Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-tai-that-tinh-tong-danh-dau-thanh-thanh

Ta Tại Thất Tinh Tông Đánh Dấu Thành Thánh!

Tháng 12 26, 2025
Chương 230:: ẩn cư hòn đảo trải qua cuộc sống hạnh phúc ( hoàn tất thiên ) Chương 229:: ẩn cư! Ngoại giới tuế nguyệt biến thiên!
toi-cuong-trang-buc-da-kiem-he-thong.jpg

Tối Cường Trang Bức Đả Kiểm Hệ Thống

Tháng 12 9, 2025
Chương 0 phiên ngoại thần vực Chương 1900: Tiên Đế, Thần Vực Chi Môn ( đại kết cục)
van-lan-tra-ve-vi-su-cu-the-vo-dich.jpg

Vạn Lần Trả Về, Vi Sư Cử Thế Vô Địch

Tháng 2 3, 2025
Chương 981. Đại Kết Cục Chương 980. Toàn đều đã chết
cao-vo-tho-lo-99-lan-ta-thang-len-max-cap.jpg

Cao Võ: Thổ Lộ 99 Lần, Ta Thăng Lên Max Cấp

Tháng 1 10, 2026
Chương 525: Chuốc phiền phiền toái Chương 524: Giết gà dọa khỉ
trung-sinh-1976-di-san-vo-so-da-vat.jpg

Trùng Sinh 1976: Đi Săn Vô Số Dã Vật

Tháng 2 5, 2026
Chương 1251: Đại kết cục Chương 1250: Phá diệt sơn trang
co-gang-he-nam-than-co-gang-lien-se-co-hoi-bao.jpg

Cố Gắng Hệ Nam Thần: Cố Gắng Liền Sẽ Có Hồi Báo

Tháng 1 18, 2025
Chương 305. Thời đại mới khúc dạo đầu Chương 304. Vượt qua giới hạn ngày đã đến
ta-vay-o-cung-mot-ngay-mot-van-nam.jpg

Ta Vây Ở Cùng Một Ngày Một Vạn Năm

Tháng 1 24, 2025
Chương 356. Đại kết cục Chương 355. Không chỗ có thể trốn
tram-than-quan-100-000-than-mieu-roi-pham-tran

Trảm Thần Quan: 100. 000 Thần Miếu Rơi Phàm Trần

Tháng 2 1, 2026
Chương 1833 lâm chung thỉnh cầu? Cuối cùng át chủ bài! (1) Chương 1832 chân chính tử cục! Giải khai trói buộc! (2)
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 412: Giết bất kỳ ai
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 412: Giết bất kỳ ai

Những điển tịch nhắc đến “phản đồ” hoặc “tranh cổ” bị thiêu hủy toàn bộ.

Các trưởng lão từng liên quan đến chuỗi mật lệnh… bị “mời đi bế quan vô thời hạn.”

Một luồng thiên uy vô danh phong ấn toàn bộ trí nhớ những kẻ ngoài cuộc đã từng nghe được mảnh nào của chân tướng.

Còn tại một ngọn núi hoang ở biên giới Bắc Hoang.

Hoa Vân cùng Diệp Linh ngồi dưới mái hiên gỗ, như hai phàm nhân ẩn cư.

Diệp Linh lặng lẽ nói:

“Sư tôn… vì sao bọn họ không truy sát nữa?”

Hoa Vân nhìn trời, chậm rãi uống một ngụm trà:

“Vì bọn họ sợ.

Mà những gì họ sợ nhất… là trí nhớ.”

“Một tháng sau, tại một quán trọ nhỏ nơi chân núi Nam Hoang.

Trời chiều. Ánh nắng rải vàng từng vạt đất.

Quán trọ không tên, chỉ có một tấm biển gỗ khắc bằng dao: “Tĩnh cư.”

Trong sân, Diệp Linh đang phơi y phục, khe khẽ ngân nga một khúc nhạc không tên.

Hoa Vân ngồi bên bàn đá, sắc trà, ngón tay gõ nhẹ lên nắp ấm.

Hắn không còn mặc đạo bào, chỉ khoác áo vải xanh nhạt, tóc buộc tùy tiện, ánh mắt an nhàn.

“Sư tôn, hôm nay người định nấu gì?” Diệp Linh cười tươi, mắt long lanh ánh nắng.

“Ngươi chọn đi. Sư tôn ta hôm nay tâm tình tốt, nấu một bữa như tiệc cũng không ngại.” Hoa Vân đáp, miệng mỉm cười.

Không còn mật lệnh.

Không còn sát khí.

Không còn tranh, không còn huyết.

Chỉ còn trà nóng, gió nhẹ và tiếng cười lẫn vào tiếng chim hót sau núi.

Một con mèo đen từ mái nhà nhảy xuống, cọ chân Diệp Linh rồi lăn lộn dưới nắng.

Hoa Vân đưa tay búng nhẹ lên trán con mèo:

“Không được vào bếp giành cá nữa.”

Con mèo lười biếng kêu “meo” một tiếng, chẳng phản kháng, lăn thêm vòng nữa.

Hoa Vân nhắm mắt, ngửa mặt đón gió.

Trong đầu hắn không còn vọng niệm.

Không còn gì đáng nhớ, cũng chẳng còn gì cần quên.

“Tất cả đã kết thúc rồi.”

Hắn khẽ nói.

Chỉ có Diệp Linh nghe thấy, nhưng nàng không hỏi thêm.

Chuyện cũ như mây bay.

Tu chân giới vẫn tiếp tục… như chưa từng có gì xảy ra.

“Ba ngày sau hội nghị.

Trời vừa vào thu, lá vàng rụng lác đác trên mái ngói cũ.

Một quán trọ nhỏ ở rìa thành Thanh Mộc, chẳng mấy ai nhớ nổi tên. Vẫn là bàn trà cũ, cửa sổ mở ra nhìn xuống dòng người xuôi ngược.

Hoa Vân trở về.

Khoác áo vải lam, tay cầm ấm trà, chậm rãi rót cho mình và Diệp Linh một chén.

Diệp Linh ngồi đối diện, gương mặt thanh tú vẫn ánh lên vẻ ngây thơ. Nàng nghiêng đầu hỏi:

“Sư tôn, bây giờ chúng ta làm gì?”

Hoa Vân không nhìn nàng, chỉ nhàn nhạt đáp:

“Uống trà. Đọc sách. Ngắm người.”

“Chúng ta là người phàm.”

Bên ngoài, một tiểu nhị chạy qua, cười nói với khách nhân mới tới:

“Trà của quán ta vẫn là hạng nhất. Quán trọ nhỏ thôi, nhưng yên tĩnh lắm.

À, đừng ngó sang bàn trong góc… vị kia hơi kỳ quái, suốt ngày giảng đạo với một tiểu cô nương.”

Gió nhẹ lay động rèm cửa.

Trên bàn, một quyển sách mở sẵn trang, dòng chữ viết bằng tay:

“Người hiểu quá nhiều, chỉ chuốc khổ.”

“Người quên hết rồi… lại sống được đến già.”

Hoa Vân chậm rãi uống trà.

Mọi thứ đã trở về bình thường. Không còn mật lệnh. Không còn giết chóc.

Chỉ còn hắn, một công tử hay nói đạo lý, và Diệp Linh, một nữ đệ tử trong sáng bên cạnh.

Mỗi ngày đều giống ngày hôm qua.

Mỗi ngày… đều không khác gì một giấc mộng.

Một giấc mộng mà hắn chọn không tỉnh nữa.

“Đêm khuya, trăng mờ.

Quán trọ đã tắt đèn.

Diệp Linh ngủ say bên trong phòng nhỏ, hơi thở đều đều.

Ngoài cửa sổ, một mảnh giấy nhỏ nhẹ như lông chim, không biết từ đâu bay đến, ghim thẳng vào bàn trà trước mặt Hoa Vân.

Không tiếng động. Không khí tức. Nhưng trên đó, có phong ấn của Liên Minh Lục Tông.

Hoa Vân mở thư.

Chỉ vỏn vẹn một hàng chữ, mực đen thẫm:

“Tìm một tu sĩ bất kỳ. Giết. Không được hỏi. Làm xong rút ngay.”

Không dấu tên.

Không lệnh niêm phong.

Không mục tiêu cụ thể.

Tùy ý.

Hắn nhìn chằm chằm vào tờ giấy một lúc lâu, rồi đốt nó bằng một ngón tay. Tờ giấy biến thành tro mà không có lửa.

Sáng hôm sau, một tiểu tu sĩ Trúc Cơ kỳ chết gục trong ngõ nhỏ sau tiệm rèn.

Không ai biết là ai ra tay. Không ai dám tra xét.

Trưa hôm đó, Hoa Vân ngồi lại bàn trà, nhìn Diệp Linh đang pha nước:

“Trà hôm nay hơi nhạt.”

“Vâng… chắc do nước chưa sôi đều.” nàng mỉm cười, không nhận ra ánh mắt sư tôn vừa dao động trong một thoáng.

Không có người hỏi.

Không ai nhắc.

Mọi thứ vẫn… bình thường.

Nhưng trong túi áo trong của Hoa Vân, đã có thêm một mảnh giấy mới, không phải của Liên Minh

không có phong ấn. Không chữ. Chỉ một vết máu, vẽ thành hình một cánh hoa đang rụng.

“Ba ngày sau.

Cánh hoa bằng máu vẫn nằm yên trong tay áo Hoa Vân, như chưa từng thay đổi.

Nhưng vào một buổi sớm tinh mơ, khi hắn đang pha trà, giấy tự cháy, để lại một vết mờ hình hoa rụng ngay trên mặt bàn gỗ, vết máu thấm vào, không thể lau đi.

Chiều hôm đó, một đoàn tu sĩ từ Vô Hoa Cốc ghé qua quán trọ, nghỉ chân.

Không ai chú ý đến Hoa Vân, cũng chẳng có gì khác lạ… cho đến khi Diệp Linh quay về từ chợ, sắc mặt tái nhợt, thì thầm với hắn:

“Sư tôn… trong bọn họ… có người giống y hệt người chết ba hôm trước.”

Hoa Vân ngước mắt. Không nói gì.

Chỉ lặng lẽ rót thêm trà.

Đêm ấy, đoàn tu sĩ rời đi gấp gáp, chẳng ai hiểu vì sao. Người canh quán chỉ nhớ loáng thoáng, một tên trong đoàn bỗng la hét thất thanh rồi hóa điên, miệng không ngừng hét:

“Ta chưa chết! Ta đã nhìn thấy hắn! HẮN ĐÃ GIẾT TA MỘT LẦN RỒI!!”

Tin đồn lan ra, nhưng bị cắt đứt giữa chừng.

Không có tên, không có manh mối. Chỉ còn một điều duy nhất được ghi nhận:

Hoa Vân vẫn ngồi ở bàn cũ, pha trà, giảng đạo lý.

Sáng hôm sau.

Trong ngăn bàn trà, một mảnh giấy mới xuất hiện. Không ai biết nó đến từ đâu. Trên giấy viết tay, nét mực nhòe nhẹ như mây khói:

“Ngươi đã làm theo.”

“Giờ, ngươi sẽ nhớ điều đã quên.”

Hoa Vân nhíu mày.

Một tia hàn khí lặng lẽ hiện lên giữa ấm trà đang bốc hơi.

Không ai gửi. Không người nhận. Nhưng ký ức… bắt đầu rạn vỡ.

“Trưa hôm đó, trời oi ả, gió thổi nhẹ như không.

Diệp Linh đang gấp chăn nệm thì cửa quán trọ bị gõ ba tiếng, đều và trầm.

Tiểu nhị chạy lên, trao cho Hoa Vân một phong thư bọc lụa đen, niêm ấn bằng hương cỏ quý, chỉ người đạt Nguyên Anh mới có thể phát hiện hương vị.

Trên bì thư viết tay, ba chữ bằng bút mực tím:

“Nghe danh đã lâu.”

Không ghi người gửi. Không ghi nơi đến.

Chỉ là ba chữ ấy, đơn giản… nhưng lại khiến Hoa Vân nhíu mày thật chặt sau rất lâu.

Hắn bóc thư, bên trong chỉ có một dòng duy nhất:

“Kẻ biết đạo, nhưng không theo đạo

Mời đến Thất Lạc Trì một chuyến.”

Cuối thư không có tên, chỉ có một dấu ấn đỏ thẫm hình ngón tay trỏ, như đang chỉ thẳng vào mắt người đọc.

Diệp Linh nhíu mày:

“Sư tôn, ai gửi vậy?”

Hoa Vân xếp thư lại, bình thản nói:

“Người từng nghe danh ta. Nhưng không tin ta.”

“Giờ, hắn muốn nhìn tận mắt… xem ta có xứng không.”

Buổi chiều hôm đó, Hoa Vân thay áo, mang theo một vò rượu và thanh trúc tiêu, rời quán trọ.

Không nói là đi đâu.

Không nói là về khi nào.

Chỉ để lại một câu cho Diệp Linh:

“Nếu ta không về sau ba ngày, hãy quên tên ta.”

“Rồi đổi họ… và sống như một người phàm.”

Gió thổi qua. Một vạt lá rơi xuống mặt bàn. Trên mặt lá, vô cớ hiện ra ba chữ:

“Quá muộn rồi.”

“Ngày thứ hai, tại Thất Lạc Trì.

Nơi này là một hồ nước cô tịch nằm giữa khe núi, không có tên trong bất kỳ bản đồ tu chân nào.

Nước trong vắt, phẳng như gương, không cá không chim, nhưng giữa hồ, lại có một đài đá nhỏ, chỉ vừa đủ cho một người ngồi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

giet-dich-bao-tho-nguyen-ta-van-tho-vo-cuong.jpg
Giết Địch Bạo Thọ Nguyên, Ta Vạn Thọ Vô Cương
Tháng mười một 29, 2025
mo-my-man-y-sinh.jpg
Mỗ Mỹ Mạn Y Sinh
Tháng 1 19, 2025
khieu-chien-fan-comments-lam-dac-cong-huan-luyen-vien-boi-roi.jpg
Khiêu Chiến Fan Comments Làm Đặc Công, Huấn Luyện Viên Bối Rối
Tháng 1 17, 2025
kinh-ngac-nha-ta-nuong-tu-nang-luc-tram-than.jpg
Kinh Ngạc, Nhà Ta Nương Tử Năng Lực Trảm Thần
Tháng 1 16, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP