Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-noi-bua-cong-phap-cac-nguoi-lam-sao-deu-thanh-dai-de.jpg

Ta Nói Bừa Công Pháp, Các Ngươi Làm Sao Đều Thành Đại Đế

Tháng 2 24, 2025
Chương 678. Đại kết cục Chương 677. Sở Phong trấn lui Thần Hoàng, Cơ Cửu Ngũ nhất thống Trung Châu định tứ hải
tiet-kiem-tien-nguoi-thang-lon-ta-dua-vao-keo-kiet-tong-nghe-phong-than.jpg

Tiết Kiệm Tiền Người Thắng Lớn, Ta Dựa Vào Keo Kiệt Tống Nghệ Phong Thần

Tháng 1 30, 2026
Chương 178:: Tên này bổ vị tuyển thủ là lạ Chương 177:: Dùng điện thu phí đấy
ta-ba-tuoc-phu-nhan.jpg

Ta Bá Tước Phu Nhân

Tháng 1 23, 2025
Chương 849. Đại kết cục! Chương 848. Đồ thần
phan-phai-lao-dai-an-tam-di-ta-toi-chieu-co-dai-tau.jpg

Phản Phái: Lão Đại An Tâm Đi, Ta Tới Chiếu Cố Đại Tẩu

Tháng 3 29, 2025
Chương 591. Ngươi biết, ta là yêu thương ngươi Chương 590. Đưa cho hệ thống lễ vật
xung-ba-dai-hang-hai-tu-trieu-hoan-espada-bat-dau

Xưng Bá Đại Hàng Hải: Từ Triệu Hoán Espada Bắt Đầu

Tháng mười một 8, 2025
Chương 258: Kết thúc! Chương 257: Hiyori nửa đêm gõ cửa!
nghiet-tu-con-khong-ra-ke-thua-de-vi

Nghiệt Tử, Còn Không Ra Kế Thừa Đế Vị?

Tháng mười một 6, 2025
Chương 503: phiên ngoại 2 — — lời cuối sách hoàn tất Chương 502: phiên ngoại 1 — — Khương Thần lời cuối sách
vo-dich-tu-tien-thang-cap-he-thong.jpg

Vô Địch Tu Tiên Thăng Cấp Hệ Thống

Tháng 2 4, 2025
Chương 629. Trở về đại kết cục Chương 628. Nói gì không hiểu thường ngày đại kết cục
konoha-cai-nay-uchiha-khong-thich-hop

Konoha: Cái Này Uchiha Không Thích Hợp

Tháng 10 24, 2025
Chương 216: Tinh thần đại hải (đại kết cục) - FULL Chương 215: Hỗn chiến bắt đầu
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 405: Lãng quên
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 405: Lãng quên

Một phong thư mới xuất hiện trên bàn.

Không phải từ trên trời rơi xuống,

mà như… luôn nằm đó từ lâu rồi, hắn chưa từng nhìn thấy.

Giấy vàng nhạt, viền đen,

chữ đỏ máu như dao khắc:

“Ngươi đã thấy sáu nụ cười.

Ngươi còn nhớ mấy cái?

Nếu còn nhớ ba,

ngươi vẫn là ngươi.

Nếu chỉ nhớ hai,

ngươi đang trở thành hắn.

Nếu chỉ nhớ một…

thì xin lỗi, Hoa Vân,

ngươi không còn quyền chọn lựa.”

Hắn đọc xong,

không phản ứng.

Chậm rãi mở túi trữ vật

lấy ra sáu mẩu giấy nhỏ,

trên mỗi mảnh… là một ký họa gương mặt cười.

Hắn chỉ nhận ra một.

Chỉ một.

Không phải kẻ đầu tiên.

Không phải kẻ cuối cùng.

Mà là…

kẻ thứ tư, khi chết môi vẫn run, như đang muốn nói gì đó chưa kịp.

Bên tai, có tiếng thì thầm:

“Vậy là ngươi đã quên năm.

Ngươi…

chỉ còn một nụ cười để giữ lấy chính mình.”

Một gương mặt cười hiện lên trong gương nước trà.

Không phải của hắn.

Không phải ai khác.

Mà là… gương mặt trong hộp mặt nạ,

giờ đây không còn khóc nữa.

Nó đang cười.

Với chính hắn.

Mật thư cuối cùng trong ngày được đưa tới bằng một cơn gió.

Không phong bì, không người đưa.

Chỉ ghi:

“Ngày thứ ba mươi.

Sáu tông diệt một nơi.

Ngươi không cần làm gì.

Chỉ cần ngồi đúng vị trí ấy ba ngày trước khi nó bị diệt.

Ngồi ở đó, không rời đi,

và cười.”

Hoa Vân nắm chặt phong thư,

gió thổi qua, hắn không lạnh.

Chỉ thấy

nụ cười trong gương kia

đang dần đồng nhất với gương mặt hắn.”

“Ngày thứ hai mốt, nửa đêm.

