Chương 413: Kịch chiến trong nước
Hoa Vân đứng trên bờ, tay vẫn cầm vò rượu, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống đài đá giữa hồ.
Ở đó, một nam tử áo bào tím, tuổi tầm bốn mươi, đã chờ sẵn. Hắn cười, giọng ôn hòa:
“Cuối cùng cũng đến. Ta đã nghe danh ngươi… lâu lắm rồi.”
“Ngươi là người giết kẻ không đáng giết. Là người giữ bí mật không nên giữ. Là người nhận lệnh mà chẳng cần lý do.”
Hoa Vân rót rượu ra nắp bình, uống cạn, rồi đáp:
“Còn ngươi là kẻ biết tất cả… nhưng không làm gì cả.”
Nam tử áo tím vẫn cười, không phản bác, chỉ hỏi:
“Ngươi có từng hối hận?”
Hoa Vân ngẩng đầu nhìn trời, không trả lời ngay.
Gió thổi qua mặt hồ, tạo thành những gợn sóng mảnh như sợi tơ.
Một lúc sau, hắn đáp:
“Nếu hối hận… ta đã không đến.”
Nam tử áo tím gật đầu, xoay người một vòng trên đài đá, tay lật một tấm phù thư, ánh mắt thâm sâu:
“Vậy thì… ta sẽ để ngươi nhìn thấy điều mà Liên Minh không dám cho ngươi biết.”
“Sự thật, không nằm ở mật thư, cũng không nằm ở tranh.”
“Nó nằm ở chính ngươi, và lý do vì sao ngươi vẫn chưa chết.”
Hắn ném phù thư vào không trung. Một luồng sáng tím nổ tung, kéo toàn bộ không gian quanh đài đá vào trạng thái đóng băng.
Chỉ còn Hoa Vân và hắn, đối mặt.
“Chuẩn bị đi. Sự bình thường đã kết thúc từ khoảnh khắc ngươi mở bức thư đầu tiên.”
Ở quán trọ, Diệp Linh bỗng giật mình tỉnh giấc.
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ… mặt trăng hôm nay, đẫm màu máu.
“Ngay khoảnh khắc phù thư phát sáng, gió trong khe núi rít gào, mặt hồ rung lên, ánh sáng tím bị xé toạc bởi bốn luồng khí tức mạnh mẽ từ bốn hướng.
Ầm!
Bốn bóng người đáp xuống bờ hồ, chia nhau đứng ở bốn phương vị Đông, Tây, Nam, Bắc, kết thành Tứ Tượng Trận.
Nam tử áo tím không bất ngờ, chỉ nhếch môi cười nhẹ:
“Bọn họ đến rồi… Không phải để giúp ta, mà là… để nhìn xem ngươi chết thế nào.”
Bốn người:
Phía Đông là một nữ tu áo đỏ, mắt che lụa đen, khí tức tà dị, tu vi Hóa Thần sơ kỳ.
Phía Tây là một lão già chống trượng, áo lam vấy máu, từng là Đan sư của Liên Minh, nay bị trục xuất.
Phía Nam là một thanh niên mặt lạnh, đeo kiếm gỗ, im lặng không nói, nhưng kiếm ý ngập trời, hắn từng thua Hoa Vân một chiêu tại Thiên Môn ba năm trước.
Phía Bắc là một nữ tử áo trắng cưỡi hạc, trên trán khắc phù ấn lục tông, nhưng ánh mắt không có chút kính trọng nào dành cho Hoa Vân.
Nữ tu áo đỏ cười nhẹ:
“Hoa công tử, ngươi là truyền kỳ… nhưng truyền kỳ, cũng có ngày đến hồi kết.”
Lão già áo lam khạc ra một ngụm máu đen:
“Ngươi đốt nhầm đan phương thật, để giả sống, để thật chết. Ta mất nửa đời tu hành vì ngươi.”
Kiếm giả lạnh lùng:
“Ngươi từng nói ‘thiện ác không phân, chỉ có lựa chọn’. Giờ ta chọn giết ngươi.”
Nữ tử cưỡi hạc không nói gì, chỉ lấy ra một phong thư, trên có dấu ấn của Liên Minh:
“Ngươi đáng chết. Lệnh đã ra. Không còn đường lui.”
Hoa Vân đứng giữa trận, tay vẫn cầm vò rượu, uống một ngụm, thản nhiên nói:
“Nếu hôm nay phải chết, ta muốn chết sau khi các ngươi nghe một câu.”
“Kẻ đáng chết nhất… vẫn chưa tới.”
Ầm!
Mặt hồ bỗng nứt ra một khe sâu… từ bên trong, một luồng khí màu vàng đất trào lên, khiến cả năm người cùng biến sắc.
Một tiếng cười khàn vang vọng từ dưới lòng hồ:
“Hoa Vân… ta tới trả nợ rồi.”
“Nợ mạng, nợ đạo… nợ một câu hỏi chưa từng được hỏi.”
“ẦM!!!
Mặt hồ Thất Lạc Trì vỡ tung như tấm gương bị đập nát.
Nước không bắn lên, mà cuộn ngược, hóa thành một vùng không gian hỗn độn trong suốt, kéo toàn bộ sáu người vào trong.
Không gian trận, “Thủy Tù Trảm Đạo”.
Một bí trận cổ xưa chỉ có thể kích hoạt bằng sát ý sâu đến tận đạo tâm.
Bên trong, mọi tiếng động đều bị bóp nghẹt. Chiêu thức phát ra không có âm thanh, nhưng sát lực gấp đôi.
Hoa Vân rút trúc tiêu, một hơi thổi ra ba đạo âm thanh dao động nước.
Ba luồng sóng bạc uốn lượn, đâm xuyên kiếm khí của thanh niên phương Nam, khiến hắn bật lui, máu trào miệng.
Lão già áo lam vung tay, một lò đan hư ảo hiện lên sau lưng, phóng ra mười hai đạo hỏa đan kim sắc, đốt cháy cả không gian nước xung quanh.
Hoa Vân giơ tay, tiêu đập thẳng vào hư không, phá vỡ linh hỏa, phản đòn bằng một chưởng “Bình Tĩnh Đạo Tâm” khiến lão già ngã lăn, trán nứt toác.
Nữ tu áo đỏ mở khăn che mặt, lộ ra một khuôn mặt bị nguyền rủa, hai mắt đầy hận thù, thét lên:
“Ngươi đã để ta sống sót năm đó, để ta chết mòn! Vậy nay, chết cùng ta đi!!”
Nàng thi triển cấm thuật “Huyết Kính Hồi Ảnh” phản ngược toàn bộ sát chiêu của ba người còn lại… đều hướng về Hoa Vân!
Ngay khoảnh khắc đó…
Bên dưới lòng nước, từ trung tâm khe nứt, một bàn tay đầy vết chai sần chậm rãi vươn lên.
Một giọng nói trầm khàn vang vọng trong Thủy Tù:
“Dừng tay.”
Cả sáu người đồng loạt khựng lại
Vì chỉ một câu, mà nước ngừng chảy. Sát niệm tan biến. Huyết Kính vỡ vụn.
Kẻ dưới hồ bước ra, là một lão giả tóc bạc, mặc đạo bào vá chằng vá đắp, nhưng sau lưng là một… đạo bia mộ.
Hắn nhìn Hoa Vân, nói nhỏ:
“Là ta… đã tạo ra tranh. Là ta, từng nói dối Liên Minh.”
“Nhưng… ta cũng là người duy nhất biết, vì sao ngươi không thể chết.”
“”Không có bí mật gì cả.”
Câu nói ấy như một nhát chém thẳng vào lòng tất cả.
Lão giả sau lưng đeo bia mộ cất giọng dứt khoát, không chút cảm xúc, không chút biện minh.
Hắn nhìn từng người một, cuối cùng dừng ở Hoa Vân:
“Ngươi muốn tìm lời giải cho tất cả? Không có.”
“Không có bí mật. Không có đạo lý. Không có đúng sai.”
“Tất cả chỉ là… người muốn ngươi chết.”
ẦM!!!
Lời vừa dứt, nữ tử áo trắng cưỡi hạc đã xuất thủ đầu tiên.
Một luồng kiếm khí lạnh lẽo như băng vạn năm xuyên phá mặt nước, chém rách cả Thủy Tù Trảm Đạo, lao thẳng về phía Hoa Vân.
Không ai chờ đợi. Không ai hỏi thêm.
Tất cả lao vào chiến!
Hoa Vân xoay tiêu, trúc tiêu nổ tung thành mảnh, hóa thành ba mươi sáu lưỡi tiêu đao ánh bạc, vây quanh người.
Hắn trầm giọng:
“Được. Nếu các ngươi muốn không còn gì thật
Thì ta sẽ tiễn từng người một… về với hư vô!”
Lão giả đeo bia mộ cười to, rút bia sau lưng vung như kiếm, đập xuống khiến nước trong không gian bị ép thành lưỡi đao khổng lồ.
Thanh niên đeo kiếm gỗ lần đầu tiên rút kiếm thật, thân kiếm đen tuyền, mỗi nhát chém đều cuốn theo thiên đạo kiếm ý.
Nữ tu áo đỏ phát điên, thi triển tự diệt cấm thuật, khiến mỗi giọt máu văng ra đều biến thành quỷ ảnh lao về phía Hoa Vân.
Lão già áo lam gào lên:
“Cho dù ta chết cũng phải để ngươi cùng ta xuống mồ!!”
Hắn rút ra một viên đan bị phá hủy một nửa, chính là bản gốc đan phương từng bị thiêu, chưa cháy hết!
Trong khoảnh khắc, cả Thủy Tù chìm trong hỗn loạn, máu, nước, và đạo ý giao nhau…
Không còn đúng sai.
Không còn ai đứng ngoài.
Chỉ còn chiến.
“ẦM!!!
Một luồng kiếm ý xé toạc không gian nước, trúng ngực Hoa Vân.
Máu phun ra như suối, trộn vào nước, hóa thành một dải đỏ chậm rãi tan giữa Thủy Tù.
Hắn không kịp phòng ngự, vì cùng lúc đó
một đao quỷ ảnh từ nữ tu áo đỏ xé qua vai trái,
một đạo băng kiếm từ nữ tử cưỡi hạc đâm xuyên đùi phải,
và lão già áo lam tung ra viên đan dược cháy dở, nổ tung ngay sát bên người.
Hoa Vân ngã xuống.
Không lời nói cuối.
Không ánh mắt giận dữ.
Chỉ là… một thân người, rơi chậm rãi xuống lòng hồ vô tận.
Mặt hồ khép lại.
Không một tiếng động.
Không một vệt sóng.
Tất cả dừng tay, trong chốc lát.
Thanh niên kiếm giả siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt phức tạp.
Nữ tu áo đỏ cười như điên, máu chảy đầy mặt.