Chương 404: Phần của ngươi
Không nói gì.
Đêm đó, hắn nằm mộng.
Sáu kẻ đó đứng bên giường hắn.
Vẫn đang cười.
Một kẻ trong số đó khẽ thì thầm: “Ngươi đưa sai tro rồi.”
“Cái ngươi gửi…
… là phần của ngươi, Hoa Vân.”
“Sáng ngày thứ mười một.
Hoa Vân tỉnh lại trong mồ hôi lạnh.
Không có dấu hiệu bị nhập mộng.
Không có dao động tà khí.
Nhưng tay hắn run.
Không vì sợ.
Mà vì có thứ gì đó trong ngực hắn… thiếu mất.
Không phải nội phủ. Không phải linh lực.
Là một mảnh của chính mình.
Ngay khi hắn vừa tỉnh, một lệnh phù chớp đỏ bay xuyên qua cửa sổ, cắm vào bàn.
Linh văn trên phù cháy sáng trong nháy mắt, chuyển thành một câu nói không thuộc bất kỳ giọng nào:
“Hộp ngọc ngươi gửi…
đã được mở tại Tịnh Địa Tông.
Không đúng tro.
Không đúng người.
Ngươi…
đã bị ghi tên vào ‘Bản Tàn Lỗi’ của liên minh.”
Hoa Vân không hỏi vì sao.
Không có gì để hỏi.
Hắn hiểu.
“Bản Tàn Lỗi” danh sách những kẻ phạm lỗi nhưng chưa thể xử tử.
Bọn họ sẽ sống.
Nhưng phải thực hiện những việc mà không ai khác trong tu chân giới dám nhận.
Không được phản kháng.
Không được từ chối.
Không được chết trước khi hoàn thành.
Chiều hôm đó,
một thiếu nữ áo trắng đứng trước quán trọ.
Mắt to sáng, dáng người nhỏ nhắn.
Chính là Diệp Linh, nữ đệ tử duy nhất của Hoa Vân.
Nàng đưa cho hắn một phong thư mới, mặt mũi ngây thơ:
“Sư tôn, có người gửi cái này…
Hình như… là từ trong liên minh.”
Hắn mở thư,
một dòng chữ duy nhất:
“Hoa Vân, tiếp theo, ngươi sẽ đi sâu vào Thập Vạn Đại Sơn.
Tìm lại kẻ đã từng giả mạo danh ngươi.
Không được phân biệt thật giả.
Không được ghi nhớ mặt hắn.
Chỉ cần
giết.”
Phong thư không có ký tên.
Chỉ có một dấu vết mực…
là một khuôn mặt cười mới.
Nhưng lần này, đang khóc.”
“Ngày thứ mười hai.
Hoa Vân rời quán trọ, không nói với Diệp Linh câu nào.
Thập Vạn Đại Sơn, mười vạn dặm núi non, hiểm địa, quái vực, di tích cổ…
Không phải nơi mà tu sĩ bình thường dám vào sâu.
Nhưng hắn đi một mạch.
Không dừng.
Không nghỉ.
Ngày thứ mười sáu.
Hắn tới Bạch Thạch Lĩnh, nơi từng có truyền thuyết:
“Kẻ nào giả mạo tên tuổi người khác tại nơi này,
khi chết sẽ không có hồn,
chỉ còn tiếng gọi tên chính mình mãi không ngừng vang lên giữa núi.”
Hắn bước vào, im lặng.
Không đề phòng.
Không tìm kiếm.
Hắn chỉ chờ, kẻ kia tự đến.
Quả nhiên, đêm thứ ba,
trong màn sương xám như tro tàn,
một kẻ mặc y phục trắng giống hắn như đúc xuất hiện.
Bóng dáng cao ráo, khuôn mặt mơ hồ,
giọng nói như hắn, nhưng lạnh lùng đến dị thường:
“Cuối cùng ngươi cũng đến rồi… Hoa Vân giả.”
“Ngươi nghĩ ta là ngươi,
hay chính ngươi đã trở thành ta?”
Hoa Vân không đáp.
Không hỏi.
Hắn rút kiếm.
Một chiêu, như chém vào chính mình trong gương.
Đối phương cũng vung kiếm.
Một kiếm, giống hệt.
Song kiếm giao nhau.
Không có linh lực va chạm.
Không có khí kình bộc phát.
Chỉ là hai thanh kiếm… xuyên qua nhau.
Không trúng.
Không tránh.
Không có thật.
Không có giả.
Bóng trắng kia cười,
kéo mặt nạ mình xuống…
Là chính Hoa Vân.
Không sai một nét.
Thậm chí, còn có vết sẹo nhỏ nơi cổ tay mà hắn chưa từng nói với ai.
“Ngươi không thể giết ta.
Vì ta không phải ngươi.
Mà ngươi cũng đã không còn là chính ngươi.”
“Chúng ta… đã bị hoán đổi.
Từ khi ngươi nhận lệnh đầu tiên giết người mà không được nhìn, nghe, nghĩ…”
Hoa Vân cắn răng,
ánh mắt không dao động.
Bóp lệnh bài.
Một tiếng nổ vang lên trong hư không.
Cấm chế tự kích phát.
Toàn bộ Bạch Thạch Lĩnh nứt toác.
Bóng kia tan thành từng mảnh tro bụi, rơi khắp núi rừng.
Hoa Vân quỳ xuống, ho ra một ngụm máu đen.
Hắn vẫn sống.
Và trước mặt hắn
là một chiếc hộp.
Trong đó…
là một chiếc mặt nạ.
Y hệt khuôn mặt hắn.
Nhưng lại… đang khóc.
Dưới đáy hộp, là một mảnh giấy rách, chỉ có hai chữ:
“Không được.”
Không được gì?
Không được giết?
Không được nhìn?
Không được tha thứ?Không ai biết.
Chỉ có hắn,
và lệnh tiếp theo… đang đến.”
“Ngày thứ mười tám.
Lệnh thư đến. Không còn dấu ấn của liên minh.
Không có cấm chú. Không có linh lực.
Chỉ là một mảnh giấy xơ xác được ép trong đá,
mở ra… mùi tro bụi bay thẳng vào mặt.
Trên giấy viết:
“Hoa Vân, lần này không cần giết.
Ngươi chỉ cần… đến.
Tới Tịnh Tâm Cốc,
đứng trước mộ bia không tên ba canh giờ,
không được mở mắt.
Không được nhắm mắt.
Không được chớp mắt.”
Tịnh Tâm Cốc, một nơi từng được gọi là chốn nghỉ của những kẻ không có quê hương.
Không ai biết ai chôn ai.
Không ai biết mộ nào là của ai.
Chỉ biết, khi đến đây, tâm sẽ tĩnh.
Hoặc sẽ điên.
Hoa Vân không mang kiếm.
Không mang phù.
Chỉ mang theo hộp mặt nạ từ Bạch Thạch Lĩnh.
Hắn đến nơi lúc hoàng hôn.
Gió lặng.
Trời tối dần.
Một mộ bia dựng thẳng giữa cốc, trống trơn không khắc chữ.
Nhưng trên đó… lại có một vết bàn tay
rõ ràng là ai đó từng van xin, từng bám víu.
Hắn đứng đó.
Mắt mở.
Không chớp.
Thời gian như kéo dài đến vô tận.
Giữa ba canh giờ, hắn không thấy gì
chỉ là… mọi thứ xung quanh hắn dần tan chảy như tro.
Đúng canh ba.
Một tiếng bước chân vang lên phía sau.
Rất nhẹ.
Rất gần.
Hắn không được quay đầu.
Một giọng nói nữ thì thầm:
“Ngươi… nhớ ta không?”
Không được trả lời.
Không được thở mạnh.
“Ngươi đã từng hứa… sẽ không chớp mắt khi ta chết.
Ngươi… đã chớp chưa?”
Hoa Vân cắn chặt răng.
Mí mắt hắn run lên.
Nhưng… hắn không nhúc nhích.
Đúng khoảnh khắc cuối cùng của canh giờ thứ ba
gió nổi lên.
Cả cốc rung chuyển.
Một mảnh giấy rơi từ trên trời xuống,
rơi thẳng vào lòng bàn tay hắn.
Chỉ một dòng:
“Tốt lắm, ngươi chưa quên.
Lần sau, hãy thử… nhắm mắt lại.”
Trên giấy là dấu son đỏ. Không phải ấn của liên minh.
Mà là dấu môi.
Lạnh lẽo.
Không còn sinh khí.
Khi hắn quay người lại,
không có ai.
Chỉ còn mộ bia trước mặt,
trên đó đã có một dòng chữ mới:
“Hoa Vân, người đã chớp mắt.”
Và mặt nạ trong hộp,
nứt thêm một đường.”
“Ngày thứ hai mươi.
Trời đổ mưa.
Lạnh như kim châm vào xương.
Hoa Vân rời Tịnh Tâm Cốc không mang theo gì,
ngoài mảnh giấy đã bị nước mưa thấm nhòe,
chỉ còn lại duy nhất hai chữ:
“Lần sau.”
Về tới quán trọ cũ ở Đông Hoang,
nơi hắn từng uống trà, từng bóp lệnh bài đầu tiên.
Cảnh vật vẫn thế.
Người đã khác.
Trong gương, hắn nhìn thấy chính mình… đang mỉm cười.
Nhưng hắn không cười.
Buổi tối hôm đó.
Một phong thư rơi từ trên xà nhà xuống,
không có dấu ấn, không linh lực,
không máu, không tro.
Chỉ có một đoạn chữ viết tay:
“Bắt đầu rồi.
Mười hai ngày nữa,
sáu tông phái sẽ đồng thời diệt một nơi.
Ngươi không cần ngăn cản.
Ngươi chỉ cần
ngồi đó, uống trà, và nhớ rõ một nụ cười.
Nếu ngươi quên,
sẽ không còn là ngươi nữa.”
Hoa Vân đặt thư xuống.
Gió bên ngoài đưa vào mùi đất ẩm.
Diệp Linh trở về.
Tay nàng cầm theo một bình trà ấm, mắt lấp lánh hồn nhiên:
“Sư tôn, hôm nay uống Trúc Diệp Thanh nhé?
À, bên ngoài có người tìm người đó.
Hắn không nói tên,
chỉ cười rất tươi.”
Hoa Vân khựng lại.
Tươi… hay quá tươi?
Hắn quay đầu
cửa vẫn đóng.
Nhưng trong ly trà trước mặt hắn, đã có một cánh môi trôi nổi.
Không đỏ.
Không son.
Mà… trắng bệch.
Trên môi, khắc hai chữ nhỏ bằng kim châm:
“Lần trước.”
Tách trà nghiêng đổ,
Hoa Vân bỗng nhớ lại,
mình đã từng thấy nụ cười này
ở xác của một trong sáu người hắn giết…
mà không được phép nghĩ.
Hắn run tay lần đầu tiên.
Không phải vì sợ.
Mà vì lần đầu tiên, hắn không chắc
mình đang sống… hay đang nhớ lại cái chết của chính mình.”
“Ngày thứ hai mốt.
Trời không còn mưa,
nhưng khắp Đông Hoang, đám mây đen treo mãi không tan.
Hoa Vân ngồi trong quán trọ cũ,
trước mặt là tách trà đã nguội.
Không ai mở cửa.
Không ai lên tiếng.
Nhưng… cảm giác như đang có ai đó ngồi đối diện.