Chương 403: Ngươi không còn đường sống
“Ngươi còn đường nào sống sao, Hoa Vân?”
“Từng bước trong U Đàm Cốc như giẫm lên gai sắt.
Cấm chế quấn quanh thần hồn Hoa Vân như rắn độc siết chặt,
mỗi cử động, mỗi ý niệm… đều gợi lên một cơn đau đủ để giết chết phàm nhân ba lần.
“Ngươi có mang truyện đến không?” Vô Diện hỏi lần nữa.
Âm thanh hắn như sóng âm bóp nghẹt thần thức.
Hoa Vân khụy một gối xuống.
Bàn tay hắn run rẩy luồn vào áo, móc ra mẩu giấy cháy dở, nhăn nhúm, mùi tro và máu trộn lẫn.
Ánh mắt hắn mờ đi.
Một bên tai rướm máu, vì cấm chế đã bắt đầu ăn vào linh hồn.
Hắn đưa tay ra, từng khớp ngón tay như gãy rời,
từng đường kinh mạch rung bần bật như sắp nổ tung.
Không một lời.
Không một tiếng.
Không một ánh mắt.
Chỉ một động tác:
Đưa.
Vô Diện duỗi tay đón lấy.
Khoảnh khắc bàn tay hắn chạm mẩu giấy
cấm chế trên người Hoa Vân liền dừng lại.
Nhưng không tan.
Không biến mất.
Chỉ là, như một con thú đã được ném mồi.
Nó rình chờ lần kế tiếp.
Vô Diện cầm mẩu giấy, nhìn thoáng qua.
Một giây… hai giây…
Khoé trống trên mặt hắn bắt đầu nhăn lại.
Một cái gì đó như… đang co giật nơi không hề có miệng.
Không ai thấy.
Không ai biết.
Nhưng Hoa Vân hiểu:
Hắn đang cười.
Không phát ra tiếng.
Không làm ai khác nghe.
Chỉ có Hoa Vân, người đang mang cấm chế, cảm nhận được.
Và thế là…
Đau đớn trở lại.
Cơn đau như lửa thiêu thần hồn.
Hắn gục xuống đất, miệng đầy máu, tay cào đá như muốn lột da chính mình.
Nhưng hắn không nói. Không cười. Không hét.
Vô Diện đứng đó, lặng lẽ đọc lại lần hai.
Rồi gập giấy.
Rồi quay đi.
Không nói gì nữa.
Hoa Vân nằm lại trên mặt đất, như xác chết chưa kịp thối rữa.
Hắn sống.
Nhưng giờ đây…
Mỗi lần có ai cười, dù chỉ là vô tình, thần hồn hắn lại nhói đau.
Cấm chế đã đổi hình.
Giờ… nụ cười của kẻ khác sẽ thay hắn chịu hình phạt.
Mỗi tiếng cười trong thiên địa, đều như nhắc hắn rằng: Ngươi không còn là người.
Ngươi là nơi để bí mật trút hình phạt xuống.”
“Đêm thứ ba mươi bảy kể từ khi rời U Đàm Cốc,
Hoa Vân vẫn chưa ngủ.
Hắn không còn nghe được tiếng cười trong mộng.
Không phải vì nó biến mất…
mà vì nó đã chui vào hiện thực.
Trên bàn, giữa quán trọ không người, một phong thư nằm đó.
Không ai gõ cửa.
Không ai đưa.
Nó chỉ… xuất hiện.
Giấy phong vàng xỉn, dấu sáp vỡ một nửa.
Không có ấn. Không có tông hiệu.
Chỉ một dòng viết tay nghiêng lệch:
“Hoa Vân, những gì ngươi làm… ắt có giá của nó.”
Bên dưới dòng chữ,
một gương mặt cười được vẽ bằng mực đỏ.
Đơn giản.
Thô ráp.
Nhưng sống.
Nó không chỉ là một hình vẽ.
Nó… đang nhìn hắn.
Nó… biết hắn.
Nó… nhớ từng chuyện hắn đã làm.
Ngay lúc ấy
cấm chế trong người hắn khẽ động.
Không bạo phát.
Không đau đớn.
Chỉ một luồng khí lạnh chầm chậm chui từ sau gáy xuống đến sống lưng,
như có một bàn tay vô hình chạm vào hồn phách hắn và nói khẽ:
“Ngươi tưởng mình đã sống sót sao?”
“Chuyện cũ… chưa qua đâu.”
“Nụ cười… chỉ mới bắt đầu.”
Hoa Vân gấp lá thư lại.
Đốt nó bằng một tia linh hỏa.
Nhưng
khi tro bay lên, gương mặt cười ấy vẫn lơ lửng giữa không trung.
Không tan.
Không đi.
Chỉ lặng lẽ bay quanh hắn, như một cái bóng mới.
Giá của những gì hắn làm…
có lẽ không phải là cái chết.
Mà là phải sống, mà không thể thoát khỏi tiếng cười của chính mình.”
“Đêm đen như nhung, trời không trăng không sao.
Tiếng gió rít qua mái ngói như tiếng ai đó đang cười khẽ.
Hoa Vân ngồi một mình trong quán trà vắng, mắt khô cạn như đã bỏ quên nước mắt từ kiếp trước.
Một phong thư rơi xuống từ trần nhà.
Không tiếng động.
Không linh lực dao động.
Nhưng khi chạm bàn, chén trà bên cạnh hắn vỡ ra thành bốn mảnh.
Hắn không cần mở ra cũng biết…
Liên minh Lục Tông lại ra tay.
Nội dung đơn giản, ngắn gọn, không dấu chấm câu:
“Tìm lại tro cốt của sáu kẻ ngươi từng giết trong lần hành sự ở Xích Lâm Cốc
Không được dùng thuật thông linh
Không được hỏi tại sao
Không được sai người làm thay
Bản thân ngươi phải đi
Tận tay gom đủ
Gửi về Luyện Cốt Thai của Tịnh Địa Tông trong vòng mười ngày”
Cuối thư, có dấu huyết ngón tay đóng dấu:
Huyết Ấn Thiên Lệnh.
Một khi nhận, không thể từ chối. Không thể phá bỏ. Không thể chậm trễ.
Hoa Vân im lặng.
Tay phải siết nhẹ, từng khớp tay phát ra tiếng kêu răng rắc.
Sáu kẻ đó… hắn đã giết sạch.
Bằng lệnh.
Không hối hận.
Không tiếc thương.
Nhưng giờ…
Tro cốt ở đâu?
Hắn không giữ lại.
Không chôn.
Không thiêu.
Thậm chí không nhìn lần cuối khi chém xuống.
Nhưng giờ, lại phải tìm.
Và phải là tro.
Không thịt.
Không xương.
Chỉ là thứ còn sót lại sau khi chân lý đã thiêu rụi sinh mệnh.
Mười ngày.
Sáu tro cốt.
Trong một thế giới mà mỗi mảnh linh hồn có thể bị phong làm trận nhãn,
mỗi chút tàn tích đều có thể bị luyện làm cổ độc,
và mỗi cái chết đều có người nhìn.
Hoa Vân đứng dậy.
Không mang theo gì ngoài phong thư đã gấp.
Bởi hắn biết…Chuyến đi này, thứ khó tìm nhất, không phải tro cốt.
Mà là sự im lặng khi kẻ đã chết… vẫn chưa chịu tan.”
“Ngày thứ nhất.
Hoa Vân quay lại Xích Lâm Cốc, nơi hắn từng giết sáu người dưới lệnh thư đầu tiên.
Gió nơi đây không đổi.
Vẫn lạnh như khi xưa, nhưng…
dưới lớp đất kia, linh khí đã không còn bình thường.
Hắn không nói một lời.
Rút một đạo phù lục, Tầm Tàn Chỉ Lệnh, đốt lên.
Ánh lửa u lam lan ra mặt đất.
Nhưng thứ hiện lên không phải tro,
mà là bóng dáng mơ hồ của sáu kẻ đã chết,
mỗi người… đều đang cười.
Không âm thanh.
Chỉ là hình ảnh.
Nhưng mỗi gương mặt, đều quay về phía hắn.
Và điều lạ lùng là: không ai thiếu mất mắt, tay, đầu, như khi hắn chém.
Họ còn nguyên.
Như chưa từng bị hủy diệt.
Hoa Vân biết:
Có kẻ đã gom linh cốt. Không phải thiên nhiên. Không phải lửa trời.
Là có người, cố tình lấy đi tro cốt của sáu kẻ này.
Ngày thứ ba.
Hắn lần theo đạo phù, đến Phong Trì Cốc, nơi dòng gió mang đi linh khí tan biến.
Ở đây, hắn tìm được tàn cốt một người, giấu dưới gốc cây mộ cổ,
trong một hộp ngọc đã nứt vỡ.
Mở ra, mùi hương thoảng qua.
Hắn suýt ngã.
Không phải do độc.
Mà là một câu thì thầm vang lên trong đầu hắn:
“Tìm đủ sáu mảnh, ngươi sẽ biết điều ngươi không nên biết.”
Ngày thứ năm.
Hắn tìm được hai mảnh nữa.
Một bị phong trong trận đồ của Thiên Âm Phủ,
một bị dùng làm trụ tâm linh nhãn cho Cửu Dương Trận.
Cả hai… đều đang bị tông môn khác lợi dụng.
Hắn giết không ai.
Lặng lẽ lấy đi.
Không ai biết hắn đến.
Ngày thứ tám.
Mảnh thứ tư… đã bị luyện thành ngọc bội.
Đang treo trên cổ một nữ đệ tử của Linh Quang Môn.
Hắn nhìn từ xa.
Nữ đệ tử ấy đang cười.
Rất giống với gương mặt mà hắn thấy trong đạo phù.
Hắn không cười lại.
Chỉ nhẹ nhàng giơ tay, một đạo chỉ phong xuyên qua không khí.
Ngọc bội rơi xuống đất. Không một giọt máu đổ.
Ngày thứ chín.
Mảnh thứ năm được tìm thấy trong một trận pháp cấm kỵ dưới đáy hồ.
Hoa Vân rách ba lớp cấm chế, thương nặng, rút ra hũ tro nhỏ bằng lòng bàn tay.
Bên trong, mảnh vụn xương… lại tự khắc thành một chữ: “Vân”.
Hắn không phản ứng.
Chỉ cất vào túi.
Không nghĩ. Không hỏi.
Ngày thứ mười.
Mảnh cuối cùng, không có.
Không dấu vết.
Không khí tức.
Không hồn khí.
Như thể kẻ đó chưa từng tồn tại.
Hoa Vân đứng giữa rừng, gió lùa áo bay, im lặng thật lâu.
Rồi hắn rút dao, rạch lòng bàn tay, lấy máu của chính mình.
Đổ vào một chiếc đỉnh nhỏ, niệm một câu:
“Ngươi thiếu tro…
Vậy dùng máu của kẻ giết ngươi, thay thế.”
Giờ, hắn có đủ sáu.
Năm tro.
Một máu.
Tất cả bỏ vào hộp ngọc, niêm phong bằng chính cấm chế của liên minh.
Gửi đi.