Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
luc-song-ca-nuoc-anti-chet-roi-nguoi-de-cho-ta-tro-thanh-truyen-ky.jpg

Lúc Sống Cả Nước Anti : Chết Rồi Ngươi Để Cho Ta Trở Thành Truyền Kỳ

Tháng 1 18, 2025
Chương 352. Tiên sinh chúng ta tới thăm ngài! Chương 351. Tang lễ, cuối cùng tuyệt xướng 3
toan-dan-rut-the-bat-dau-man-cap-may-man-gia-tri.jpg

Toàn Dân Rút Thẻ: Bắt Đầu Mãn Cấp May Mắn Giá Trị

Tháng 2 2, 2026
Chương 754: Nhờ vào đó tạo áp lực. Chương 753: Thư mời mới là Vương Đạo
Cực Hạn Đổi Không Gian

Hồng Hoang Hỏa Đa

Tháng 1 18, 2025
Chương 451. Chúng Thánh quy vị, Trấn Phong Ma Tổ Chương 460. Chiến!!!
tinh-linh-kiem-ke-ash-bat-dai-su-dinh-phong-doi-chien.jpg

Tinh Linh: Kiểm Kê Ash Bát Đại Sư Đỉnh Phong Đối Chiến

Tháng 1 15, 2026
Chương 280: Vô hạn dòng nước đại tuần hoàn! Chương 279: Quyết chiến Wyndon
tay-du-tu-kim-dau-son-bat-dau-tu-luyen

Tây Du: Từ Kim Đâu Sơn Bắt Đầu Tu Luyện

Tháng mười một 23, 2025
Chương 499: Thần trâu khai thiên địa (chương cuối) Chương 498: Hỗn nguyên đại hội
tan-pha-hoa-anh.jpg

Tàn Phá Hỏa Ảnh

Tháng 1 24, 2025
Chương 475. (kết hôn!) Chương 474. (chuẩn bị!)
ta-ki-ten-van-nam-bi-my-nu-do-de-ra-anh-sang.jpg

Ta, Kí Tên Vạn Năm, Bị Mỹ Nữ Đồ Đệ Ra Ánh Sáng

Tháng 2 23, 2025
Chương 2015. Trận chiến cuối cùng, Long tộc hủy diệt chân tướng Chương 2014. Diệu Nhật Xích Long
ta-o-nhan-gian-thanh-tien-de-cac-nguoi-khoc-co-ich-loi-gi

Ta Ở Nhân Gian Thành Tiên Đế, Các Ngươi Khóc Có Ích Lợi Gì

Tháng mười một 22, 2025
Chương 469: Tìm được đệ nhất giới…… Chương 468: Không gì hơn cái này, nên kết thúc
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 401: Nhiệm vụ kì dị
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 401: Nhiệm vụ kì dị

Hoa Vân nhìn lệnh phù một hồi.

Hắn thở ra nhẹ, đặt chén trà xuống.

“Không được suy nghĩ à…”

Hắn bóp nát lệnh phù.

Thời khắc lệnh phù vỡ tan, ánh mắt hắn trở nên vô hồn, yên lặng như một thanh kiếm chưa từng có cảm xúc.

Không do dự, không lý do, không tiếc nuối.

Năm canh giờ sau, tại chân núi Trảm Nguyệt,

Sáu cái xác nằm rải rác giữa mưa máu và ánh trăng lạnh.

Không ai kịp la lên. Không một trận pháp được mở.

Chỉ có tên của hung thủ, không ai nhớ được.

Không ai tin được có tồn tại một kẻ… giết mà không có ý niệm giết.

Sau khi kết thúc, Hoa Vân xuất hiện tại một quán trà khác, tiếp tục uống chén trà còn dang dở từ buổi sáng.

Ký ức mơ hồ ùa về như khói tan.

“Làm rồi à?”

Hắn thì thầm.

“Vị trà này… hơi đắng.”

“Sáng hôm sau, khi sương còn đọng trên mái ngói lữ quán,

Hoa Vân đang lặng lẽ rót trà thì một mảnh mật thư khác lại rơi xuống trước mặt.

Lần này không có lệnh phù.

Không là mệnh lệnh chém giết.

Mà là… yêu cầu đầu tiên đòi hỏi hắn phải suy nghĩ.

Nội dung thư:

“Phân tích đặc điểm của sáu đệ tử Trảm Nguyệt Môn bị xử lý.”

“Chúng ta cần biết: Tại sao lại là sáu người đó?”

“Có điểm gì chung? Có bí mật nào bị phong kín?

Hay chúng từng tiếp xúc với thứ không nên biết?”

“Ngươi được phép suy nghĩ. Nhưng chỉ trong ba ngày.”

“Không tìm được manh mối, coi như nhiệm vụ thất bại.”

Hoa Vân ngồi im một lúc lâu.

Tay hắn cầm chén trà, môi chưa chạm, ánh mắt như nhìn xuyên qua màn sương, quay ngược về sát cơ đã qua.

Dù trí nhớ nhiệm vụ mờ nhạt do ảnh hưởng từ Tịnh Tâm Lệnh,

nhưng thứ còn lại không phải là hình ảnh, mà là… trực giác.

“Một người… tay cầm sách.”

“Một người… mặc y phục khác biệt, hình như có dấu hiệu của Ngoại Vực.”

“Một người… mang theo lệnh bài đã bị xóa mất ký hiệu.”

“Cả sáu đều có dấu ấn mờ nhạt của văn tự cấm.

Loại chỉ xuất hiện khi ai đó từng tiếp xúc với công pháp không được phép tồn tại…”

Hắn bỗng ngẩng đầu.

“Chết tiệt…”

“Ta không giết người.

Ta vừa… xóa chứng cứ.”

“Giữa trưa ngày thứ ba, khi Hoa Vân hoàn thành báo cáo gửi về Liên Minh,

chuẩn bị niêm phong thư thì… hắn khựng lại.

Hắn ngẫm kỹ, rồi lật ngược toàn bộ dòng suy luận.

“Không phải dấu vết văn tự cấm.”

“Không phải xuất thân từ Ngoại Vực.”

“Không phải pháp bảo dị thường…”

Hình ảnh cuối cùng

trong tích tắc trước khi kiếm khí chạm cổ họng từng người, hiện lại rõ ràng trong đầu.

Cả sáu… đều mỉm cười.

Không phải nụ cười bất lực.

Không phải cuồng loạn.

Là nụ cười nhẹ, như thể… đã biết trước mình sẽ chết.

Như thể cái chết đó là giải thoát.

Hoa Vân đặt bút, viết vào thư:

“Đặc điểm thật sự:

Sáu người, đều mỉm cười. Không chống cự. Không kinh hoảng.

Giống như… đồng thuận với cái chết. Hoặc đón chờ nó.”

“Nếu đây là dấu hiệu của một loại tu luyện đặc thù, thì người huấn luyện chúng chắc chắn còn sống.”

“Có thể không thuộc về Trảm Nguyệt Môn.

Có thể… là một tầng thế lực khác giấu mình.”

Ngay sau khi thư được phong lại và sắp gửi đi, một vết máu xuất hiện nơi mép phong thư, như có ai đó từ xa dùng thuật khống chế.

Trên vết máu, từng nét như rạch bằng móng tay:

“Ngươi đã thấy. Ngươi không được gửi.”

Hoa Vân nhìn vết máu đó, mặt không đổi sắc.

“Bí mật lại nối tiếp bí mật.”

“Không liên kết với công pháp vô danh…”

“Vậy thì là một thế lực khác đang ẩn giữa các tông môn.”

“Ngay lúc phong thư được đặt vào khay truyền tin, linh khí dao động lan ra như sóng nước, thư lệnh bay vút về phía tổng đàn Liên Minh,

Hoa Vân không hề chần chừ. Không đắn đo.

Hắn không sợ sự thật.

Hắn chỉ muốn biết có bao nhiêu lớp màn đang che giấu nhau.

Chưa đến nửa canh giờ sau, trong chính gian phòng đó, giữa hơi trà chưa kịp nguội

một phong thư mới xuất hiện.

Không có linh khí truyền tin.

Không có phù triện.

Không có người đến.

Chỉ đơn thuần… nằm sẵn trên bàn.

Thư viết bằng nét mực mảnh như tóc người, từng dòng như rỉ ra từ máu khô:

“Ngươi đã gửi.”

“Ngươi đã phá hỏng lớp tường cuối cùng.”

“Sáu kẻ đó không phải người.”

“Chúng không còn là ‘đệ tử’ từ khoảnh khắc ngươi thấy chúng mỉm cười.”

“Ngươi đã khai mở lời nguyền cuối

kẻ cười sẽ tỉnh lại trong ngươi.”

Cuối thư, có dấu tay bằng máu, rõ ràng là dấu tay trẻ con.

Phía dưới chỉ có hai chữ:

“Lưu Thủy.”

Hoa Vân siết chặt phong thư.

Tay hắn rịn mồ hôi, nhưng ánh mắt lại càng lạnh lẽo.

“Lưu Thủy…

Môn phái đó đã bị diệt ba trăm năm trước.”

“Nhưng nếu ta là kẻ duy nhất giết… sáu người cười…

thì kẻ thứ bảy, sẽ là ta?”

“Ba ngày sau khi phong thư được gửi đi,

gió tại Đông Hoang đổi chiều.

Từ Thanh Vân Môn, một kiếm tu đạp phi kiếm mà đến, tay không mang lễ, mắt không mang thiện.

Từ Huyền Thiên Tông, một nữ tu mặc áo đen, sau lưng mang đàn, lời nói ít nhưng mỗi câu đều như lời tiên đoán.

Từ Ma Vực Thần Cung, một thiếu niên đeo mặt nạ, yên lặng đứng ngoài quán trà suốt ba canh giờ, không bước vào, không rời đi.

Và còn nữa

kẻ lạ mặt từ Kim Ô Điện, Lôi Vân Tông, Linh Quang Môn…

từng người một, không hẹn mà cùng tụ về nơi Hoa Vân đang ngồi.

Không ai lên tiếng. Không ai tấn công. Không ai chất vấn.

Nhưng ánh mắt tất cả, đều tập trung vào hắn.

Tựa như mọi tông môn đều đồng lòng muốn biết:

“Ngươi đã thấy gì?”

“Ngươi đã chạm vào cái gì?”

“Lưu Thủy, là thật hay là ngươi dựng nên?”

Hoa Vân không đứng dậy.

Hắn chỉ rót trà, lần lượt đặt từng chén trước mặt từng người, thản nhiên nói:

“Ta đã gửi thư.

Trong đó có sự thật.”

“Còn thứ các ngươi muốn nghe, là lời nói dối dễ nuốt hơn sao?”

Không khí ngưng đọng.

Chén trà không ai chạm.

Nhưng từng người vẫn chưa rời đi.

Một thế cân bằng kỳ dị, như một khúc nhạc sắp vỡ tung, nhưng chưa có nhạc cụ nào dám ngân lên đầu tiên.

“Giữa sự yên lặng nặng như núi đè,

một cỗ áp lực đột ngột giáng xuống, ép mặt đất dưới chân Hoa Vân nứt toác thành từng khe rạn.

Một lão giả mặc đạo bào tím thẫm, tóc bạc như sương, ánh mắt như hai luồng điện lạnh lẽo, từ trong đám đông bước ra.

Tay áo phất nhẹ, toàn bộ không khí trong lữ quán đông cứng lại.

Không cần tự giới thiệu.

Không ai dám ngăn cản.

“Hoa Vân.”

Giọng lão giả như xuyên qua từng tầng cơ bắp, từng sợi thần kinh,

không phải hỏi, mà là ép buộc.

“Nói ra những gì ngươi nhìn thấy.

Nói, từng chi tiết.

Nếu giấu giếm một chữ, ta lấy mạng ngươi tại chỗ.”

Cương áp cường giả Nguyên Anh kỳ phủ kín bầu trời, ép trà trong chén bốc hơi tan thành làn khói trắng.

Hoa Vân nâng mắt.

Không sợ hãi.

Chỉ lạnh nhạt, như thể một kẻ đã nhìn thấy quá nhiều bi kịch đến mức không còn chỗ cho sự run rẩy.

Hắn đứng dậy.

Tay vẫn cầm chén trà.

Bình thản nói:

“Ta thấy… sáu kẻ cười.

Cười như những đứa trẻ vừa hoàn thành nghi lễ máu.”

“Không sợ chết.

Không cầu sống.

Chỉ… đón nhận cái chết như một phần của ‘đạo’.”

“Ta thấy… dấu tay máu trẻ con.

Ta đọc được hai chữ trong máu: ‘Lưu Thủy’.”

“Và… ta nhận ra thứ ta giết không phải người.

Không phải ma.

Không phải yêu.”

“Là một thứ… chưa từng nên tồn tại.”

Nói xong,

Hoa Vân nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn.

Không xin tha.

Không biện hộ.

Chỉ yên lặng nhìn trưởng lão kia.

“Giữa màn im lặng ngột ngạt, một bóng người đứng dậy.

Kẻ đó mặc đạo bào màu xám bạc, viền vàng, tay cầm trượng ngọc.

Chân đạp xuống đất một cái, linh lực lan ra như sóng, ép bức toàn bộ không khí trong phòng nén chặt xuống.

Là một trưởng lão của Huyền Thiên Tông, Cổ Nguyệt Tán Nhân.

Một cái tên xưa kia từng được ghi vào bảng vàng của Thánh Vực,

một kẻ từng diệt sạch ba chi thứ tộc chỉ bằng một câu chú ngữ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ky-nang-khong-lam-lanh-bat-dau-trieu-hoan-hac-anh-binh-doan.jpg
Kỹ Năng Không Làm Lạnh, Bắt Đầu Triệu Hoán Hắc Ảnh Binh Đoàn
Tháng 2 5, 2026
theo-nhuc-the-pham-thai-den-vo-nat-tinh-cau
Theo Nhục Thể Phàm Thai Đến Vỡ Nát Tinh Cầu
Tháng 2 4, 2026
hoang-co-cam-khu-truyen-dao-tram-nam-ngoan-nhan-den-bai.jpg
Hoang Cổ Cấm Khu Truyền Đạo Trăm Năm, Ngoan Nhân Đến Bái
Tháng 1 23, 2025
thuong-ngoc-khuyet
Thượng Ngọc Khuyết
Tháng 1 30, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP