Chương 415: Phong ấn trí
Diệp Linh ngồi một mình trong gian phòng nhỏ, đôi mắt thâm quầng sau hai ngày gần như không ngủ.
Một mảnh phù được gửi đến.
Không có người đưa.
Khi nàng mở mắt, nó đã nằm trên bàn, bên cạnh chén nước chưa kịp uống.
Trên phù chỉ viết ba chữ lớn bằng máu: “Phong Trí Ấn”.
Bên dưới là một dòng nhỏ hơn, run rẩy như tay người hấp hối:
“Đây mới là phong trí thực sự.”
“Ấn chú này sẽ xóa bỏ mọi ngã niệm, tri thức, ký ức, tính toán. Không thể giả, không thể giữ lại bất cứ mảnh vụn nào.”
“Nếu hắn đã thật sự muốn quên, hãy dùng ấn này.
Còn nếu không…
…hắn là kẻ nguy hiểm nhất trong thiên đạo.”
Diệp Linh siết chặt lá phù.
Đây không còn là lời cảnh báo nữa.
Đây là bằng chứng.
Nàng nhìn qua vách cửa, thấy Hoa Vân đang tưới nước cho một chậu cỏ bên hiên, tay áo ướt nhẹ, nụ cười vẫn vô tri vô giác như mọi ngày.
“Sư tôn… Người thật sự… chưa từng quên gì cả sao?”
Bàn tay nàng run lên.
Một phần muốn tin. Một phần muốn thử.
Nếu đặt lá phù này lên trán hắn…
Nếu đọc đúng câu chú trong thư…
Chỉ cần vậy… sự thật sẽ rõ.
Mà cũng có thể… hắn sẽ tan biến. Mãi mãi.
Chọn đi, Diệp Linh.
Tin, hoặc kết thúc.”
“Đêm thứ ba.
Gió nổi lên từ đầu núi.
Trăng bị mây che khuất, chỉ còn ánh sáng mờ đục như sương phủ.
Diệp Linh bước vào phòng, tay cầm lá phù.
Trái tim nàng đập nhanh, không phải vì sợ, mà vì không thể lùi được nữa.
Hoa Vân đang ngồi dựa lưng vào vách, tay cầm quyển sách y bách, ánh mắt đờ đẫn như mọi ngày.
Thấy nàng bước vào, hắn mỉm cười nhẹ:
“Linh nhi… gió lạnh rồi. Vào sớm nghỉ đi.”
Nàng gật đầu, không đáp.
Bước chậm rãi đến gần.
Trong tay, lá phù bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ nhạt.
“Sư tôn…” nàng cúi đầu, giọng khàn khàn
“Người có tin ta không?”
Hoa Vân nhìn nàng, ánh mắt vẫn mơ hồ, vẫn vô hại.
“Ta không nhớ ta là ai… nhưng ta tin ngươi.”
Ngay khoảnh khắc đó
“PHỤP!”
Lá phù áp thẳng lên trán Hoa Vân!
Một luồng sáng bắn ngược ra sau, chấn động cả căn phòng.
Tiếng gió lùa vào như ma khóc quỷ gào.
Ấn chú thi triển.
Phong Trí Ấn, không phải giả, không phải che mắt.
Là một đạo ấn pháp cổ xưa từng dùng để trừng phạt phản đồ thời Thái Cổ.
Hoa Vân không kháng cự.
Hắn không né, không giãy, không phát ra một tiếng đau đớn nào.
Chỉ khẽ nhắm mắt…
ẦMMMMM!
Ánh sáng đỏ từ trán hắn bùng lên, rồi bị hút ngược vào bên trong đầu.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây…
Tất cả… lặng ngắt.
Hoa Vân mở mắt.
Không còn ánh sáng trong đáy mắt.
Không còn khí tức đạo giả.
Không còn sự sống như trước.
Chỉ còn một ánh nhìn trống rỗng như người vừa đánh mất cả linh hồn lẫn trí tuệ.
“Ta… là ai?” hắn hỏi nhỏ, lặp lại, không cảm xúc.
Diệp Linh không trả lời.
Nàng quay đi… nước mắt rơi xuống lá phù đã cháy thành tro.
Lần này hắn thật sự quên.
Không còn giả.
Không còn diễn.
Không còn toan tính.
Phong Trí Ấn, đã hoàn thành.
Hoa Vân, đã bị chôn dưới chính đạo tâm của mình.
Nhưng…
Thế gian… sẽ để hắn quên thật sao?”
“Ngày hôm sau.
Trời trong.
Không gió.
Không động.
Một buổi sáng như chưa từng có máu đổ, như thể cái tên Hoa Vân chỉ là một cái bóng mờ trong giấc mộng.
Diệp Linh ngồi cạnh giường.
Trước mặt nàng, Hoa Vân ngơ ngác nhìn ra cửa sổ, đôi mắt rỗng không, tay lần theo mép bàn như một đứa trẻ chưa từng biết đạo pháp.
“Linh nhi…”
“Cái này… gọi là gì?” hắn chỉ vào chiếc ly.
“Ly trà.” nàng đáp nhỏ.
“Còn cái này?”
“Là bàn.”
“Vậy… ta là ai?”
“…Ngươi là người mà ta từng rất kính trọng.”
Câu trả lời không rõ ràng.
Nhưng cũng không ai hỏi thêm.
Giữa trưa, một người lạ ghé quán trọ.
Không để lại tên.
Chỉ đặt lên bàn một hộp ngọc đen, rồi quay lưng rời đi, không quay đầu.
Trong hộp, là một vật quen thuộclà bội kiếm của Hoa Vân, đã bị chặt làm đôi.
Cùng một mảnh giấy ngắn:
“Trí đã phong. Người đã quên. Nhưng kẻ thù thì chưa.”
“Khi hắn không còn trí tuệ để che chắn… sẽ đến lượt chúng ta gánh thay.”
Chiều xuống.
Quán trọ vẫn vắng.
Diệp Linh vẫn ngồi cạnh hắn.
Nhưng ánh mắt nàng, lần đầu tiên sau ba ngày, không còn do dự.
Chỉ còn lặng lẽ nhìn trời… như đang chuẩn bị rút kiếm vì một kẻ không còn nhớ cách cầm kiếm.”
“Đêm buông.
Mặt trăng lên cao, phủ ánh sáng lạnh lẽo xuống mái ngói cũ của quán trọ. Trong bóng tối tĩnh mịch ấy, một tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên.
Cốc… cốc… cốc.
Diệp Linh không cần mở cửa cũng biết, đó không phải khách trọ.
Đó là kẻ đưa tin.
Hoặc là kẻ đến đoạt mạng.
Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng kéo tay áo Hoa Vân:
“Sư tôn… nếu lát nữa có người hỏi, thì ta là người chăm sóc ngươi, không liên quan gì đến ai cả. Nhớ chưa?”
Hoa Vân nghiêng đầu, ngơ ngác:
“Ngươi là… Linh nhi.”
“Linh nhi không bao giờ làm sai…”
Cánh cửa mở.
Bên ngoài là một người mặc hắc bào, không lộ mặt, tay cầm một hộp nhỏ bằng sắt đen.
Không nói lời nào, hắn đưa hộp ra.
Diệp Linh nhận lấy, một lá phù đỏ máu nằm bên trong, kèm theo dòng chữ quen thuộc:
“Lời cuối cùng: hắn không còn nhớ, nhưng kẻ tạo ra ấn phong trí vẫn còn sống.
Một khi nhớ lại, tất cả sẽ bắt đầu lại từ đầu.”
Nàng ngẩng đầu:
“Các người muốn hắn chết… vì sợ hắn nhớ lại?”
Kẻ áo đen im lặng một chút, rồi gật đầu.
“Không phải sợ hắn.
Là sợ… những gì hắn từng giấu.”
“Chọn đi.
Giết hắn… hoặc rời khỏi Trung Vực, vĩnh viễn không được bước vào thế giới tu chân nữa.”
Diệp Linh siết chặt lá phù, máu ứa ra trong tay.
“Ta chọn… bảo vệ hắn.”
Kẻ áo đen không nói nữa.
Hắn rời đi, mang theo một phần áp lực như chưa từng tồn tại.
Nhưng Diệp Linh biết, cuộc chơi chưa kết thúc.
Chúng chỉ đang lùi lại… để vây giết ở một nơi khác.
Nàng trở vào phòng.
Hoa Vân vẫn đang ngồi, nhìn chậu cây bên cửa.
“Linh nhi, nó sắp nở rồi… phải không?”
“Ừ.” nàng mỉm cười, đặt tay lên đầu hắn
“Nhưng trước khi hoa nở… ta phải dẫn ngươi rời khỏi đây.”
Đêm đó.
Hai người, rời quán trọ.
Không ngoảnh đầu.
Không để lại dấu vết.
Chỉ để lại một câu khắc dưới gầm bàn:
“Nếu hắn từng là họa, thì từ nay, ta là thiên tai.”
“Trời sáng.
Trên con đường mòn quanh co dẫn lên dãy núi mờ sương, Diệp Linh cõng theo Hoa Vân, hắn lặng lẽ như một đứa trẻ, đầu tựa vào vai nàng, miệng khẽ lẩm bẩm những câu vô nghĩa.
Không ai còn truy đuổi. Nhưng cũng không có nghĩa là đã yên.
Tại một nơi khác, Trung Vực.
Một ngọn núi cấm, bị che giấu bởi trận pháp tầng tầng lớp lớp, nơi chỉ có những người đứng đầu lục tông mới được đặt chân đến.
Một vòng hội nghị đang diễn ra.
Mười ba bóng người ngồi quanh bàn đá, khuôn mặt ẩn sau pháp tướng.
Một người lên tiếng, giọng khàn khàn:
“Phong Trí Ấn đã dùng.”
“Diệp Linh chọn bảo vệ hắn.”
Một người khác trầm giọng:
“Để mặc vậy, sau này e là hậu họa.
Nếu Hoa Vân lấy lại trí nhớ…”
Một giọng thứ ba chen vào, lạnh như băng:
“Thì giết trước khi hắn nhớ.”
Không ai phản đối.
Chỉ có một người, ngồi ở cuối bàn, nhẹ giọng nói:
“Nếu hắn nhớ lại, mà không phản… thì sao?”
Cả hội rơi vào im lặng.
Cùng lúc đó.
Trên đỉnh một ngọn núi nhỏ phía nam Tây Hoang, Diệp Linh đẩy cửa một am cổ cũ kỹ, phủ đầy rêu xanh và lá rụng.
“Nơi này, từng là chỗ của một tán tu ẩn thế.”
“Không ai nhớ tên ông ấy… cũng như hiện tại, không ai nhớ tên của sư tôn.”
Nàng đặt Hoa Vân xuống giường gỗ, phủ áo lên người hắn.
Hoa Vân nhìn quanh, ngơ ngác:
“Đây là… nhà?”
“Tạm thời thôi. Nhưng nếu ngươi muốn… ta sẽ để nó thành nhà thật sự.”
Đêm đó.
Gió núi rít lên dữ dội.
Hoa Vân mơ thấy gì đó, cả người run lên từng đợt.
Diệp Linh ngồi bên, tay nắm lấy tay hắn.