Chương 410: Tử Lộ Phong
“Nếu ba tháng nữa ngươi còn sống, ta sẽ báo việc này với liên minh.
Khi đó… không ai cứu được ngươi đâu, Hoa Vân.”
“Vài ngày sau, Tử Lộ Phong, vùng biên giới phía nam.
Một trận mưa máu bất thường kéo dài ba canh giờ. Mùi tanh tràn khắp núi rừng. Đám thợ săn làng dưới phát hiện xác một người tu đạo bị đóng vào vách đá giữa khe núi sâu.
Đó là Mạc Kinh, Tông chủ Phủ Hỏa Môn, người vừa đến gặp Hoa Vân trước đó chưa đầy nửa tuần.
Trên thi thể hắn:
Linh căn bị nghiền nát.
Đan điền bị hủy sạch.
Vẫn còn mở mắt, như chưa kịp hiểu vì sao mình chết.
Khủng khiếp nhất, dưới lòng bàn tay của xác chết, bị ép chặt vào đá, là một hàng chữ khắc sâu bằng ngón tay:
“Ngươi đã làm điều không nên làm.”
Không ai biết ai ra tay.
Không có trận pháp dư thừa, không có pháp bảo lưu lại.
Thậm chí cũng không có dấu hiệu Hoa Vân từng rời nơi cư trú.
Tin tức nhanh chóng lan ra. Liên minh tạm thời phong tỏa hiện trường, nhưng lời đồn bắt đầu lan khắp tu chân giới:
“Kẻ nào nhúng tay vào vụ năm xưa… sẽ chết.”
Người thì nói là liên minh ra tay diệt khẩu.
Người thì nói là kẻ tạo ra bức tranh đã cảnh báo bằng máu.
Cũng có kẻ thì thầm:
“Không phải Hoa Vân không dám chết… mà là thế giới này không để hắn chết dễ vậy.”
“Bảy ngày sau cái chết của Mạc Kinh.
Trong bóng tối của loạn thế, khi mọi sự im lặng trở nên quá bất thường, một tin tức rò rỉ ra ngoài từ vùng biên viễn Đông Hoang:
“Một liên minh mới… đã thành hình.”
Không thuộc lục tông.
Không chịu quy ước đạo lệnh.
Không thừa nhận quyền giám sát của Thánh Vực.
Bọn họ tự xưng là: Huyết Thiên Hội.
Chỉ có một tuyên ngôn duy nhất được khắc trên tấm bia đá dựng giữa hoang nguyên:
“Lục tông đã thối rữa.
Giả danh chính đạo, che đậy tội nghiệt.
Huyết Thiên sẽ lật mặt trời, vạch ánh sáng giả dối.
Kẻ từng giết nhầm, phải trả máu.
Kẻ từng ra lệnh, phải hiến đầu.”
Không ai biết thành viên là ai.
Không ai biết thủ lĩnh là ai.
Nhưng các nhân sĩ độc tu, tán tu bị ép chết oan trong các cuộc tranh chấp của lục tông suốt ba mươi năm qua, bắt đầu âm thầm đổ về Đông Hoang.
Bọn họ không cần đạo lý.
Chỉ cần một lý do để báo thù.
Tin đến tai Hoa Vân đúng vào đêm hắn vừa hoàn tất một vòng phong ấn che lại khí tức quanh tiểu viện.
Hắn nhìn dòng chữ trong truyền phù, nhíu mày.
“Huyết Thiên Hội…
Không phải muốn phản.
Là muốn moi sạch máu từ từng vết thương lục tông để lại.”
Và hắn biết, mình đã không còn đứng ngoài cuộc.
Mạc Kinh là khởi điểm.
Hoa Vân… có thể là một cái tên trong danh sách tiếp theo.
Hoặc, là thứ mà cả lục tông lẫn Huyết Thiên đều muốn nắm trong tay.
“Ba ngày sau tin Huyết Thiên Hội xuất hiện.
Giữa đêm thanh vắng, một đạo hào quang lặng lẽ lướt qua bầu trời, như một vết xước trên tấm lụa đêm. Trong khe núi Tàn Vân, nơi Hoa Vân đang ẩn tu, không ai biết có một kẻ đã đặt chân đến.
Tên hắn là Kinh Hàn.
Tu sĩ tán tu từng xuất thân từ một nhánh phụ của Kim Ô Điện, đã bị khai trừ khỏi tông môn vì “phản sát sư huynh”.
Tu vi: Hóa Thần sơ kỳ.
Tính cách: Tàn nhẫn, im lặng, ra tay không lưu lại nhân chứng.
Pháp khí chủ đạo: “Địa Huyết Ti” sợi xích màu đỏ máu, chuyên giam hồn giết thần.
Kinh Hàn đứng trên vách đá, nhìn xuống căn tiểu viện thấp thoáng dưới màn đêm. Một phong phù hiện lên trong tay hắn, trên đó viết rõ:
“Mục tiêu: Hoa Vân.
Không để lại xác.
Không để lại dấu vết.
Không được nói chuyện.
Không được hỏi vì sao.”
Không ghi người gửi.
Chỉ có một ấn ký mờ nhòe, thuộc về một trưởng lão lục tông, nhưng đã mất tích từ ba năm trước.
Giữa đêm, hắn động thủ.
Một sợi Địa Huyết Ti phóng ra như rắn độc, xuyên qua rừng trúc, khóa chặt lấy căn phòng nơi Hoa Vân đang tọa thiền.
Ầm!
Mặt đất nứt vỡ. Lực lượng Hóa Thần ép xuống như thiên uy.
Thế nhưng…
Không có máu.
Không có người.
Không có linh khí dao động.
Chỉ có một tấm bùa trận nhỏ nằm dưới đất, đang cháy dở.
Kinh Hàn nhíu mày, nhưng chưa kịp rút lui, một luồng khí lạnh đánh úp từ phía sau, kèm theo giọng nói quen thuộc:
“Ngươi đến mà không gõ cửa…
Không phải thất lễ.
Là muốn chết.”
“Một đêm tĩnh lặng, trời không trăng.
Hoa Vân đang ngồi tĩnh tọa, thì một đạo ánh sáng mờ từ cửa sổ rơi xuống. Không tiếng động. Không khí tức. Chỉ là một chiếc phù thư màu đen, viền đỏ, biểu trưng của Tục Tông Liên Minh, tổ chức giám sát mọi hoạt động ngầm trong tu chân giới.
Hắn mở thư. Trong đó chỉ có hai dòng ngắn gọn, đóng dấu bằng huyết ấn:
“Ngươi đã bị liệt vào danh sách có khả năng gây nhiễu loạn đại cục.
Tự phong bế toàn bộ kinh mạch trong vòng 3 tháng. Không được tiếp xúc ngoại giới. Không được phản kháng.”
Không giải thích. Không tùy chọn. Không phản hồi.
Ở cuối thư là một câu bằng ngôn văn cổ:
“Bảo toàn, không phải tha thứ. Phong ấn, không phải trừng phạt.”
Hoa Vân cười khẽ. Lạnh.
“Lại là ba tháng. Lại là không được hỏi.
Lục tông muốn ta sống nhưng không được động.
Huyết Thiên muốn ta chết nhưng không thể giết.”
Hắn đứng dậy, đôi mắt trầm xuống, tay cầm lấy phong thư, đốt nó không để lại tro.
“Được. Phong thì phong.”
“Nhưng ba tháng sau… các ngươi chuẩn bị cho ta một câu trả lời.”
“Ngày thứ 12 trong kỳ phong bế.
Một tia lửa bỗng phát nổ giữa hư không, kết giới tự bạo.
Phong ấn kinh mạch chưa đủ nửa tháng, Hoa Vân bị ép phải giải khai từng dòng khí tức, máu huyết trào ngược, suýt tẩu hỏa nhập ma.
Bên ngoài, một kiếm khí phá tan tiểu viện, chém bay cả ba tầng trận pháp.
Tiếp theo là tiếng quát lạnh băng:
“Hoa Vân, ngươi bị xác nhận là kẻ tiếp xúc với dị tượng cấm đoán, lệnh truy sát lập tức có hiệu lực!”
Tám bóng người áo đen đồng loạt xuất hiện, sát ý bộc phát như sấm dậy. Mỗi người đều có tu vi Hóa Thần hậu kỳ, không nói thêm lời, trực tiếp ra tay.
Đúng lúc đó, Diệp Linh từ phía sau núi xông tới, trong tay là một lá bùa truyền tống cỡ lớn. Khuôn mặt nàng tái nhợt nhưng kiên định:
“Sư tôn, chạy!”
Pháp trận vừa xoay, một luồng lôi quang giáng xuống, đẩy lùi kẻ truy sát trong chớp mắt. Trong khoảnh khắc mờ sáng, hai thầy trò biến mất khỏi tiểu viện, chạy trốn giữa vô định.
Một ngày sau.
Tin tức rò rỉ ra toàn tu chân giới:
“Hoa Vân, kẻ từng được liên minh bảo hộ, nay bị treo thưởng truy nã.
Kẻ liên quan đến cái chết của Mạc Kinh,
Kẻ nắm giữ dấu tích của bức tranh huyền bí,
Kẻ có liên hệ với dị tượng đã bị phong ấn từ 300 năm trước tại Thiên Ngoại Thiên.”
Lệnh truy nã ghi rõ:
“Bắt sống, thưởng trăm vạn linh thạch.
Giết chết, miễn truy cứu.”
Trong một hang động nhỏ ở sâu tận Bắc Hoang, Hoa Vân dựa lưng vào vách đá, ánh mắt lạnh như băng:
“Bọn chúng không còn muốn che giấu nữa rồi…
Chuyện này… không phải chỉ là một sai lầm.”
Diệp Linh run rẩy hỏi nhỏ:
“Sư tôn… chúng ta phải trốn đến bao giờ?”
Hoa Vân nhắm mắt, chậm rãi đáp:
“Không trốn.
Ta sẽ để bọn chúng biết… nếu muốn xóa ta, thì phải chuẩn bị mất hết.”
“Đêm thứ 5 kể từ khi bắt đầu trốn chạy.
Trong một khu rừng đầy sương mù, Hoa Vân và Diệp Linh trú tạm dưới lòng đất, nơi từng là tàn tích của một đạo viện cổ bị hủy diệt từ thời Thượng Cổ. Cảnh giới đặt khắp bốn phía, Diệp Linh đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức, còn Hoa Vân vẫn ngồi bất động.
Một luồng sáng xanh lặng lẽ bay xuyên qua các lớp phong ấn, nhẹ như sợi tơ, trượt vào tay áo hắn.
Là một mật thư mới, mang dấu ấn chân thật của liên minh lục tông, không thể giả mạo.
Hoa Vân mở ra, ánh mắt dần lạnh lại, rồi chuyển sang trầm tĩnh đến cực điểm.