Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
xem-xet-nhan-sinh-kich-ban-ta-cuop-doat-co-duyen

Xem Xét Nhân Sinh Kịch Bản, Ta Cướp Đoạt Cơ Duyên

Tháng mười một 8, 2025
Chương 136: Thiên Thanh Tuyết: Ta sẽ đối ngươi phụ trách Chương 135: Thu thập cơ duyên, kiều mị nữ sát thủ!
nu-chu-nghe-len-tieng-long-ta-phan-phai-nguoi-thiet-lap-bang-roi.jpg

Nữ Chủ Nghe Lén Tiếng Lòng Ta Phản Phái Người Thiết Lập Băng Rồi

Tháng 1 20, 2025
Chương 284. Bản hoàn tất cảm nghĩ! Chương 283. Đại kết cục
nga-dich-khung-bo-dien-anh-vien.jpg

Ngã Đích Khủng Bố Điện Ảnh Viện

Tháng 1 20, 2025
Chương 289. Chương cuối (2) Chương 288. Chương cuối (1)
tu-witcher-den-de-quoc-dung-dau.jpg

Từ Witcher Đến Đế Quốc Đứng Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 390. Witcher, cùng vô tận hành trình mới Chương 389. Emhyr kết cục
59889b42d978b39e586828a86009bd35

Ai Để Ngươi Thật Tu Tiên?

Tháng 5 19, 2025
Chương 381. Đại kết cục Chương 380. Thời Gian Trường Hà đầu nguồn
tuyen-truyen-lang-la-am-muu-luan-ta-rasa-khong-sai.jpg

Tuyên Truyền Làng Lá Âm Mưu Luận, Ta Rasa Không Sai!

Tháng 2 1, 2026
Chương 390: Làng Cát thời đại! (kết cục) - FULL Chương 389: Làng Lá cắt Akatsuki!
van-co-de-nhat-phe-vat

Vạn Cổ Đệ Nhất Phế Vật

Tháng mười một 27, 2025
Chương 3590 đẩy vào tuyệt cảnh Chương 3589 Thái Hư cổ tổ truyền thuyết
toan-dan-chuyen-chuc-khong-co-chuc-ta-ket-thuc-than-minh.jpg

Toàn Dân Chuyển Chức: Không Có Chức Ta Kết Thúc Thần Minh!

Tháng 2 1, 2026
Chương 68.Lại tăng cấp! Lại phá kỷ lục! Tân thiên phú: Không trượng thi pháp! (4) Chương 68.Lại tăng cấp! Lại phá kỷ lục! Tân thiên phú: Không trượng thi pháp! (3)
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 414: Tỉnh dậy đi
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 414: Tỉnh dậy đi

Lão giả áo lam thở dốc, quỳ một gối giữa không gian vỡ nát.

Nữ tử cưỡi hạc lại quay đi, không nói gì.

Không ai cười.

Không ai vui.

Chỉ còn trống rỗng.

Diệp Linh từ xa chạy đến, đập vào Thủy Tù như phát cuồng.

“Hoa Vân! Sư tôn!”

Nhưng nước lạnh lẽo như tường kính.

Không một âm thanh từ bên trong lọt ra.

Bên dưới đáy hồ…

Ánh sáng chập chờn le lói.

Một dải lụa mỏng, từng là dây buộc tóc của Diệp Linh,

trôi lơ lửng… trước ngực một người đang chìm dần vào hư vô.

Liệu hắn đã chết?

Hay đó mới là nơi bắt đầu của cái gì đó… sâu hơn?”

“Tất cả rời đi.

Không ai nói một lời.

Không ai nhìn lại.

Mặt hồ trở về tĩnh lặng, như chưa từng có trận chiến nào diễn ra.

Ánh trăng chiếu lên mặt nước, chỉ phản chiếu một vệt máu đã loãng, không còn dấu vết con người.

Diệp Linh quỳ gục bên bờ hồ.

Hai tay nàng siết chặt mặt đất bùn ướt,

móng tay bật máu, nhưng nàng không khóc.

Không một giọt nước mắt.

Không một tiếng thét.

Chỉ là… một nỗi trống rỗng sâu đến mức không thể thốt nên lời.

“Người nói… thế gian này không có đúng sai, chỉ có lựa chọn…”

“Sư tôn… Người… đã chọn…”

Giọng nàng run run, khẽ thì thầm như sợ phá vỡ không gian tĩnh mịch quanh mình.

Gió thổi qua.

Một chiếc lá rơi trên mặt hồ.

Làn nước khẽ gợn lên, như… ai đó vừa chạm vào từ bên dưới.

Nhưng Diệp Linh không hay.

Nàng vẫn quỳ đó.

Cả đêm không rời đi.

Bên dưới lòng hồ, sâu đến tận đáy… một luồng khí mỏng như tơ tằm, màu vàng nhạt, bắt đầu động đậy.

Như… một tia thở dài rất khẽ, lặng lẽ trở mình.”

“Ba ngày sau.

Trời vẫn xám, mây vẫn mờ.

Mặt hồ Thất Lạc Trì lặng im như đá chết, không cá, không gió, không ánh nắng.

Một kẻ lạ mặt xuất hiện.

Hắn không mang pháp khí, không che mặt, cũng không bộc phát khí tức gì.

Chỉ đứng lặng bên bờ, đưa mắt nhìn hồ nước lạnh lẽo trước mặt.

Hắn cất giọng, không lớn, nhưng như vang vọng trong thiên địa:

“Ngươi đã đủ yên lặng chưa?”

“Nếu chưa, tiếp tục chết thêm vài ngày nữa.”

“Còn nếu xong rồi… thì đứng dậy đi.”

Lời vừa dứt, mặt hồ nổ tung!

ẦMMMMM!!!

Nước không bắn lên, mà bị hút ngược xuống đáy, rồi trào ngược trở lại thành một trụ nước xoắn ốc, cao ba trượng, như long quyển.

Ở trung tâm cột nước

Một người đứng thẳng, bước ra chậm rãi.

Y phục rách nát, tóc dài xõa ướt sũng, trên ngực còn vết máu khô,

nhưng ánh mắt… tĩnh lặng như tro tàn, và sâu như vực chết.

Hoa Vân.

Không ai đỡ hắn dậy.

Không một câu oán trách.

Hắn chỉ đứng đó, đưa tay lên lau giọt nước cuối cùng vương trên mí mắt, rồi xoay người nhìn về bầu trời.

Kẻ lạ mặt mỉm cười nhạt, xoay lưng rời đi, bóng dáng khuất sau rừng cây, không ai biết là ai.

Gió nổi lên.

Lá bay từng vòng.

Diệp Linh từ trong rừng lao ra, ngã quỵ khi nhìn thấy người trước mặt.

“Sư tôn… Người…”

Hoa Vân nhìn nàng, không nói gì.

Chỉ khẽ gật đầu.

Rồi quay đi.

Một mình, bước khỏi hồ, về phía chân trời.

Lần trở về này…

Không còn là người xưa.

Cũng không phải để sống bình thường nữa.”

“Hoa Vân trở lại quán trọ.

Trời đổ mưa nhẹ.

Gió lùa qua song cửa, mang theo hơi nước lạnh như băng.

Quán trọ cũ kỹ, vẫn còn dấu chân của những kẻ từng ghé qua ba hôm trước, và máu chưa kịp rửa sạch.

Trên bàn, một phong thư chờ sẵn.

Không ai mang đến.

Không ai biết nó đến từ đâu.

Nhưng niêm phong là dấu ấn của Liên Minh Lục Tông, không thể giả được.

Hoa Vân mở thư.

Nét chữ gãy gọn, không thừa một nét.

“Lệnh khẩn.”

“Ngươi đã sai quá nhiều.”

“Vì để giữ thế cân bằng, tránh loạn đạo,

Liên minh yêu cầu ngươi tự hủy đạo tâm, tự phong trí tuệ.”

“Không được phản kháng. Không được trì hoãn. Không được gian lận.

Nếu không, từ hôm nay, mọi kết quả do ngươi tạo ra đều bị xóa bỏ khỏi Đạo Lộ.”

“Hủy Đạo, Phong Trí. Đây là ân, không là phạt.”

Diệp Linh cầm thư, bàn tay run rẩy.

“Sư tôn… họ… muốn người tự hủy đạo tâm?”

“Người mà đạo tâm không còn… sẽ chỉ là một cái xác sống…”

Hoa Vân ngồi im lặng thật lâu.

Ánh mắt không đổi.

Hắn không tức giận, không cười lạnh, không hỏi tại sao.

Chỉ rút từ tay áo một mảnh vải nhỏ, là đoạn buộc tóc của nàng, đã khô lại sau ba ngày chìm dưới nước.

“Ta hỏi ngươi…” hắn nhìn Diệp Linh

“Nếu ta hủy đạo tâm… phong trí tuệ…

Thì ngươi có đi cùng ta không?”

Nàng nhìn hắn, môi cắn chặt.

Rồi… khẽ gật đầu.

Hoa Vân bẻ ngón tay.

Một đạo ấn pháp cổ xưa bật ra từ tâm trí, khắc thẳng lên trán mình, một chữ “Vong”.

Ánh sáng lóe lên, rồi tắt.

Không có tiếng hét.

Không có máu.

Chỉ có… một người đàn ông, ánh mắt đột nhiên mờ đi như làn sương.

Hắn đứng dậy, mỉm cười với Diệp Linh.

“Là ai?

Ta là… ai?”

Một Hoa Vân không còn là Hoa Vân.

Một người bị chính mình xóa khỏi chính mình.

Nhưng…

Liệu thật sự hắn đã vong?

Hay đó chỉ là… một lớp vỏ được tạo ra cho những kẻ đang theo dõi?”

“Hôm sau.

Mưa tạnh.

Trời trong vắt đến lạ, như thể ba tháng hỗn loạn vừa qua chỉ là một giấc mộng dài.

Trong quán trọ, Hoa Vân ngồi bên bàn gỗ, tay cầm chén trà nguội, ánh mắt trống rỗng, ngơ ngác như một phàm nhân vừa tỉnh lại sau cơn sốt.

Hắn không nhớ tên mình.

Không nhớ vì sao mình ở đây.

Không nhớ Diệp Linh là ai.

Diệp Linh ngồi cạnh.

Nàng không gọi, không nói, chỉ lặng lẽ đặt bên cạnh hắn một bát cháo loãng.

“Ăn đi… Sư… thúc.”

Cô đổi cách xưng hô, nói nhẹ như sợ gợi lại điều gì không nên gợi.

Bên ngoài quán trọ.

Gió lay động cành trúc.

Một bóng người dừng lại trước cửa.

Không bước vào.

Không gõ cửa.

Chỉ lặng lẽ đặt xuống một phong thư màu đỏ, không có phong ấn, không có chữ.

Diệp Linh bước ra nhặt lên.

Là thư tay, không có linh lực, không có pháp trận, hoàn toàn phàm tục. Nhưng khi nàng vừa mở ra, sắc mặt biến đổi.

Bên trong chỉ viết một câu:

“Kẻ tự xưng là Hoa Vân… chưa từng hủy đạo tâm.”

“Tối nay, đến Tử Yên Lĩnh.”

“Nếu không, sẽ có người thay ngươi mà chết.”

Diệp Linh ngẩng đầu, nhìn trời đã xế chiều.

Nàng quay vào nhìn người đang ngồi lặng bên bàn.

“Sư tôn… Người thật sự… quên rồi sao?”

Hoa Vân khẽ nghiêng đầu, mỉm cười hiền hòa:

“Ta không nhớ mình là ai. Nhưng… nếu có người sắp chết vì ta, thì ta nên đi, phải không?”

Nụ cười ấy bình thản như cũ.

Nhưng sâu trong mắt… đã có ánh sáng vừa lóe lên.

Tử Yên Lĩnh.

Đêm nay.

Chờ xem… ai thực sự quên.”

“Chiều hôm ấy, khi ánh hoàng hôn phủ lên mái quán trọ một màu cam tàn úa…

Diệp Linh nhận được một phong thư.

Người đưa không lộ mặt.

Không khí xung quanh lạnh đến mức làm đóng băng mép bình trà còn đang bốc hơi.

Trên phong thư, không có dấu ấn liên minh, không có pháp ấn.

Chỉ có một chữ viết tay: “Linh”.

Nàng mở ra.

Nét chữ cứng cáp, nhưng đầy sát khí, từng nét như dao khắc lên tim:

“Sư phụ ngươi, chưa từng phong trí.”

“Hắn đang diễn. Diễn với ngươi, diễn với thiên hạ.”

“Chúng ta không cần kẻ như vậy.”

“Ba ngày. Nếu ngươi không ra tay, sẽ có kẻ thay ngươi mà giết.”

Diệp Linh siết chặt bức thư, môi run run.

“Không thể nào…”

Nàng nhìn vào quán trọ.

Hoa Vân vẫn ngồi đó, ánh mắt mờ đục, bình thản uống trà, dáng vẻ ngờ nghệch như một kẻ đã mất hết linh trí.

“Sư tôn… thật sự…”

Nàng không dám tin. Nhưng sâu trong đáy lòng, một ý nghĩ đáng sợ bắt đầu nhen nhóm:

“Nếu thật sự đã phong trí… thì vì sao vẫn còn biết cười đúng lúc?

Vì sao… ánh mắt vẫn lóe sáng khi nguy hiểm đến gần?”

Ba ngày.

Là thời hạn để tin hoặc phản.

Là thời hạn để yêu hoặc giết.

Bầu trời tối dần.

Trăng lên.

Và Diệp Linh, không còn chắc mình nên đứng bên ai.”

“Đêm thứ hai.

Gió lạnh. Mây mờ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-ba-ngan-nam-luyen-khi.jpg
Ta Ba Ngàn Năm Luyện Khí
Tháng 1 23, 2025
danh-quai-than-hao-bat-dau-tuon-ra-1-van-uc.jpg
Đánh Quái Thần Hào: Bắt Đầu Tuôn Ra 1 Vạn Ức
Tháng 1 20, 2025
phan-tich-van-vat-tu-ngu-dan-den-thuy-duc-chan-quan.jpg
Phân Tích Vạn Vật, Từ Ngư Dân Đến Thủy Đức Chân Quân!
Tháng 1 14, 2026
de-nguoi-di-lam-viec-he-nguoi-di-hoang-ha-tram-giao-long
Để Ngươi Đi Làm Việc Hè, Ngươi Đi Hoàng Hà Trảm Giao Long
Tháng mười một 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP