Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tho-san-my-thuc.jpg

Thợ Săn Mỹ Thực

Tháng 1 26, 2025
Chương 1486. Kết cục Chương 1485. Vậy ngươi nha liền nhiều sinh mấy cái a
nguoi-tai-konoha-ta-co-the-hop-thanh-van-vat.jpg

Người Tại Konoha: Ta Có Thể Hợp Thành Vạn Vật

Tháng 2 10, 2025
Chương 452. Vũ trụ bên ngoài Chương 451. Toàn trí toàn năng chi lực
tan-the-deu-trung-sinh-ai-con-lam-thiem-cau-a.jpg

Tận Thế: Đều Trùng Sinh Ai Còn Làm Thiểm Cẩu A

Tháng 12 22, 2025
Chương 721: Tương lai đường (đại kết cục) Chương 720: Thứ năm lớn đỉnh phong chủng tộc 2
tu-hon-cung-ngay-vo-thuong-de-toc-phu-mau-tim-toi.jpg

Từ Hôn Cùng Ngày, Vô Thượng Đế Tộc Phụ Mẫu Tìm Tới

Tháng 2 26, 2025
Chương 250. Đại kết cục! Chương 249. Chung cực chi chiến!
tram-yeu-thon-nghiet-bac-cuc-khu-ta.jpg

Trảm Yêu Thôn Nghiệt, Bắc Cực Khu Tà!

Tháng 2 8, 2026
Chương 433: một lần anh hùng rút kiếm lên, chính là thương sinh mười năm cướp. Chương 432: Kiếp Khí nhập tâm, tính quang Mông Trần.
bat-dau-muoi-muoi-bi-doat-hon-don-huyet.jpg

Bắt Đầu Muội Muội Bị Đoạt Hỗn Độn Huyết

Tháng 1 17, 2025
Chương 550. Cái cuối cùng lựa chọn Chương 549. Trọng chưởng trật tự, quay đầu Thái Khư
bai-gia-vuong-gia

Bại Gia Vương Gia

Tháng 2 3, 2026
Chương 640: điều đó không có khả năng Chương 639: toàn động thủ
mot-kiem-binh-thien-ha.jpg

Một Kiếm Bình Thiên Hạ

Tháng 1 18, 2025
Chương 354. Một kiếm nơi tay, thiên hạ ta có Chương 353. Bảy nước nhất thống, lập địa phi thăng
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 416: Vong Giả Vãn Hồi Ấn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 416: Vong Giả Vãn Hồi Ấn

Nàng khẽ thì thầm:

“Dù ngươi có nhớ hay không…

…ta cũng sẽ ở đây.”

Trên bầu trời, một vì sao rơi xuống, nhanh đến mức không kịp ước.

Ở đâu đó, có kẻ vừa đặt chân vào Trung Vực.

Kẻ từng tạo ra Phong Trí Ấn.

Kẻ duy nhất biết: nếu trí nhớ trở lại, bí mật gì sẽ bị lật lên.

Mọi thứ… chỉ vừa bắt đầu lại.”

“Sáng hôm sau.

Một ngày yên bình giả tạo, mây trắng trôi hững hờ, tiếng chim hót vang khắp sườn núi.

Hoa Vân ngồi trước thềm am, tay vẽ từng vòng tròn vô nghĩa lên mặt đất. Ánh mắt mông lung, nhưng trán hắn… khẽ nhói.

Diệp Linh đang nấu cháo trong bếp nhỏ.

Gió đưa mùi hương bay khắp nơi, tưởng chừng như một ngày bình thường.

Cho đến khi…

“Cộc… cộc…”

Lại là tiếng gõ cửa.

Không lớn. Không gấp. Nhưng vang lên như sấm trong lòng nàng.

Diệp Linh bước ra, không chần chừ.

“Ai?”

Không tiếng đáp.

Nàng mở cửa, trước mặt không ai.

Chỉ có một chiếc hộp gỗ sơn đen đặt trên nền đá, không bùa chú, không pháp ấn.

Bên trong hộp… là một chiếc mặt nạ trắng.

Và một mảnh giấy duy nhất.

“Đã đến lúc cho hắn đeo lại khuôn mặt cũ.”

“Hắn từng là gì, hãy để chính hắn nhớ lại.”

“Nếu không… sẽ có kẻ khác nhắc.”

Diệp Linh nhìn chiếc mặt nạ, đơn giản, trơn nhẵn, không có bất kỳ ký hiệu hay khí tức đặc biệt.

Nhưng khi ánh mắt nàng chạm vào mặt sau mặt nạ… một đạo văn tự cổ xưa hiện lên.

“Vong Giả Vãn Hồi Ấn”

(Ấn quay về của kẻ đã quên.)

Cùng lúc đó, trong am, Hoa Vân ôm đầu, toàn thân run rẩy.

Mạch ký ức vỡ ra như bức tường bị phá thủng.

“Tên ta… là… Hoa…”

“Ta đã… từng…”

ẦMMM!

Cả am nhỏ chấn động.

Một vòng linh lực màu xanh xám tỏa ra từ thân thể Hoa Vân, như muốn đánh tung cả dãy núi.

Diệp Linh lao vào, mặt nạ vẫn cầm trong tay.

“Không được! Trí chưa vững! Nhớ lại lúc này… sẽ vỡ đạo tâm thật sự!”

Nhưng đã quá muộn.

Ký ức xô vào nhau, vỡ tung.

Đan phương cổ.

Tranh không được nhìn.

Mật thư không được hỏi.

Kẻ số 17.

Núi, máu, quán trọ, ấn chú.

Giết. Không giết. Trốn.

Lời hứa. Lệnh truy sát.

Mặt hồ…

Hoa Vân hét lớn, một tiếng thét chưa từng phát ra suốt bao tháng qua.

Rồi gục xuống.

Diệp Linh quỳ xuống cạnh hắn, nước mắt rơi lã chã.

“Đừng nhớ nữa… ta xin người…”

Nhưng lúc đó, bên ngoài, hàng loạt khí tức xuất hiện.

Mười… hai… ba mươi…

Các tông môn.

Người của lục tông.

Kẻ bị lật mặt.

Kẻ từng ra lệnh.

Tất cả… đã lần theo dao động vừa rồi tìm đến.

Một giọng vang lên từ trên không trung:

“Hắn… đã nhớ rồi.

Không còn lý do để tha nữa.”

Diệp Linh đứng dậy, chắn trước cửa am.

Tay rút kiếm.

Lần đầu tiên, ánh mắt nàng không còn ngây thơ.

“Muốn bước vào đây, bước qua xác ta trước.”

Bên trong am, Hoa Vân mở mắt.

Ánh nhìn không còn đục ngầu.

Chậm rãi, hắn lặp lại từng chữ,

“Ta tên… Hoa Vân.”

“Đạo… chưa tuyệt.”

“Trí… chưa diệt.”

“Kẻ muốn giết ta… đều phải chết.”

Trận chiến lớn, sắp bắt đầu.”

“ẦMMM!!

Phong vũ nổi lên.

Gió gào, mưa rít.

Cả ngọn núi như muốn bị xé nát dưới cơn cuồng nộ của thiên địa.

Loạn chiến, bùng nổ ngay dưới chân am.

Ba mươi ba tu sĩ từ khắp tông môn, mỗi kẻ một đạo pháp, khí tức giao nhau thành trận đồ hỗn loạn.

Phong nhận chém ngang.

Lôi điện giáng xuống.

Pháp ấn rền vang.

Kiếm khí tung hoành.

Trong hỗn loạn ấy, Diệp Linh như hóa thành một thanh kiếm sống, lao vào giữa trận chiến, ánh mắt như băng, mỗi nhát chém là một kẻ gục.

Trên không trung, năm vị trưởng lão hộ pháp giáng lâm, áo bào tung bay trong gió, linh khí ngưng thành hư ảnh mãnh thú sau lưng bọn họ.

“Ngăn Hoa Vân lại! Không được để hắn rời núi!”

Một người khác quát lớn:

“Trí đã trở lại, hắn không còn là kẻ từng quỳ trước mật lệnh nữa!”

Trong am.

Hoa Vân ngồi bất động giữa vòng pháp trận Diệp Linh để lại. Mưa tạt vào mặt, nhưng không làm hắn nhúc nhích.

Mắt hắn nhắm, tay kết ấn.

Mưa rơi… bỗng khựng lại.

Từng giọt nước đông cứng giữa không trung như đá.

Gió, chém ngược.

Phong, bị phản.

ẦMMM!!

Hoa Vân mở mắt.

Đạo tâm của hắn… chưa hủy.

Trí tuệ của hắn… chưa phong.

Thân là tu sĩ, nhưng ánh nhìn kia, như ma thần cổ xưa sống lại.

“Diệp Linh.”

“Rút lui.”

Nàng nghe tiếng gọi, liền lùi lại ngay, không một lời.

Hoa Vân bước ra khỏi am.

Mưa ngừng rơi ngay khi hắn đặt chân xuống bậc đá.

Gió chuyển hướng như kính cẩn.

Mấy chục tu sĩ đang lao đến… bỗng đứng khựng.

Một tiếng nói chậm rãi, vang vọng qua mưa phong:

“Từng người trong các ngươi…

Đã gửi thư cho ta.”

“Giờ đứng đây…

Muốn xóa sạch chứng cứ?

Muốn giết ta?

Muốn làm lại?”

Hắn cười nhẹ.

Tiếng cười không lớn, nhưng khiến từng người đều run.

Một trưởng lão hét lớn:

“Không được để hắn mở miệng nữa! Giết!”

Toàn bộ tu sĩ đồng loạt lao lên.

Một đạo lệnh, hàng chục linh kỹ.

Giao nhau giữa mưa gió…

“Nghe kỹ đây.” Hoa Vân giơ tay.

ẦMMM!!!

Mưa, bắn ngược lên trời.

Phong, cuộn lại thành đao.

Cả không gian, sụp xuống trong chớp mắt.

Mười ba kẻ ngã gục ngay tại chỗ.

Không có máu.

Chỉ còn tro tàn trong mưa lạnh.

Hoa Vân không nhìn họ.

Chỉ quay đầu, nói với Diệp Linh:

“Ngươi đi trước.”

“Ta… còn chuyện phải hỏi những kẻ sống sót.”

Bầu trời rền vang.

Một trận chiến trong mưa phong.

Chỉ vừa bắt đầu…”

“ẦMMM!!

Trời đất gào thét.

Phong vũ hóa loạn.

Mưa không còn rơi, mà trút như thác.

Gió không còn thổi, mà rít như quỷ gào.

Tám tu sĩ mới xuất hiện.

Không ai biết họ đến từ tông môn nào.

Không có linh ấn. Không có truyền danh.

Chỉ có một điểm chung, khí tức như vực sâu, ánh mắt lạnh tanh vô tình.

Chúng đứng trên không, tạo thành một vòng tròn, bao phủ toàn bộ khu vực quanh am.

Phong, hội tụ.

Vũ, dày đặc.

Tầng trời, rung động.

Một tên trong số đó lên tiếng, giọng vang vọng giữa cuồng phong như từ hư vô truyền tới:

“Hoa Vân.

Lần này, không còn lựa chọn.”

“Trí ngươi trở lại… là tội.

Thức ngươi còn sống… là sai.”

Diệp Linh đứng ở xa, ánh mắt hoảng loạn khi nhìn thấy tám bóng đen trên trời.

“Không thể… đó là”

“Phong Ẩn Giả.

Kẻ chuyên thủ tiêu ký ức.

Người từng bị họ truy là… không còn tồn tại.”

Hoa Vân vẫn đứng yên dưới cơn mưa dữ.

Áo hắn ướt sũng. Tóc dính vào mặt.

Nhưng ánh mắt… lạnh đến tuyệt đối.

“Các ngươi… cũng từng gửi thư cho ta.”

“Cũng từng hạ lệnh, sai ta làm.

Giờ đến thủ tiêu ta?”

“Hay muốn giết… để không còn ai biết các ngươi từng tồn tại?”

ẦMMM!!

Một tên trong tám kẻ rút ra một đạo phù cổ, ném thẳng về phía Hoa Vân.

Không là pháp phù.

Không là công kích.

Là “Tịnh Niệm Phù” chuyên để tẩy trắng tâm trí.

“Chúng ta không giết.”

“Chỉ xóa ngươi khỏi thế gian.”

Nhưng, phù chưa tới gần.

Phong vũ dừng lại lần nữa.

Mưa, đông lại.

Gió, tan biến.

Hoa Vân giơ tay lên, từng giọt mưa vỡ nát trong không trung.

Linh lực không bạo phát, nhưng thiên địa quanh hắn… rạn nứt.

“Ta từng ngu ngốc.

Từng chấp nhận không hỏi.

Từng tự phong trí, tự hủy tâm.”

“Giờ ngươi bảo ta để yên cho các ngươi xóa?”

Hắn cười khẽ.

Trong mắt, không còn lửa giận, chỉ còn… đoạn tuyệt.

ẦMMM!!!

Bầu trời, sụp xuống.

Cả sơn lĩnh, chấn động.

Tám tên đồng loạt vung tay, trận pháp khởi động.

Phong Đạo Trận, Phong Ẩn Cổ Trận, Đoạn Trí La Vũ!

Loạn chiến, bùng nổ lần thứ hai giữa mưa gió.

Nhưng lần này… không còn ai giữ tay.

Người sống, sẽ phải đối diện với sự thật.

Kẻ giấu, phải trả giá bằng máu.”

“ẦMMMM!!!

Mưa vẫn trút như thác.

Gió vẫn rít từng cơn như xé nát trời xanh.

Trận pháp nổ tung, Hoa Vân… gục.

Một đạo chưởng lực xé rách linh lực hộ thể, đánh văng hắn ra khỏi trung tâm trận chiến.

Thân thể hắn đập vào đá núi, máu phun ra như suối.

Tám tên Phong Ẩn Giả đứng trên không trung, ánh mắt lạnh lẽo không mang sát khí,

vì… kẻ kia đã nói, không cần giết.

Một kẻ lạ mặt bước ra giữa màn mưa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thien-su-tieu-thu-khong-can-xong-loan-nha-ta.jpg
Thiên Sứ Tiểu Thư, Không Cần Xông Loạn Nhà Ta!
Tháng 1 30, 2026
cao-vo-cu-thu-thien-tai-ta-duy-nhat-ngu-thu-su.jpg
Cao Võ: Cự Thú Thiên Tai? Ta Duy Nhất Ngự Thú Sư!
Tháng 4 24, 2025
cua-ta-tieu-su-kiep-song
Của Ta Tiêu Sư Kiếp Sống
Tháng mười một 8, 2025
tay-du-thong-thien-toa-ha-trau-ha-lai-cho-phat-mon-do.jpg
Tây Du: Thông Thiên Tọa Hạ Trâu, Há Lại Cho Phật Môn Độ!
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP