Chương 409: Một mạng trả một mạng
Hoa Vân đang chuẩn bị rời đi thì một đạo phi phù xé gió giáng xuống, cắm phập vào phiến đá trước mặt như lưỡi đao cắm vào tim. Bên dưới phù là một hộp ngọc đen tuyền, không khí xung quanh lập tức lạnh đi mấy phần.
Hắn mở phù lục.
“Mang bức tranh này đến biệt viện Nguyệt Vân trên đỉnh núi Bạch Mặc.”
“Không được xem. Không được nhìn. Không được cảm ứng khí tức.”
Không được để lộ hành tung.
Không được nán lại sau khi trao tay.
Thánh lệnh, không hỏi lý do.”
Hắn siết chặt hộp ngọc trong tay.
Bên trong… rõ ràng là một vật mang linh vận cực cao, cả hộp cũng được khắc trận pháp chống thần thức dò xét.
Một bức tranh… vì sao lại cần nhiều cảnh báo đến vậy?
Nhưng hắn không hỏi. Không nói. Không dò xét.
Chỉ cẩn thận thu hộp vào giới chỉ, xoay người, cất bước.
Đỉnh núi Bạch Mặc, rạng sáng hôm sau.
Biệt viện Nguyệt Vân ẩn hiện trong sương mù như một hư ảnh trong mộng. Không thấy người, không có linh thú, không có hộ vệ, nhưng khắp không gian là một luồng áp lực vô hình đè nặng như thiên uy.
Hoa Vân tiến tới cánh cổng đá khắc hoa văn cổ.
Ngay lúc đặt hộp ngọc lên bệ đá, một giọng nói mơ hồ vang lên từ hư không:
“Được rồi. Ngươi có thể đi.”
Không hỏi danh, không cần xác nhận, không giữ lại.
Chuyện giao tranh chỉ mất đúng một hơi thở.
Hoa Vân xoay người rời đi, từng bước vững vàng không quay đầu.
Nhưng trong lòng hắn đã có nghi vấn khắc sâu:
Một đan phương cổ bị thiêu, một số hiệu bị giết nhầm,
một nhiệm vụ giả mạo, rồi một bức tranh không được nhìn.
Chúng… thật sự không liên quan đến nhau sao?”
“Một tháng sau. Trong một trấn nhỏ nơi chân núi.
Hoa Vân ngồi trong quán trà vắng, ánh mắt lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Trên bàn là một chén trà đã nguội, tay cầm hờ một cuốn thư mỏng, không mở, cũng không cần mở.
Từ ngày đưa bức tranh đến biệt viện Nguyệt Vân, mọi chuyện im lặng đến đáng sợ. Không ai liên hệ. Không ai điều tra. Không có dấu hiệu gì cho thấy hành động đó đã xảy ra.
Nhưng có một việc, hắn không thể quên, khi hắn rời đi, trong thoáng chốc gió cuốn qua, có một tia khí tức trôi ra từ biệt viện, lạnh lẽo, thâm sâu, giống hệt khí tức trên lệnh phù giả năm đó.
Không phải bức tranh. Là người vẽ nó.
Hắn không biết là ai. Không có tên, không có hình dung. Nhưng kẻ đó… chắc chắn từng thao túng rất nhiều chuyện trong bóng tối.
Một kẻ không thuộc về lệnh lục tông.
Không thuộc về liên minh.
Thậm chí… chưa chắc còn sống.
Có thể là một tàn hồn ẩn thế, cũng có thể là kẻ đã chết trong hồ sơ nhưng chưa từng rời khỏi ván cờ.
Tối hôm đó, hắn nhận được một lời truyền âm bí ẩn:
“Kẻ tạo ra bức tranh… chính là người đã viết lệnh giả giết số 17.”
“Và nếu ngươi vẫn còn sống sau khi giao bức tranh…
… nghĩa là ngươi đã bị chọn rồi.”
Âm thanh ngắt. Không còn gì nữa.
Hoa Vân ngồi lặng, ánh mắt dần sắc lạnh.
“Không phải chuyện liên quan đến đan phương.
Không phải số 17.
Không phải mật lệnh.
Tất cả chỉ là khúc dạo đầu, để dẫn ta bước vào… chuyện của kẻ đó.”
“Thanh Vân Môn, Hội nghị bí mật của Ngũ Tông.
Tin tức về bức tranh không bị lộ ra, nhưng sự việc Hoa Vân từng bước tham gia chuỗi mật lệnh mờ ám, rồi đột nhiên được “kết thúc” không lý do, đã khiến các tông môn bắt đầu để tâm.
Từ Huyền Thiên Tông đến Vô Thượng Cung, từ Thiên Đạo Tông đến Băng Tâm Các, những ánh mắt âm thầm theo dõi đã đổ dồn về Hoa Vân, kẻ từng vô danh, nay lại lờ mờ bước vào tầng sâu của một âm mưu chưa ai hiểu rõ.
Một ngày sau tại Tử Vân Tông, trong một sảnh đá bí mật.
Một vị trưởng lão áo tím, thần sắc uy nghi, đứng đối diện Hoa Vân. Hắn là Diệp Hành, một trong các hộ pháp giám luật của Liên Minh Lục Tông, cũng từng là người phê duyệt vụ “tịnh tâm 3 tháng” cho Hoa Vân.
Diệp Hành nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt như xuyên thủng linh hồn.
“Ta không quan tâm ngươi biết những gì, thấy những gì, nghi ngờ những gì.”
“Nhưng ngươi sẽ không được tiết lộ bất cứ điều gì về kẻ tạo ra bức tranh đó.”
“Không với đệ tử. Không với trưởng bối. Không với bất kỳ ai, kể cả chính mình.”
Hoa Vân nhíu mày, giọng trầm xuống:
“Nếu hắn nguy hiểm đến vậy… sao các ngươi không ra tay giết hắn?”
Diệp Hành không trả lời ngay. Qua vài hơi thở, hắn chỉ đáp:
“Vì có những kẻ… không thể giết.
Giết là mở khoá. Không giết… là giữ niêm phong.”
Ánh mắt hắn dừng lại một khắc trên người Hoa Vân.
“Và ngươi, rất không may… là một trong số ít người đã mở mắt nhìn thấy niêm phong ấy rung động.”
“Vì vậy, ngươi sẽ sống. Nhưng sống để giữ im lặng.”
Diệp Hành rời đi, để lại Hoa Vân một mình giữa sảnh đá lạnh lẽo.
Hoa Vân không đáp. Nhưng trong lòng lại dấy lên một ý niệm nguy hiểm:
“Nếu tất cả đều sợ hãi kẻ đó đến mức không dám giết…
Vậy thì kẻ đó là ai?
Và… vì sao lại để ta sống?”
“Ba ngày sau. Giữa đêm.
Khi trăng tròn treo trên đỉnh đầu, một cơn gió lạ thổi qua tiểu viện nơi Hoa Vân đang tĩnh tu. Linh khí đột ngột ngưng tụ thành một phong thư đỏ máu, không ghi tên người gửi, không có pháp ấn bảo hộ.
Hoa Vân mở ra.
Bên trong chỉ một dòng chữ, viết bằng chu sa tươi như máu mới nhỏ xuống giấy:
“Ngươi có thể giết nhầm, nhưng người chết là thật.
Nợ máu… trả bằng máu.”
Không có thêm gì khác.
Không tên người chết.
Không chỉ rõ tội.
Không nói ra danh tính kẻ gửi.
Chỉ có khí tức lạnh lẽo xuyên qua từng chữ, mang theo sát ý nén sâu, vừa như cảnh cáo, vừa như khởi đầu một cuộc truy sát.
Hoa Vân siết chặt lá thư, lòng trầm xuống.
“Là kẻ liên quan đến số 17?
Là hậu nhân của nạn nhân?
Hay là người không muốn ta tiếp tục giữ mạng sau khi đã thấy quá nhiều?”
Trên bầu trời đêm, một bóng đen xẹt qua, để lại dư âm mơ hồ:
“Không ai sai. Nhưng người chết… vẫn là người chết.”
“Hoa Vân, lần này… không còn đường lui.”
“Một chiều mưa nơi chân núi Tàng Vân.
Trong một quán trọ nhỏ ven đường, Hoa Vân ngồi một mình, tay xoay nhẹ chén trà. Cơn mưa ngoài hiên xối xả, che lấp bước chân một vị khách lạ.
Cửa mở, một đạo nhân áo lam bước vào. Áo thấm nước, tóc bạc rối, đôi mắt trũng sâu hằn lên từng tia sát ý cố nén.
Hắn ngồi đối diện, không nói nhiều lời.
“Hoa Vân… ngươi nên tự sát.”
Không có vẻ giận dữ. Không bi thương.
Chỉ là một câu lệnh, bình thản như thể đang nói về chuyện cơm nước.
Hoa Vân không nhúc nhích, chỉ hơi nghiêng đầu, ánh mắt lóe lạnh:
“Lý do?”
Vị đạo nhân đặt một ngọc giản lên bàn. Trong đó ghi lại toàn bộ vụ hành thích kẻ số 17 tại đấu giá hội ba năm trước, bao gồm mô tả kẻ hành sự, lộ tuyến thoát thân, và cả lệnh phù giả… có khắc dấu pháp Hoa Vân.
“Ngươi giết nhầm. Nhưng người chết là đệ tử duy nhất của ta.”
“Ngươi không ác. Nhưng cũng không vô tội.”
“Ta không muốn báo lên liên minh.
Ta không muốn đại tông bảo ngươi.
Chỉ cần… ngươi tự kết thúc chuyện này bằng máu của mình.”
“Tông chủ Phủ Hỏa Môn, Mạc Kinh.”
Hoa Vân im lặng một lúc lâu, rồi khẽ nói:
“Nếu ta nói, ta cũng là kẻ bị lợi dụng, thì sao?”
Mạc Kinh không đổi sắc mặt.
“Ngươi bị lợi dụng.
Nhưng ngươi đã ra tay.”
“Kẻ đưa lệnh… có thể không bao giờ tìm được.
Nhưng kẻ cầm kiếm giết người, lại ngồi đây, còn sống.”
Ánh mắt ông ta như lưỡi dao đóng băng:
“Một mạng… để trả một mạng.
Vậy mới công bằng.”
Hoa Vân đứng dậy, tay siết chặt chuôi kiếm, nhưng không rút ra.
“Ngươi muốn ta chết cho công bằng?
Vậy ta sống… là vì chưa đến lúc công bằng được thực thi.”
Mạc Kinh không cản, cũng không ngăn.