Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-mot-minh-tinh-lam-diem-nghe-phu-rat-hop-ly-a.jpg

Ta Một Minh Tinh, Làm Điểm Nghề Phụ Rất Hợp Lý A?

Tháng 2 24, 2025
Chương 1059. Ta một cái minh tinh, làm điểm nghề phụ rất hợp lý a? Chương 1058. Nữ nhân này, sự nghiệp tâm thật mạnh đáng sợ!
kiem-dao-thanh-the-ta-day-chi-muon-nam-ngua.jpg

Kiếm Đạo Thánh Thể Ta Đây Chỉ Muốn Nằm Ngửa

Tháng 2 5, 2026
Chương 991: đột phá Đại La Tiên hậu kỳ Chương 990: địch nhân quá ra sức, ta thịnh tình không thể chối từ
Ta Bị Quỷ Dị Công Kích Liền BIến Cường

Hokage Chi Bất Diệt Kim Thân

Tháng 1 17, 2025
Chương 23. Trấn phong năm trăm năm Chương 22. Vĩnh hằng chi chiến
hoanh-thoi-cuu-the-chu-vi-nu-de-van-luon-doi-ta.jpg

Hoành Thôi Cửu Thế: Chư Vị Nữ Đế Vẫn Luôn Đợi Ta

Tháng 2 8, 2026
Chương 530: tín nhiệm Chương 529: không cần ta dạy cho ngươi đi
mot-bai-muon-troi-xanh-500-nam-hoa-khoi-hoi-han-phat-khoc

Một Bài Mượn Trời Xanh 500 Năm Hoa Khôi Hối Hận Phát Khóc

Tháng 2 5, 2026
Chương 1489: Thần Phi, có hứng thú hay không hợp tác với ta một bài ca khúc mới? Chương 1488: Đường Ngôn đổi mới giới âm nhạc ghi chép!
tu-hop-vien-trom-tien-tro-cap-ta-chuy-bao-dau-cho-nguoi.jpg

Tứ Hợp Viện: Trộm Tiền Trợ Cấp Ta, Chùy Bạo Đầu Chó Ngươi

Tháng 2 26, 2025
Chương 261. Đại kết cục Chương 260. Sơn thôn thôn phu
nhat-ky-kiem-linh-cung-o-chung.jpg

Nhật Ký Kiếm Linh Cùng Ở Chung

Tháng 1 20, 2025
Chương 122. Tạm có một kết thúc Chương 121. Đột phá bầu trời
ta-co-thanh-trang-bi.jpg

Ta Có Thanh Trang Bị

Tháng 2 5, 2026
Chương 291: da người giấy Chương 290: cố nhân
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 407: Luân hồi chi kiếp, nhân sinh như mộng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 407: Luân hồi chi kiếp, nhân sinh như mộng

“Tại một quán trọ cũ kỹ trong thành Dược Vân, mưa bụi lất phất ngoài hiên.

Công tử Hoa Vân ngồi cạnh cửa sổ, thân khoác bạch y, tay nâng chén trà, ánh mắt ung dung như kẻ ngoài cuộc thế sự. Hắn đang giảng đạo lý với đệ tử nhỏ của mình.

“Diệp Linh, thế gian tu chân giả phần nhiều mê muội. Chấp vào đan dược, kiếm pháp, quyền mưu… rốt cuộc đều là truy cầu vô minh.”

Diệp Linh ngồi đối diện, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn sư phụ, nhẹ nhàng hỏi: “Sư phụ, vậy theo người… tu hành là gì?”

Hoa Vân khẽ cười, ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài trời: “Là phá bỏ mọi tri thức sai lầm, đạt đến sự minh triết tuyệt đối. Giống như ta, luôn hành theo đạo lý.”

Vừa lúc ấy, một người áo đen bịt mặt tiến vào, lặng lẽ để lại một phong thư niêm kín trên bàn rồi rời đi không một lời.

Hoa Vân cầm thư, khẽ nhíu mày. Bên ngoài chỉ có ba chữ: “Lệnh tuyệt mật”.

Mở thư ra, ánh mắt hắn dần thu lại, nụ cười biến mất. Bên trong ghi rõ:

“Liên minh Lục Tông hạ lệnh. Một đan phương cổ xuất hiện tại Tàng Kinh Các phía bắc thành Dược Vân. Ngươi có nhiệm vụ hủy diệt hoàn toàn. Không được đọc, không được ghi nhớ, không được truyền ra. Nếu trái lệnh, hậu quả tự chịu.”

Diệp Linh tò mò nghiêng người: “Sư phụ, là thư gì vậy?”

Hoa Vân chậm rãi gấp thư lại, nụ cười trở lại trên môi, nhưng ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp: “Chuyện không nên biết, thì đừng hỏi. Tu hành chân chính là không để dục vọng sai khiến.”

Hắn đứng dậy, áo trắng phất lên: “Đi thôi, sư phụ dẫn con đi đốt một thứ… để thiên hạ khỏi lầm đường lạc lối.”

Diệp Linh ngây thơ gật đầu, không hề biết rằng chỉ trong đêm nay, một bí tịch nghịch thiên có thể thay đổi cả tu chân giới… sẽ bị chôn vùi mãi mãi.

“Đêm đó, tại Tàng Kinh Các phía bắc thành Dược Vân.

Mưa vẫn rơi lặng lẽ, từng giọt tí tách gõ lên mái ngói rêu phong. Bên trong, từng giá sách cổ trải dài, đan phương, điển tịch, cổ chú… hàng vạn quyển.

Hoa Vân đứng giữa ánh lửa leo lét, tay cầm mật lệnh, thần sắc khó đoán. Diệp Linh đi bên cạnh, hai mắt sáng lên: “Sư phụ, là ở đây sao? Nhiều sách quá…”

Hắn gật nhẹ, bắt đầu lướt qua từng giá kệ. Tuy nhiên, nửa canh giờ trôi qua, cả hai vẫn chưa thấy bóng dáng bản đan phương được mô tả trong lệnh.

“Quái lạ.” Hoa Vân nhíu mày. “Không lý nào ta lại đến trễ.”

Hắn đưa tay lật qua một bản trục bằng da thú, ánh mắt sắc bén, nhưng trong lòng bỗng có một tia bồn chồn.

“Không ghi tên, không có ký hiệu. Lệnh bảo không được đọc, nhưng nếu không đọc, làm sao phân biệt?”

Diệp Linh nhìn quanh: “Hay là có ai lấy trước rồi?”

Hoa Vân lắc đầu: “Không thể. Lục Tông đã phong tỏa nơi này, ta là người duy nhất được quyền tiếp cận trong đêm nay.”

Ánh mắt hắn đảo qua một góc tối trong thư các, nơi đặt những tàn quyển cũ mục mà không ai buồn để ý đến.

Hắn bước đến, kéo ra một hộp gỗ phủ bụi, mở ra… bên trong là một quyển trục nhỏ, bọc trong tơ vàng. Không tiêu đề. Không ghi chú.

Chỉ có một dòng chữ mờ như ẩn như hiện:

“Vạn Sinh Bổn Nguyên Đan, Cấm Giải Giả Tử.”

Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Hoa Vân khựng lại.

Bàn tay hắn run nhẹ.

“Vạn Sinh… Bổn Nguyên Đan? Loại này đã tuyệt tích từ ba ngàn năm trước… Được xưng là đan phương có thể tái tạo linh căn đã tuyệt, nghịch thiên cải mệnh, hồi sinh cả kẻ đã nát hồn phách…”

Bên tai hắn văng vẳng lại câu trong mật lệnh:

“Không được đọc. Không được nhớ. Không được truyền.”

Nhưng lúc này, đầu hắn đã tự động ghi nhớ từng chữ trong đan phương.

“Sư phụ?” Diệp Linh khẽ gọi. “Người tìm thấy chưa?”

Hoa Vân hít sâu một hơi, gấp trục đan phương lại, ánh mắt dần trở nên bình tĩnh, lý trí trở lại khống chế.

“Không có gì cả.” Hắn nói dối.

Rồi giơ tay lên, ném trục vào lò lửa thiêu sạch. Lửa bùng lên, ánh đỏ chiếu lên gương mặt hắn, vừa kiên định, vừa mâu thuẫn.

Nhưng trong lòng hắn đã nhớ rõ từng câu chữ.

“Lửa đã tắt. Tro tàn bay nhẹ.

Hoa Vân đứng lặng một lúc trước lò thiêu, ánh mắt thâm trầm. Sau lưng hắn, Diệp Linh không hề hay biết, vẫn chăm chú nhìn những đốm tàn lửa, ánh lên trong đôi mắt trong veo.

“Xong rồi sao, sư phụ?” Nàng hỏi, giọng đầy tin tưởng.

“Ừ.” Hắn đáp nhẹ, như thở ra một hơi. “Chúng ta đi.”

Hai người rời khỏi Tàng Kinh Các. Cánh cửa đóng lại, để lại tro bụi mịt mù trong căn phòng vắng.

Nhưng không ai biết, thứ bị thiêu hủy… chỉ là một bản sao.

Ngay từ lúc phát hiện trục tơ vàng, Hoa Vân đã hành động trong im lặng. Trong tay áo hắn có một tấm phù lục đặc chế, “Ảnh Ấn Phù” có thể tái tạo hình ảnh và văn tự trong nháy mắt.

Trước khi ném bản chính vào lửa, hắn đã âm thầm ẩn trục thật vào giới chỉ, thiêu hủy bản sao do chính tay hắn chép lại. Một trò lừa… không cần lời giải thích.

Hắn rời đi như kẻ đã hoàn thành sứ mệnh. Nhưng trong lòng là cơn sóng ngầm đang gào thét.

“Một đan phương có thể đảo nghịch sinh tử, tái tạo linh căn, nếu bị chôn vùi… là tội lỗi với cả thiên đạo.”

“Nhưng giữ lại… có phải là nghịch lệnh? Hay là… khai mở một con đường mới?”

Trong bóng tối, một đôi mắt lặng lẽ theo dõi từ xa. Một người áo đen giấu mặt, thì thầm vào truyền âm phù:

“Hắn không đốt bản thật. Lưu lại đan phương. Báo về cho Lục Tông, xem xét có cần ‘diệt khẩu’.”

“Ba ngày sau, tại Thánh Điện Liên Minh Lục Tông.

Hoa Vân đứng giữa đại điện, bốn phía là các trưởng lão từ khắp tông môn, thần sắc lạnh lẽo. Không khí ngột ngạt đến cực điểm.

Ở trung tâm, một lão giả áo tím từ từ đứng lên, chính là Thái Thượng Trưởng Lão của Kim Ô Điện, đại diện chủ trì buổi triệu kiến.

“Ngươi nói,” lão nhìn Hoa Vân, giọng uy nghi như chuông đồng, “đã hủy đan phương theo đúng mật lệnh?”

“Vâng.” Hoa Vân chắp tay, ánh mắt bình thản, “Tiểu bối tuyệt không dám trái lệnh. Đan phương đã bị thiêu hủy hoàn toàn tại Tàng Kinh Các, không lưu một chữ.”

Một vị trưởng lão bên Huyền Thiên Tông lạnh giọng chen vào: “Vậy ngươi hãy giải thích, tại sao trong giới chỉ của ngươi, lại có một bản ‘Vạn Sinh Bổn Nguyên Đan’?”

Hoa Vân sững người.

Một tiếng “bốp” một bản trục được ném xuống đất giữa đại điện, chính là bản đan phương thật mà hắn tin rằng đã giấu kỹ.

Màu tơ vàng, từng chữ từng câu, không sai một nét.

“Không… không thể nào…” Hắn lùi nửa bước, ánh mắt hoảng loạn lần đầu hiện ra trên gương mặt luôn đạo mạo. “Ta… ta đã…”

“Ngươi đã thiêu nhầm bản thật, Hoa Vân.” Giọng nói vang lên như sét đánh giữa điện.

Một nữ trưởng lão của Tử Vân Tông lạnh lùng nói: “Ảnh Ấn Phù mà ngươi dùng sao qua được mắt Lục Tông? Mỗi bản trục thật đều có linh văn ẩn, chỉ cần lửa chạm vào, linh khí trong thiên địa sẽ chấn động, nhưng đêm đó… không có chút phản ứng nào.”

“Chúng ta biết ngươi sẽ giở trò.” Lão giả áo tím tiếp lời. “Nhưng không ngờ, chính ngươi lại đánh tráo, rồi lại đốt nhầm bản thật.”

Hoa Vân lảo đảo.

Hắn, kẻ luôn tự xưng nhìn thấu thế gian, hành theo ‘đạo lý’ vừa tự tay xóa sổ thứ nghịch thiên duy nhất còn sót lại trong lịch sử.

Không ai nói gì thêm. Một quyết định đã được định sẵn.

“Hoa Vân. Hủy mệnh lệnh tuyệt mật, vi phạm ước chế linh hồn, chôn vùi báu vật nghịch thiên.

Kể từ hôm nay, trục xuất khỏi mọi danh phận trong Lục Tông, thu hồi pháp lực, vĩnh viễn không được bước vào thánh địa tu chân giới.”

Một chưởng ấn từ trên trời giáng xuống. Hoa Vân ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy sụp đổ.

“Ta… chỉ muốn giữ lại một tia hy vọng cho thiên hạ… Chẳng lẽ… sai rồi sao?”

“Một đêm lạnh tại Huyền Âm Cốc.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chu-than-du-hi.jpg
Chư Thần Du Hí
Tháng 1 18, 2025
hop-hoan-thanh-tu-bat-dau-nu-chu-toi-cau-thuoc.jpg
Hợp Hoan Thánh Tử, Bắt Đầu Nữ Chủ Tới Cầu Thuốc
Tháng 2 3, 2026
hong-hoang-tiet-giao-dai-su-huynh-thu-do-lien-bien-cuong.jpg
Hồng Hoang: Tiệt Giáo Đại Sư Huynh, Thu Đồ Liền Biến Cường
Tháng 2 4, 2026
b5f3c900936a98ed95dd010526fea901
Ta Hắc Ám Cấm Chủ, Táng Diệt Vạn Cổ Chư Thiên
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP