Chương 408: Lệnh cuối, con đường sống duy nhất
Hoa Vân ngồi một mình trong tiểu đình bỏ hoang, thân mặc vải thô, tóc rối, ánh mắt không còn thanh nhã như xưa. Pháp lực bị phong, danh vọng bị vứt bỏ, hắn từ công tử danh môn rơi xuống đáy vực.
Bỗng từ trong bóng tối, một người áo đen xuất hiện, quỳ một gối trước mặt hắn, đưa lên một phong thư đỏ sẫm có khắc ấn phù của Lục Tông.
“Lệnh cuối cùng.”
“Nếu hoàn thành, có thể chuộc một nửa tội nghiệt, phục hồi tu vi, giữ lại mạng sống.”
“Nếu thất bại, xóa tên khỏi tu chân giới.”
Hoa Vân mở thư. Bên trong là duy nhất một dòng chữ:
“Tiêu diệt kẻ tham gia đấu giá hội tại Huyết Bảo Lâu ba năm trước, số hiệu 17. Không được tiếp xúc. Không được để ai biết. Không được để lại dấu vết.”
Dưới cùng là một nét bút đỏ: “Không hỏi lý do.”
Hoa Vân nhíu mày. Hắn từng đọc qua tư liệu về đấu giá hội Huyết Bảo Lâu năm đó, nơi hội tụ hàng trăm thế lực, thiên tài, ẩn sĩ, cả chính đạo lẫn tà ma đều có mặt.
Số hiệu 17 là ai? Không ai biết. Không có hình ảnh, không có miêu tả, chỉ có con số.
Hắn ngẩng đầu, nhìn người áo đen: “Nếu không thể tiếp xúc, không biết mục tiêu là ai… giết thế nào?”
Người áo đen đáp: “Ba ngày sau, tất cả những người từng là số hiệu trong đấu giá hội năm đó sẽ tụ họp tại thành Vạn Pháp. Ngươi chỉ có một cơ hội.”
Hoa Vân nhắm mắt lại.
Lý trí nói: đừng làm.
Bản năng sống sót nói: giết một người, đổi lại cả đời.
Hắn mở mắt.
“Ta nhận.”
“Ba ngày sau, thành Vạn Pháp.
Giữa trung tâm quảng trường, một tòa lầu lớn được dựng tạm bằng hắc thiết. Người ra vào tấp nập, khí tức hỗn loạn, đây là nơi hội tụ những kẻ từng tham gia đấu giá hội ba năm trước. Những “số hiệu” đã bị xóa danh, đổi tên, không còn dấu vết truy nguyên.
Hoa Vân đứng trên một gác mái bên ngoài, tay ôm hộp gỗ nhỏ. Trong đó chỉ có duy nhất một vật: một viên “Tuyệt Diệt Đan” do chính Lục Tông luyện chế, vô hình, vô sắc, không mùi, sau nửa canh giờ tan sạch vào huyết mạch, không để lại nguyên khí dao động.
Chỉ cần để nó rơi vào miệng mục tiêu, mọi thứ liền kết thúc.
Dưới kia, mười chín người lặng lẽ bước vào đại sảnh. Tất cả đều đeo mặt nạ bạc, trên ngực gắn số hiệu năm xưa.
Khi số hiệu 17 bước ra, Hoa Vân không hề do dự.
Không dò xét. Không nói chuyện. Không đắn đo.
Một cánh tay áo khẽ vung, một trận gió nhẹ thổi qua. Một mảnh giấy nhỏ bọc viên đan, rơi đúng vào chén trà số 17 vừa nâng lên. Như được sắp đặt từ trước, không ai nhận ra.
Số 17 uống một hơi cạn sạch.
Canh giờ sau, trong lúc tất cả vẫn đang bàn bạc, số hiệu 17 đột nhiên ngã xuống, không dấu hiệu, không tiếng động, không một ai nghi ngờ.
Tối hôm đó, trong căn phòng trọ rách nát, người áo đen đến.
“Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ.”
Hắn đưa ra một ngọc giản:
“Khôi phục tu vi. Từ nay, mọi quan hệ với Lục Tông chấm dứt. Sống chết, tự lo.”
Hoa Vân nhận lấy, không nói lời nào.
Nhưng trong lòng… lại dấy lên một tia bất an.
Vì sao phải giết một kẻ vô danh?
Vì sao không cho điều tra?
Vì sao… Lục Tông lại để hắn sống, sau khi hắn đã “thiêu hủy” đan phương?
“Đêm. Bầu trời đầy sao. Trên đỉnh núi ngoài thành Vạn Pháp.
Hoa Vân đứng lặng, ánh mắt nhìn xuống thành thị sáng rực phía xa. Trong tay là một ngọc phù vừa vỡ tan, mật thư mới nhất từ Liên Minh Lục Tông.
Chỉ một câu duy nhất hiện lên trong ý thức:
“Ngừng hành động. Không được giết số hiệu 17. Mệnh lệnh trước đó bị làm giả. Hủy lệnh khẩn cấp.”
Toàn thân hắn cứng đờ.
“Giả…?”
“Không được giết…?”
Từng chữ như lưỡi dao lướt qua tâm trí.
Hoa Vân hít sâu, lục tìm trong giới chỉ một viên truyền ảnh phù, hắn vẫn giữ lại hình ảnh số 17 uống trà, ngã xuống, không còn sinh khí.
Mỗi cảnh, mỗi giây, rõ ràng, hắn đã ra tay.
“Vậy là… ta đã giết nhầm người?”
Lúc này, trong đầu hắn vang lên hàng loạt khả năng:
Kẻ giả lệnh là ai? Vì sao chọn hắn? Vì sao chọn số 17?
Lục Tông muốn diệt khẩu, hay đang là quân cờ trong một bàn cờ lớn hơn?
Một tiếng truyền âm xé gió vang lên sau lưng.
“Ngươi làm tốt lắm, Hoa Vân.”
Một người áo đen bước ra từ trong hư không, sắc mặt âm trầm.
“Nhưng đáng tiếc,” hắn lạnh giọng, “ngươi đã phạm phải sai lầm chí mạng, ngươi thật sự tin mình là người được chọn?”
“Ngươi đã giết kẻ mà ngươi không hiểu, theo lệnh mà ngươi không kiểm chứng, vì một lý do mà ngươi chưa từng biết.”
Người áo đen búng tay. Một quang ảnh hiện ra, trong đó, số hiệu 17 thật đang ngồi giữa một đại điện cổ, bình yên, không hề chết.
Người Hoa Vân giết… chỉ là một kẻ thay thế. Một quân cờ thí mạng.
Hoa Vân lùi một bước, cả người lạnh toát.
“Vậy là… tất cả… đều đã sắp đặt?”
Người áo đen gật đầu, mỉm cười:
“Chúc mừng, ngươi chính thức rơi vào giữa ván cờ. Mà cũng có thể, ngươi… chính là quân cờ duy nhất không ai khống chế được nữa.””
“Hai ngày sau, trong một tiểu viện hẻo lánh ở biên cảnh Tây Hoang.
Hoa Vân vừa tỉnh giấc thì một đạo phù lục bay thẳng vào phòng, tự động thiêu đốt, hóa thành một luồng linh văn đỏ sẫm lơ lửng giữa không trung.
Giọng nói không mang cảm xúc vang lên, uy nghiêm như thiên mệnh:
“Lục Tông ra lệnh.”
‘Từ nay không được suy diễn, điều tra, hay nhắc đến nhiệm vụ liên quan đến số hiệu 17.
Không được truy vấn về đan phương.
Không được tiếp xúc với bất kỳ nhân vật từng xuất hiện trong đấu giá hội.’
‘Tịnh tâm ba tháng tại Thâm Cốc Linh Tuyền, tự xét lỗi mình.
Nếu trái lệnh, lập tức xóa tên khỏi đạo lục.’
Thánh Lệnh. Không được cãi.
Linh văn chấn động. Một đạo áp lực từ thiên địa giáng xuống, khẽ chạm vào linh hồn Hoa Vân như lời cảnh cáo.
Hắn ngồi bất động một lúc lâu, ánh mắt sâu thẳm như vực sâu không đáy.
“Không cho nghĩ? Không cho điều tra? Không cho nói?”
“Là e ta phát hiện ra thứ gì… hay là có kẻ trong Lục Tông không muốn ta tỉnh ngộ?”
Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi cánh rừng rậm kéo dài vô tận, sương trắng bao phủ đỉnh núi, hạc bay ngang trời.
Ba tháng tịnh tu, không pháp bảo, không truyền âm phù, không tiếp xúc với ngoại giới, giống như giam lỏng.
Nhưng hắn gật đầu. Không phản kháng.
“Được. Vậy ta sẽ tịnh tâm ba tháng.”
Ba tháng… đủ để lắng lại mọi nhiễu loạn.
Và cũng đủ… để đặt nền móng cho một bước đi ngược dòng tất cả.”
“Một buổi sáng mờ sương, trong Thâm Cốc Linh Tuyền.
Hoa Vân đang ngồi dưới một gốc cổ tùng, tĩnh tọa vận công thì một đạo lôi phù nổ tung trên không trung. Linh khí xoáy cuộn thành một cuộn thư ánh vàng hạ xuống chậm rãi.
Không ấn lệnh. Không giọng đọc.
Chỉ một dòng chữ lạnh lùng, rạch thẳng vào hồn phách:
“Chuyện số 17, kết thúc tại đây.”
“Không điều tra thêm. Không ai truy cứu. Không ai nhắc lại.
Mọi sự trở về bình thường.
Danh phận Hoa Vân, được phục hồi.”
Chữ cuối cùng vừa hiện, cuộn thư tự thiêu rụi trong hư không, hóa thành tro bụi rơi vào lòng bàn tay hắn.
Hoa Vân nhắm mắt.
Gió núi thổi qua, mang theo hương cỏ dại, tiếng chim xa xăm vang vọng.
“Trở lại như thường?”
Hắn cười nhẹ, nhưng không có lấy một tia vui vẻ.
“Chỉ vì một câu ‘kết thúc’ liền cho rằng tất cả sẽ bị xóa sạch?”
Hắn cúi xuống nhặt một chiếc lá rơi trên đất, khe khẽ xoay nó trong tay.
“Chuyện đã đi xa đến mức cần ‘kết thúc’… chính là chuyện tuyệt đối không thể kết thúc.”
Hoa Vân đứng dậy, phủi bụi trên áo, quay lưng bước ra khỏi cốc.
Ánh sáng chiếu xuống lưng hắn, in bóng lên mặt đá ẩm ướt.
Tất cả trở lại như cũ.
Nhưng chính hắn… thì không còn là người cũ nữa.
“Một đêm gió lớn, giữa rừng tùng rậm rạp nơi lối ra Thâm Cốc.