Gió ngừng.

Trà cạn.

Nụ cười trong nước đã không còn.

Nhưng trong lòng hắn… vẫn chưa dừng run.

Hoa Vân lấy mặt nạ ra khỏi hộp.

Mặt nạ trắng,

nứt bảy đường.

Không còn che được điều gì.

Hắn nhớ lại.

Kẻ thứ tư chết…

mắt mở to,

miệng mấp máy một câu chưa nói hết.

Hoa Vân từng tưởng là một lời nguyền.

Bây giờ hắn biết

đó là một cảnh báo.

Trưa hôm sau.

Một thiếu nữ áo lam xuất hiện trước cửa quán trọ.

Không giới thiệu.

Không nói tên.

Chỉ nhẹ giọng:

“Sư tôn, người thật sự chỉ còn một nụ cười để sống sao?”

Diệp Linh.

Hoa Vân không đáp.

Hắn không chắc

nàng có thật sự tồn tại, hay chỉ là một ký ức.

Thiếu nữ cười:

“Liên minh gửi đến một thư nữa,

bảo người nên bắt đầu chuẩn bị hành trình đến chỗ ngồi.

Tên nơi ấy là:

Đài Lặng Tiếng.

Một nơi mà bất kỳ ai ngồi xuống… đều không thể lên tiếng nữa.”

Trong tay Diệp Linh là một bức họa:

bàn đá, giữa đồng hoang,

có một cái ghế đá duy nhất, đối diện một tấm bia,

trên bia không có tên,

chỉ có hình… một nụ cười được khắc sâu bằng máu.

Hoa Vân nhìn thật lâu.

Hắn mở miệng, muốn nói gì đó.

Nhưng thanh âm bật ra, lại là tiếng cười.

Không phải tiếng hắn.

Không phải tiếng người.

Mà là tiếng trong thư…

“Hãy cười, nếu ngươi còn muốn nhớ mình là ai.”

Diệp Linh nhìn hắn,

ánh mắt vẫn trong trẻo,

nhưng sâu trong đáy mắt… có một tia gì đó như nứt vỡ.

“Sư tôn, người có chắc…

khi người ngồi xuống Đài Lặng Tiếng,

người vẫn còn là chính mình không?”

Hoa Vân không trả lời.

Chỉ cười khẽ,

rồi quay người lên đường.Mười ngày nữa,

sáu tông sẽ diệt một nơi.

Ba ngày trước đó

Hắn…

phải ngồi.”

“Ngày thứ hai mốt, cuối cùng cũng hết.

Hoa Vân đến Đài Lặng Tiếng vào lúc trời chưa sáng.

Trên trời không sao,

dưới đất không bóng người.

Chỉ có sương mù như từng hơi thở của một kẻ đã chết nhưng chưa chịu biến mất.

Bàn đá, ghế đá, tấm bia vô danh.

Không khí nơi này không cho phép bất kỳ tiếng động nào tồn tại quá ba hơi thở.

Hắn thử cất lời

thanh âm tan thành khói, như chưa từng phát ra.

Hắn cười thử

tiếng cười của chính hắn cũng bị nuốt sạch.

Đài Lặng Tiếng, không phải nơi để ngồi,

mà là nơi để bị lặng.

Ngày thứ hai mốt.

Tịch mịch.

Ngày thứ hai hai.

Gió bắt đầu thổi ngược.

Hoa Vân thấy một hàng dấu chân máu in trên đá, kéo dài từ sau tấm bia đến sát lưng hắn.

Hắn không quay đầu.

Bởi hắn biết, quay lại, sẽ không còn đi tiếp được nữa.

Ngày thứ hai ba.

Một đứa trẻ xuất hiện.

Không đến gần, chỉ đứng trong sương mù.

Ánh mắt đen kịt,

nó chìa tay ra và hỏi:

“Ngươi có nhớ ta là ai không?”

Hoa Vân không đáp.

Hắn nhớ.

Kẻ thứ sáu.

Kẻ cười lớn nhất trước khi chết.

Là một đứa trẻ.

Và hắn… chính tay đã giết.

Đứa trẻ không giận, không buồn.

Nó chỉ ngồi xuống đối diện tấm bia, nơi không có ghế.

Chỉ ngồi, và cười lại với Hoa Vân.

Cười mãi.

Cho đến khi khuôn mặt nó chảy nước,

rồi thịt rơi, rồi răng rơi,

chỉ còn một mảnh da mặt cười vẫn dính lại.

Ngày thứ hai tư.

Một phong thư không được gửi đến

nhưng Hoa Vân biết nội dung:

“Ngươi đã ngồi đúng chỗ.

Ngươi không được phép đứng dậy.

Đợi ba ngày nữa.

Sáu tông sẽ diệt một nơi.

Khi ấy, nụ cười cuối cùng sẽ chọn ngươi.”

Hoa Vân cúi đầu.

Gió cuốn tóc hắn bay về hướng sau bia.Tóc bay, nhưng thân không động.

Vì hắn biết, nếu dậy, sẽ không còn là người nữa.”

“Ngày thứ hai lăm.

Không còn ai đến.

Không thư, không người, không ảo ảnh.

Chỉ có một tiếng nứt khẽ vang lên từ dưới ghế đá

tiếng lòng đất thở ra, hoặc cũng có thể là tiếng của thứ gì đó đang trồi lên.

Hoa Vân nhắm mắt.

Trong đầu hắn, không còn thấy gương mặt của sáu kẻ đã chết.

Không còn thấy Diệp Linh.

Không còn thấy gương mặt mình.

Chỉ có một cảm giác trống rỗng như đang trôi xuống một đáy giếng không đáy.

Ngày thứ hai sáu.

Một người lạ bước tới, không nói lời nào.

Không khí không cho phép gã lên tiếng, nhưng gã không cần.

Gã đặt một tảng đá nhỏ lên bàn.

Trên đá có khắc:

“Ngươi là ta.

Ta là ngươi.

Mỉm cười.

Hành động.

Không nhớ.

Không hỏi.”

Gã rời đi.

Không quay đầu.

Không để lại dấu chân.

Nhưng bóng hắn vẫn mãi còn trong sương mù.

Ngày thứ hai bảy.

Trời bắt đầu mưa ngược, từng hạt nước nhỏ từ đất bay lên trời, xuyên qua không gian như bị đảo lộn.

Sáu tông môn tụ khí.

Đài Lặng Tiếng giờ đã bị bao phủ bởi một kết giới màu xám tro,

mọi linh khí đều lặng.

Mọi sinh linh đều câm.

Nhưng từ xa,

âm thanh chém giết vẫn vọng lại như sóng lặng, không vỡ mà tan dần.

Hoa Vân vẫn ngồi.

Tay đặt lên mặt bàn.

Bàn tay bắt đầu rạn nứt

không phải do thời gian, mà là do nụ cười trên gương mặt hắn… không còn giữ nổi hình.

Rồi, khi trời sang ngày thứ hai tám…

Một phong thư xuất hiện trong tay hắn mà không ai đưa đến.

Không chữ, không niêm phong.

Chỉ có một dòng máu đen đã khô:

“Ngươi là nụ cười thứ bảy.”

Lúc này, hắn cuối cùng cũng nhớ lại.

Không phải sáu người chết…

mà là bảy.

Chỉ có điều, người thứ bảy, là chính hắn.

Đã chết từ lâu,

chỉ là chưa ngồi xuống.Và giờ, hắn đã ngồi.

Nụ cười cuối cùng… đã chọn hắn.”

“Ngày thứ hai chín.

Trời trắng bệch.

Không còn sáng, không còn tối, chỉ là một khoảng giữa, không tên, không ranh giới.

Hoa Vân mở mắt.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày,

hắn cảm thấy lạnh.

Không phải cái lạnh ngoài da,

mà là cái lạnh từ sâu trong tâm mạch, như máu đang đổi chiều chảy ngược.

Trước mặt hắn, tấm bia vô danh rạn vỡ.

Từ khe nứt, một luồng khí đen như tro bụi bị nguyền rủa lặng lẽ tràn ra,

rồi ngưng tụ thành hình người.

Không mặt, không tên, không tiếng, chỉ là một hình nhân đang cười.

Hình nhân cúi đầu.

Đưa ra một tấm mặt nạ thứ hai.

Khác với cái đầu tiên

mặt nạ này không có mắt, không có miệng,

chỉ có một nụ cười rạch dài đến tận mang tai.

Hoa Vân đưa tay nhận lấy.

Khoảnh khắc chạm vào mặt nạ,

hắn thấy mọi tiếng cười hắn từng nghe trong đời,

của người

của ma

của hắn

của thứ gì đó chưa từng là sinh linh…

tất cả ùa về cùng lúc.

Mỗi tiếng cười là một dấu vết.

Mỗi dấu vết là một tội.

Mỗi tội là một lớp da bị lột bỏ.

Mặt nạ ghép lên mặt hắn mà không cần đeo.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cau-dao-truong-sinh-tu-ma-tu-chuyen-the-bat-dau
Cẩu Đạo Trường Sinh: Từ Ma Tu Chuyển Thế Bắt Đầu
Tháng 2 9, 2026
bat-dau-lam-tong-chu-quy-cu-cua-ta-co-chut-da.jpg
Bắt Đầu Làm Tông Chủ: Quy Củ Của Ta Có Chút Dã
Tháng mười một 28, 2025
cai-nay-boss-qua-sieu-mau.jpg
Cái Này Boss Quá Siêu Mẫu
Tháng 1 10, 2026
de-nguoi-lap-nhan-thiet-nguoi-truc-tiep-thanh-than.jpg
Để Ngươi Lập Nhân Thiết, Ngươi Trực Tiếp Thành Thần?
Tháng 1 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP