Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
quy-di-phat-song-truc-tiep-ta-co-the-vo-han-thoi-dien

Quỷ Dị Phát Sóng Trực Tiếp: Ta Có Thể Vô Hạn Thôi Diễn

Tháng 10 26, 2025
Chương 589 Chương 588
ta-toi-cap-cho-thien-menh-cac-su-muoi-hon-tram-trieu-diem-cuong-do.jpg

Ta Tới Cấp Cho Thiên Mệnh Các Sư Muội Hơn Trăm Triệu Điểm Cường Độ!

Tháng 3 24, 2025
Chương 440. Chương cuối, bạch y trở về ~ Chương 439. Nho tổ cùng hằng!
tan-the-vat-pham-cua-ta-vo-han-thang-cap.jpg

Tận Thế: Vật Phẩm Của Ta Vô Hạn Thăng Cấp

Tháng 2 16, 2025
Chương 401. Hệ thống chân tướng, khởi nguyên nguyền rủa Chương 400. Ngoài hành tinh khách đến thăm, Lâm Vũ cố sự
ngan-uc-dai-lao-hon-sau-nhan-sinh

Ngàn Ức Đại Lão Hôn Sau Nhân Sinh

Tháng 2 10, 2026
Chương 1666: Ba ba kia đỉnh trụ a Chương 1665: Có thể đem bảo bảo cấp nghĩ
khi-khoc-phan-phai-dai-tieu-thu-de-nguoi-dung-choc-nhan-vat-chinh

Khí Khóc Phản Phái Đại Tiểu Thư, Để Ngươi Đừng Chọc Nhân Vật Chính

Tháng mười một 10, 2025
Chương 680: Độ tín nhiệm đầy (đại kết cục) Chương 679: Tần Lạc đến, có thanh máu, thiên đạo cũng giết cho ngươi xem
ta-tai-tu-chan-gioi-cau-dao-truong-sinh

Ta Tại Tu Chân Giới Cẩu Đạo Trường Sinh

Tháng mười một 21, 2025
Chương 1180: Thiên kiếp giáng lâm Giấy nghỉ phép
dau-la-tu-vo-danh-tieu-tot-den-the-gioi-chi-chu.jpg

Đấu La: Từ Vô Danh Tiểu Tốt, Đến Thế Giới Chi Chủ!

Tháng 2 9, 2026
Chương 605: Tứ Tượng Tiên Thiên Ấn Chương 604: Truyền thừa
cai-nay-chi-ac-ma-co-van-de-lon.jpg

Cái Này Chỉ Ác Ma Có Vấn Đề Lớn

Tháng 4 15, 2025
Chương 0. Thất tịch tiểu phiên ngoại Chương 423. 326 thiên làm bạn
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 411: Thư giả
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 411: Thư giả

Trong thư viết:

“Ngươi không cần tiếp tục phong bế kinh mạch.

Mệnh lệnh trước đó… là thư giả.”

“Lệnh truy sát ngươi không đến từ chúng ta.

Có ít nhất ba thế lực đang mượn danh nghĩa lục tông để hành động.”

“Chúng ta chưa từng ban lệnh giết ngươi.

Cũng chưa từng ra lệnh bảo vệ.”

“Đến lúc này, tất cả… chỉ còn chính ngươi lựa chọn:

Sống vì chân tướng, hoặc chết vì tin tưởng.”

Cuối thư, vẫn chỉ có một dòng ký danh duy nhất:

Tư thư, không ghi tên.

Hoa Vân lặng người trong khoảnh khắc.

Giả lệnh. Giả sát. Giả bảo hộ.

Chỉ có cái chết của Mạc Kinh là thật.

Chỉ có kẻ bị truy sát là thật.

Hắn siết chặt mật thư, đốt sạch, ánh mắt sắc như kiếm:

“Nếu chúng không phải thật, vậy ta phải trở thành thứ thật duy nhất trong cuộc chơi này.”

Diệp Linh khẽ tỉnh dậy, thấy sư tôn đứng trước miệng hang, bóng lưng cao gầy, như thể gánh cả một thế giới đang xoay vặn.

“Sư tôn… chuyện gì vậy?”

Hoa Vân chỉ đáp khẽ:

“Đi thôi, Diệp Linh.

Chúng ta không chạy nữa.

Từ giờ, chúng ta bắt đầu.”

“Ba ngày sau, giữa dãy Thiên Lang sương phủ.

Mưa lớn tầm tã.

Từng tia sét xé nát bầu trời, soi rõ bóng hai người đang lao đi giữa rừng rậm như dã thú bị săn đuổi.

Hoa Vân dìu Diệp Linh, áo bào rách tả tơi, máu thấm từ vai trái nhỏ từng giọt xuống lá cây. Phía sau, ba kẻ mặc áo choàng xám, không tiếng động bám sát như bóng ma, không hỏi lý do, chỉ giết.

Ầm! Một đạo kiếm quang phá tan một vách núi.

Hoa Vân xoay người đỡ lấy Diệp Linh, đưa tay đánh ra một đạo Phong Cấm Phù rồi cắn răng kéo nàng đi tiếp.

“Chúng không phải truy sát… là đang dồn ta vào một nơi nhất định.”

“Bọn chúng không cần ta chết… mà muốn thứ ở sau lưng ta lộ ra.”

Một hang động cổ ẩn sau thác nước, vô danh, không dấu vết trong bất kỳ bản đồ nào.

Chính nơi này, một luồng khí tức cổ xưa khiến cả ba kẻ truy sát phía sau dừng bước. Một tên rít lên:

“Không được vào đó… nơi ấy là Vô Dạ Địa.”

Hoa Vân không quay đầu, ôm Diệp Linh nhảy vào dòng thác, thân ảnh biến mất trong bóng tối.

Trong Vô Dạ Địa.

Bóng tối dày đặc, thời gian như ngừng lại.

Diệp Linh thì thào trong vô thức:

“Sư tôn… trong bức tranh… ta thấy huynh.”

Hoa Vân giật mình quay sang:

“Ngươi nói gì?”

Nàng nhắm mắt, run rẩy lặp lại:

“Trong tranh… là một người giống huynh… bị chính huynh giết chết.”

“Nhưng… không phải là huynh bây giờ…”

Một tiếng “Rắc” vang lên.

Một bức tường đá trong động bỗng tự nứt ra, lộ ra một căn phòng phong ấn đã nghìn năm.

Bên trong… là bức tranh.

Vẫn còn nguyên.

Và phía dưới tranh… là một dòng chữ khắc sâu vào nền đá:

“Kẻ nhìn thấy tranh, sẽ tiếp tục giấc mộng còn dang dở.”

“Kẻ không nhớ mình là ai, sẽ thay thế.”

Hoa Vân lặng người.

Cơn đau từ vai trái bỗng lan khắp thân thể.

Hắn nhìn lại cánh tay mình…

một hoa văn kỳ dị bắt đầu hiện lên, giống hệt hoa văn dưới chân người trong bức tranh.

“Một kẻ bước ra từ sâu trong Vô Dạ Địa.

Không tiếng động.

Không khí tức.

Không có hơi thở của sự sống… nhưng cũng không phải tử vật.

Hắn mặc một trường bào trắng ngả xám, toàn thân như tan hòa với bóng tối. Khuôn mặt bị một lớp vải đen che phủ, chỉ lộ ra đôi mắt vô hồn, không phản chiếu ánh sáng.

Kẻ đó nhìn Hoa Vân. Không hỏi. Không kinh ngạc.

Chỉ lạnh nhạt nói:

“Ngươi lại đến.”

Hoa Vân siết chặt nắm tay, lùi nửa bước. Diệp Linh rúc sát vào sau lưng hắn, ánh mắt dao động:

“Sư tôn… hắn là ai…?”

Kẻ kia không đáp nàng. Chỉ nhìn thẳng vào Hoa Vân, giọng nói như vọng từ dưới địa ngục:

“Ngươi chưa nhớ.

Nhưng thân thể ngươi đã phản ứng.

Vì nơi này từng là nơi ngươi tự tay giam giữ bản thân.”

Hoa Vân cau mày:

“Ta chưa từng đến đây.”

“Ngươi là ai? Kẻ nào đang điều khiển chuyện này?”

Kẻ kia tiến thêm một bước, không mang theo sát khí, nhưng mỗi bước đi, đất đá xung quanh đều mục rữa.

Hắn đưa tay chỉ vào bức tranh đang treo lơ lửng sau lưng Hoa Vân.

“Bức tranh đó… do chính ngươi tạo ra.

Là lời thề… để ngươi không còn nhớ.”

“Nhưng ngươi nhớ rồi.”

Hắn hạ giọng, thì thầm như chú ngữ cổ xưa:

“Một khi hoa văn hiện lên…

ngươi sẽ quay lại vai trò cũ.”

“Ngươi không phải người bị truy sát.

Mà là kẻ từng truy sát chính thế giới này.”

Diệp Linh ngơ ngác lùi lại, nhìn sư tôn với vẻ không tin:

“Không… sư tôn không thể…”

Hoa Vân cũng lùi lại. Nhưng lần này, hắn không lùi vì sợ, mà là vì trong sâu trong ý thức, một giọng nói giống hệt hắn vừa thì thầm:

“Cuối cùng… chúng ta lại gặp.”

“Vô Dạ Địa, đêm không trăng, trận chiến nổ ra.

Không cần thêm lời.

Không cần hỏi han.

Kẻ kia vừa dứt câu, bóng người tan vào hư không, chỉ để lại một tiếng “Vù” nhẹ như gió thoảng… nhưng một luồng chưởng lực bỗng ập tới từ bốn phía cùng lúc!

Hoa Vân rút tay phải, bùng nổ chân nguyên, một đạo Linh Hỏa Trận hiện ra trong nháy mắt, chắn được đợt công kích đầu tiên. Nhưng ngay khi trận pháp vừa rung lên, một bàn tay đã xuyên qua lưng hắn từ phía sau.

“Nhanh quá…” Hoa Vân nghiến răng, xoay người đánh trả.

Bàn tay kia… xuyên thẳng qua hình chiếu linh hồn của hắn, không phải đánh thể xác, mà phá đạo tâm.

Ầm!!!

Một tiếng nổ hất văng cả hai, thân ảnh va mạnh vào vách động.

Hoa Vân miệng trào máu, mắt đỏ ngầu, quát lớn:

“Diệp Linh, không được nhìn vào mắt hắn! Trốn ngay!”

Nàng sợ hãi gật đầu, kích hoạt phù chú trốn vào tầng sâu động phủ.

Kẻ áo trắng bước ra khỏi làn khói đá vụn, không hề mang vết thương, đôi mắt giờ phát ra ánh sáng tím u ám.

“Ngươi vẫn mạnh như xưa… nhưng lại không nhớ cách chiến đấu của chính mình.”

Soạt!

Một thanh kiếm cong như trăng khuyết xuất hiện trong tay hắn, Thanh Lân Ma Kiếm, từng được ghi trong cấm tàng thư lục tông là binh khí của kẻ phản nghịch năm xưa.

Hoa Vân lao tới, vận toàn lực Thiên Hỏa Diễn Lô Quyết, bàn tay hóa thành hỏa ấn, đánh thẳng lên thân kiếm.

Keng!!!

Một tiếng vang chấn động không gian.

Hỏa diễm tắt, máu trào, xương gãy, hắn không địch lại.

Kẻ kia vung kiếm chém xuống.

Mắt Hoa Vân tối sầm.

Nhưng khi mũi kiếm chỉ còn cách trán hắn một tấc… thì dừng lại.

“Không thể giết ngươi… chưa phải lúc.”

“Ngươi phải tỉnh lại. Phải nhớ.”

“Khi ấy… trận chiến thật sự mới bắt đầu.”

“Đến lúc đó… hoặc ngươi sẽ trở lại bên ta, hoặc chính tay ta xóa sạch tàn tích cuối cùng.”

Vù

Bóng người tan biến như chưa từng tồn tại.

Trong động, chỉ còn lại Hoa Vân quỳ gối giữa đống đá vụn, toàn thân đẫm máu, mắt nhắm nghiền…

Và hoa văn trên cánh tay, lúc mờ, lúc sáng, như đang mỉm cười.

“Bảy ngày sau trận chiến tại Vô Dạ Địa.

Tại Thiên Huyền Thánh Điện, nơi cao nhất của Thánh Vực.

Một hội nghị kín hiếm có trong lịch sử tu chân giới được triệu tập.

Ngồi quanh đại điện là các tông chủ, trưởng lão, và đại biểu từ hơn ba mươi thế lực chính thống, bao gồm cả những người đã ẩn cư trăm năm không lộ diện.

Không tiếng bàn luận.

Không ai dám phá vỡ sự trầm lặng của thiên uy đang bao trùm.

Một giọng nói vang lên từ trung tâm điện thờ, không rõ là người hay đạo ý:

“Từ hôm nay, mọi chuyện… đã kết thúc.”

“Bức tranh, chưa từng tồn tại.”

“Vô Dạ Địa, không còn mở ra.”

“Kẻ kia, đã biến mất khỏi lịch sử.”

“Tất cả trở về như cũ. Ai dám suy nghĩ… sẽ chết.”

Cùng với lời đó, một đạo Kim Lôi từ trên cao giáng xuống, xuyên qua đại điện, đánh tan một vị tán tu vừa động niệm, chưa kịp mở miệng đã hóa tro tàn.

Không ai dám thở mạnh.

Không ai hỏi thêm.

Sau đó, tất cả cùng nhận được một tấm phù lệnh khắc một chữ duy nhất:

“Quên.”

Khắp tu chân giới, trong vòng một ngày,

Các thư viện cấm lầu bị niêm phong.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thuc-son-tran-the-dia-tien.jpg
Thục Sơn Trấn Thế Địa Tiên
Tháng 1 28, 2026
tay-du-cuop-doat-van-gioi
Tây Du Cướp Đoạt Vạn Giới
Tháng 10 3, 2025
bat-diet-kinh.jpg
Bất Diệt Kinh
Tháng 1 2, 2026
hac-phong-trai-chu-thu-ha-cang-quyen-ta-cang-manh.jpg
Hắc Phong Trại Chủ: Thủ Hạ Càng Quyển Ta Càng Mạnh!
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP