Chương 400: Món nợ
Trên nền giấy là chữ viết bằng máu đậm đặc, nguệch ngoạc như cào bằng móng tay lên da thịt.
“Hoa Vân.
Ngươi nghĩ ngươi là công cụ? Là người truyền mệnh?
Không. Ngươi là kẻ châm lửa, là tội nhân, là hung thủ.”
“Ngươi giết ba mươi sáu người, chôn vùi ba đời huyết mạch.
Ngươi dập tắt Lưu Thủy Môn, một ngọn đèn nhỏ trong gió.
Ngươi cười, ngươi uống trà, ngươi tịnh tâm.”
“Tội của ngươi…
nên ăn chay tám trăm kiếp, tụng kinh dưới vực Ma Tâm.
Và vẫn… chưa đủ.”
Cuối thư là một giọt máu vẫn còn ấm, như vừa nhỏ xuống từ tay người sống.
Hoa Vân lặng im hồi lâu, rồi khẽ ngẩng đầu, nhìn lên trời xám xịt.
“Tám trăm kiếp…”
“Nếu ta sống đủ lâu, ta sẽ ăn.
Nhưng giờ… ta vẫn còn mệnh lệnh chưa hoàn thành.”
Bảy tông môn không ai dám lên tiếng.
Ngay cả thiếu niên mang hận cũng im lặng, nhìn Hoa Vân với ánh mắt thay đổi. Không còn chỉ là căm thù, mà đã là sự rung động trước một vực sâu mà hắn chưa từng chạm tới.
“Đêm thứ 90, tro tàn đã lạnh, oán khí lắng xuống,
Hoa Vân chưa kịp rời đi.
Thì một mảnh mật thư màu lam tro từ trên trời nhẹ nhàng rơi xuống trước mặt hắn.
Không hạc giấy, không cấm chú, không dấu triện.
Chỉ là một tờ giấy bình thường đến kỳ lạ, như được để quên giữa thiên địa.
Hắn nhặt lên, mở ra.
Bên trong chỉ có vài dòng mực đen thẫm như vực sâu:
“Ngươi có ba tháng.
Tìm một cuốn công pháp.”
“Không được phép biết tên.
Không được phép ghi nhớ hình thức.
Không được phép đọc quá hai lần.”
“Khi tìm thấy, đặt nó tại giao giới giữa Đông Hoang và Ngoại Vực.
Sau đó, lặng lẽ rời đi. Không ngoảnh lại.”
Không có người ký tên.
Không có lệnh bài.
Không có khen thưởng.
Chỉ là mệnh lệnh.
Và cuối thư, viết thêm một hàng chữ nhỏ bằng nét bút như dao khắc:
“Nếu ngươi hỏi công pháp đó dùng để làm gì…
cũng đồng nghĩa ngươi sẽ không bao giờ rời khỏi Đông Hoang.”
Hoa Vân cuộn thư, cất vào tay áo.
Không nói một lời.
Thiếu niên cầm kiếm hỏi nhỏ:
“Ngươi còn muốn đi à? Sau tất cả?”
Hoa Vân liếc hắn, đáp nhẹ:
“Ta còn nợ tám trăm kiếp.
Còn vài chuyện… cần làm trước khi bắt đầu ăn chay.”
“Bắt đầu hành trình, không bản đồ, không chỉ dẫn, không tên gọi.
Hoa Vân rời khỏi vùng tro tàn, một mình tiến về hướng Đông Bắc, nơi rìa của Đông Hoang giáp với biên cảnh Ngoại Vực, một khu vực bị gọi bằng nhiều cái tên: Loạn Hồn Sâm, Vô Danh Lĩnh, hoặc đơn giản là… “nơi mà chẳng ai quay về.”
Ngày thứ 7.
Hoa Vân đến một động phủ bỏ hoang, bên trong lưu lại tàn tích của một tông môn cổ. Không có thi thể. Không có pháp khí. Chỉ có một giá sách trống rỗng, và một hàng chữ khắc bằng móng tay lên vách đá:
“Cuốn công pháp không được nhắc tên, từng ở đây.”
“Ai đọc quá hai lần, sẽ nhớ tên nó.
Ai nhớ tên nó, sẽ không sống được.”
Ngày thứ 15.
Hắn gặp một lão ăn mày điên dại dưới chân một ngọn tháp đổ. Lão thì thầm bằng giọng mũi rách:
“Ngươi… cũng đến vì thứ không thể gọi tên?
Đám người trước ngươi chết vì tò mò.
Không phải vì nó mạnh.
Mà vì… nó muốn được nhớ đến.”
Hoa Vân hỏi:
“Ngươi từng thấy nó?”
Lão gật, rồi cười rũ rượi:
“Thấy rồi.
Rồi ta quên mất.
Giờ chỉ nhớ mỗi cái cảm giác… bị nó nhìn lại.”
Ngày thứ 24.
Trong một khe núi không tên, giữa đêm, một vầng sáng mờ hiện lên trên không.
Không phải linh khí, không phải trận pháp.
Hoa Vân lặng lẽ bước vào.
Không có tiếng gió, không có tiếng tim đập.
Chỉ có một bàn đá, trên đó đặt một cuốn sách không có tựa, không có bìa, trông như một tập giấy cũ sắp mục nát.
Hắn đưa tay chạm vào.
Không cảm giác.
Không lực cản.
Không khí lạnh.
Không gió.
Không hắn.
Mọi thứ biến mất một thoáng, chỉ còn một chữ trong đầu hắn: “Đừng.”
Nhưng hắn đã mở ra.
Lướt mắt qua, đúng hai lần.
Trang đầu, trống rỗng.
Trang hai, chỉ một câu:
“Ta chưa từng tồn tại.”
Hắn gập lại.
Không nhớ được hình dạng trang, không nhớ được câu chữ, chỉ là một cảm giác rờn rợn như có thứ gì đang bám theo sau gáy.
Nhưng hắn vẫn làm theo lệnh, giao cuốn công pháp ấy tại giao giới Đông Hoang Ngoại Vực, rồi quay lưng đi, không ngoảnh lại.
“Ba ngày sau.
Tại giao giới Đông Hoang, Ngoại Vực, một thiếu niên áo lam, dáng vẻ nghèo rách, vừa trốn thoát khỏi một nhóm thợ săn linh thú, chạy loạng choạng đến đúng nơi cuốn công pháp vô danh vừa được đặt lại.
Hắn ngã sấp mặt, tay chạm trúng một vật lạnh lẽo, mềm mục.
Là một cuốn sách.
Không bìa, không chữ, không khí tức. Chỉ là một đống giấy như bị bỏ quên giữa đất trời.
Thiếu niên ngẩn người.
“Công pháp sao lại rơi ở đây? Ai bỏ lại?”
Hắn mở ra. Trang đầu, trống.
Trang hai, chữ run rẩy như mạch máu:
“Ta chưa từng tồn tại.”
Khoảnh khắc đó, mặt đất dưới chân hắn nứt toác.
Bầu trời như bị thứ gì bóp nghẹt.
Trong mắt hắn, một giọng nói cất lên, không vang thành âm thanh, mà như đang nặn thẳng vào linh hồn:
“Ngươi đã thấy ta.
Giờ ngươi là ký ức mới của ta.”
Cùng lúc đó, tại một nơi cách xa, Hoa Vân mở mắt.
Giữa lúc đang nhập định để tịnh hóa khí tức sau lần chạm vào công pháp, hắn cảm thấy một đường liên hệ mơ hồ vừa bị thiết lập.
Hắn thì thầm:
“Có kẻ… đọc nó rồi.”
“Lẽ ra không ai tới được chỗ đó. Lẽ ra…”
Một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn theo một mảnh giấy không tên bay ngang trước mặt hắn.
Trên đó, chỉ có một hàng chữ đỏ máu:
“Tội thứ hai…
ngươi đã để nó tái sinh.”
“Đêm đầu tiên sau khi đọc công pháp, thiếu niên áo lam mơ thấy một giấc mộng dài không có hồi kết.
Không có cảnh vật.
Không có âm thanh.
Chỉ có một bóng người gục đầu giữa biển sách
Máu chảy thành mực, nước mắt biến thành văn tự.
Mỗi lần hắn cố nhìn rõ gương mặt người đó…
hắn lại thấy chính mình.
Ngày thứ hai, hắn không cần vận công, linh khí tự động tụ lại quanh cơ thể.
Thậm chí cả một vết thương lớn nơi vai cũng biến mất trong nháy mắt, không để lại sẹo.
Kỳ lạ hơn… mọi người quanh hắn đều không còn nhớ tên hắn là gì.
Ngày thứ năm, thiếu niên gặp một tên tán tu cướp đường.
Gã hét lớn:
“Để lại pháp bảo!”
Thiếu niên chưa kịp đáp
Tên tán tu bỗng dưng câm lặng, mắt đờ ra… rồi rút kiếm tự chém chính mình.
Chết. Không một lời trăn trối.
Tối hôm đó, thiếu niên đứng bên dòng suối, tay run rẩy:
“Ta… không làm gì cả.
Hắn… tự chết.
Sao ta lại biết… hắn sẽ làm thế?”
Ngày thứ bảy.
Hắn thử mở lại cuốn công pháp, nhưng trang sách đã trắng toát.
Tuy nhiên, trong đầu hắn, một giọng nói lạ đã quen dần:
“Ngươi là ta.
Ta là công pháp.”
“Ngươi càng không nhớ, ta càng hiện rõ.”
“Ngươi càng tồn tại, ta càng không thể bị xóa.”
Từ ngày đó, thiếu niên dần thay đổi.
Ánh mắt không còn non nớt.
Giọng nói không còn run rẩy.
Người trong trấn gọi hắn là “kẻ lạ mặt không tên.”
Và bất cứ ai nhìn hắn quá lâu…
Đều quên mất rằng đã từng thấy hắn.
“Giữa lúc màn đêm Đông Hoang đổ xuống như mực tà, trong một gian lữ quán cũ vắng người,
Hoa Vân vừa châm một bình trà mới, chưa kịp nhấp môi
một mật thư có dấu triện của Liên Minh Lục Tông nhẹ nhàng rơi xuống trước mặt.
Không có tiếng động. Không người đưa. Không linh khí truyền.
Chỉ có lệnh.
Bên trong thư, dòng chữ ngắn gọn, lạnh lẽo như chém bằng đao khí:
“Mục tiêu: Nhóm đệ tử của Trảm Nguyệt Môn, tông môn tầm trung tại Bắc Hoang.”
“Số lượng: 6 người. Không cần tra danh tính.”
“Không được suy nghĩ.
Không được phân tích.
Không được nhớ khuôn mặt.”
“Chỉ hành động.”
Cuối thư là một lệnh phù nhỏ cỡ ngón tay cái, khắc ba chữ:
“Tịnh Tâm Lệnh”
Khi bóp nát, toàn bộ cảm xúc, lý trí, ký ức về nhiệm vụ sẽ bị tạm thời phong ấn.
Chỉ còn lại một bản năng duy nhất: Thi hành mệnh lệnh.