Chương 402: Nói ra những gì ngươi thấy
Giọng ông ta vang lên, trầm đục, lạnh buốt:
“Hoa Vân.”
“Ta không quan tâm ngươi phục vụ cho Liên Minh hay cho ai.”
“Ngươi đã nhìn thấy gì, ngươi phải nói ra.”
“Ngay tại đây.
Ngay lúc này.”
“Không nói, thì đừng mong ra khỏi lữ quán này.”
Linh áp như núi đè thẳng xuống.
Ánh trà trong chén cũng chấn động vỡ tung.
Mấy tên đệ tử các tông khác cũng không cản, thậm chí lùi lại vài bước, mặc nhiên đồng thuận.
Hoa Vân vẫn ngồi yên.
Một tay hắn nhẹ nhàng lau khô vệt nước trên bàn.
Ánh mắt vẫn lãnh đạm như nước giếng mùa đông.
“Muốn ta nói…”
“Vậy thì các ngươi chịu được hậu quả ta sắp kể không?”
Không ai trả lời.
Nhưng ánh mắt của Cổ Nguyệt Tán Nhân lạnh lùng như thép nung đỏ, ép hắn tiếp tục.
Hoa Vân thở ra nhè nhẹ, như một tiếng thở dài từ đáy vực.
“Ta thấy…”
“Sáu người. Không kháng cự. Không trốn chạy. Không hận thù.”
“Bọn họ… mỉm cười khi chết.”
“Vì bọn họ không còn là người.”
“Bọn họ là, vật chứa.”
“Trong bọn họ, thứ sống dậy… không phải linh hồn, cũng không phải ma vật.”
“Mà là một thứ… cười.”
“Nụ cười đó, đến từ một kẻ chưa từng được ghi trong sử sách.”
“Một ‘nụ cười’ có thể tự sinh ra từ máu, tro tàn và oán niệm.”
Cả gian phòng lạnh như băng.
Chén trà trong tay một nữ tu nứt vỡ, rơi xuống bàn.
Cổ Nguyệt Tán Nhân nheo mắt.
Bàn tay siết trượng siết chặt thêm.
“Tên nó.”
“Ngươi biết không?”
Hoa Vân chậm rãi lắc đầu.
“Không ai được phép biết.”
“Nếu ai biết… sẽ trở thành kẻ cười tiếp theo.”
Giữa lúc không khí như sắp nổ tung,
một cơn gió đen thổi qua khe cửa sổ, kèm theo một giọng cười khẽ, mơ hồ, như trẻ con…
“Hì…”
“Trong tĩnh lặng đang căng đến cực điểm,
cánh cửa quán trà bị gió lớn hất tung, không ai ra tay, nhưng khí tức như thiên uy giáng xuống.
Một lão giả khoác trường bào trắng viền xanh, mặt đầy nếp nhăn nhưng ánh mắt sáng rực như tinh tú, bước vào.
Sau lưng là phù văn của Vô Thượng Cung, một trong các thế lực sâu không lường được tại Đông Hoang.
Tất cả tu sĩ có mặt đồng loạt lui nửa bước, ánh mắt thu liễm.
Ngay cả thiếu niên đeo mặt nạ của Ma Vực cũng nhíu mày.
Lão giả nhìn thẳng vào Hoa Vân, không vòng vo:
“Ngươi không được nhắc đến chuyện sáu kẻ kia nữa.
Không được viết, không được truyền ý niệm, không được mộng tưởng.”
“Từ giờ, mọi thứ ngươi biết về nụ cười đó…
là không tồn tại.”
Hoa Vân vẫn ngồi, ánh mắt không tránh:
“Nếu ta từ chối?”
Lão giả cười nhẹ, nhưng không ai thấy là vui:
“Ngươi tưởng bản thân quan trọng tới mức cần phải bị diệt khẩu?”
“Không.
Ngươi chỉ là kẻ đã thấy thứ không nên thấy.”
“Diệt một người như ngươi, quá dễ.
Nhưng để ngươi sống, giữ kín miệng, mới là trừng phạt thật sự.”
Lão vẫy tay. Một phong ấn vô hình hằn lên ngực Hoa Vân, không đau đớn, không cảm ứng, nhưng rõ ràng tồn tại.
Một cấm chế thuộc hàng Thượng Cổ, chôn thẳng vào hồn phách.
“Từ giờ, mỗi khi ngươi nghĩ đến ‘chuyện đó’ tim ngươi sẽ đau.”
“Mỗi khi ngươi muốn nói, đầu ngươi sẽ loạn.”
“Mỗi khi ngươi viết, tay ngươi sẽ run.”
“Và nếu ngươi quên đi được…”
“Ngươi sẽ lại tự do.”
Lão quay đi, nói vọng lại khi bước ra khỏi quán:
“Giết ngươi là giải thoát.
Giữ ngươi sống… mới là cách chôn vùi bí mật đó sâu thêm một lớp nữa.”
“Từ ngày cấm chế được hạ xuống,
mỗi lần Hoa Vân ngồi xuống, rót trà
tay hắn run.
Không ai nhìn thấy.
Không ai hỏi.
Không ai nhắc đến.
Mỗi khi trong đầu hắn vừa lóe lên hình ảnh nụ cười,
trái tim hắn nhói lên một nhịp, như có thứ gì đó đang gặm nhấm từ trong xương tủy.
Khi hắn cố viết,
ngòi bút vừa chạm giấy, tay hắn liền mất lực,
đầu ngón tay rướm máu mà chẳng rõ vì sao.
Hắn bắt đầu mơ.
Mỗi đêm,
một khuôn mặt cười xuất hiện, không rõ hình, không rõ ai,
chỉ lặng lẽ nhìn hắn, rồi cười.
Không tiếng.
Không hành động.
Chỉ cười.
Ban đầu hắn còn tỉnh dậy giữa chừng.
Sau này… hắn không muốn tỉnh dậy nữa.
Vì trong mơ… hắn có thể nhớ.
Trong hiện thực, hắn mất dần ý niệm về thời gian.
Không biết là ngày thứ bao nhiêu.
Không biết mùa nào đang đến.
Không biết mình đang ở đâu,
và càng không biết mình là ai nữa.
Tất cả mọi người đều đã rời khỏi quán trà.
Chỉ còn mình hắn, lặng lẽ ngồi, chén trà nguội từ khi nào chẳng rõ.
Một ngày kia, Diệp Linh, nữ đệ tử duy nhất của hắn, quay về.
Hắn nhìn nàng, như thấy một bóng người lạ.
Hắn hỏi nhỏ:
“Ngươi… có từng cười trước khi chết chưa?”
Nàng run lên. Không đáp.
Rồi bỏ đi. Không quay đầu.
Từ đó, Hoa Vân không nói nữa.
Không hỏi nữa.
Không nhớ nữa.
Hắn chỉ còn lại: một linh hồn vĩnh viễn bị xé rách,
một kẻ sống nhưng không toàn vẹn,
một ký ức không ai tin, không ai cho phép tồn tại.
Và mỗi đêm, tiếng cười kia… vẫn đến.
Không to.
Không nhỏ.
Chỉ… vĩnh viễn không dứt.”
“Một đêm không trăng, khi quán trà chìm vào bóng tối nặng như mực tàu,
một phong thư hạ xuống từ hư không, nhẹ như lá rơi, rơi thẳng vào lòng bàn tay Hoa Vân.
Niêm phong của Liên Minh Lục Tông.
Chữ viết gấp gáp, nhưng mực đen đậm như vừa mới viết.
Bên trong chỉ có hai thứ:
Một. Mật lệnh:
“Mang mẩu truyện cười đính kèm, giao tận tay kẻ mang danh ‘Vô Diện’ tại U Đàm Cốc.”
“Không được nói chuyện, không được cười, không được đọc lại mẩu truyện.”
“Hoàn thành xong, hãy quay về im lặng như chưa từng nhận được thư này.”
Hai. Mẩu truyện cười, viết tay:
Một tiểu tu hỏi sư phụ: “Vì sao người tu Đao Đạo thường ít cười?”
Sư phụ đáp: “Vì mỗi lần họ cười… thường có người chết.”
Tiểu tu lại hỏi: “Vậy người tu Kiếm Đạo thì sao?”
Sư phụ trầm ngâm một lúc rồi nói: “Bọn họ… không đợi ai hỏi.”
Hoa Vân đọc một lần.
Rồi môi hắn run nhẹ.
Cười ư?
Không.
Hắn đã quên thế nào là cười.
Và cũng biết… không được phép.
Hắn chậm rãi cất mẩu giấy vào trong túi áo,
đứng dậy lần đầu tiên sau bảy mươi ba ngày ngồi bất động.
U Đàm Cốc.
Nơi từng được đồn đại là cửa dẫn xuống Âm Giới.
Nơi chưa từng có tiếng cười
vì những kẻ bước vào đó… mỗi lần mở miệng đều không còn răng để cười nữa.
“Ngay khi đặt chân vào U Đàm Cốc,
cấm chế trong người Hoa Vân như thức tỉnh sau một giấc ngủ dài.
Không báo trước.
Không dấu hiệu.
Chỉ là, đột ngột nổ tung ngay trong thần hồn.
“A!”
Hắn gục xuống đầu gối, tay ôm ngực, mắt trợn to
đầu như bị một ngàn thanh kiếm xuyên qua cùng lúc, tim đập lệch đi ba nhịp,
hơi thở tan rã như bị rút cạn.
Mẩu truyện trong túi bắt đầu… tự cháy.
Chữ nghĩa rỉ máu, từng nét mực như đang vặn vẹo cười chế nhạo hắn.
“Không được nghĩ.”
“Không được nhớ.”
“Không được cười.”
Mỗi quy tắc, giờ trở thành gông xiềng đập nát ý thức.
Mắt Hoa Vân vằn đỏ.
Cấm chế như một con quái vật giấu trong xương tủy,
nay lần đầu bò ra khỏi kẽ nứt hồn phách,
gào lên:
“Ngươi nghĩ bản thân được quyền hiểu chuyện này sao?”
“Ngươi tưởng mình là người mang bí mật à?”
“Ngươi chỉ là một trang giấy… mà máu cần thấm qua!”
Đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh lẽo vang lên trong cốc.
“Ngươi đến trễ.”
Một kẻ mặc y phục tro tàn, khuôn mặt… hoàn toàn không có.
Không mắt. Không mũi. Không miệng.
Chỉ là một khoảng trống nhăn nhúm… như bị xóa sạch khỏi thiên đạo.
Vô Diện.
Kẻ từng khiến hai tông môn tuyệt tích không lời giải thích.
Kẻ chỉ chấp nhận một thứ trên đời này:
Truyện cười.
“Ngươi có mang truyện đến không?” giọng hắn không từ miệng, mà vang trong đầu như tiếng kim loại cào lên xương sọ.
Hoa Vân run rẩy móc ra mẩu giấy đã cháy dở, chỉ còn một đoạn.
“Không được đọc… Không được cười…”
Nhưng cấm chế lại rít gào:
“Nếu ngươi không hoàn thành nhiệm vụ, ngươi sẽ chết.”
“Nếu ngươi cười, ngươi sẽ chết.”
“Nếu ngươi nghĩ về cười, ngươi sẽ chết.