Chương 399: Vật được giấu
Không khí tức.
Nhưng lời trong thư lại lạnh như băng tuyết giữa mùa hè:
“Mệnh lệnh: Tiêu diệt tông môn nhỏ ‘Lưu Thủy Môn’ tại Đông Hoang.
Không cần lưu nhân mạng. Không cần lưu dấu vết.
Trước khi hành sự, bịt mắt, bịt tai. Không được nhìn, không được nghe.
Sau khi hoàn thành
Tịnh tâm ba tháng tại địa điểm gần nhất.
Không được rời khỏi khu vực. Không được truyền tin. Không được hỏi lý do.”
Hoa Vân ngồi đó, chén trà trong tay chưa kịp uống.
Diệp Linh tiến lại, thấy thư đã mở, ánh mắt có chút hoảng hốt:
“Sư phụ… sao họ lại…?”
Hoa Vân khẽ đưa ngón tay ra hiệu im lặng.
Hắn ngẩng đầu, mắt vẫn bình tĩnh như mặt hồ:
“Lưu Thủy Môn, cách đây tám trăm dặm, ba đời không ra nổi Kim Đan.
Tông chủ là người từng cứu ta một mạng khi ta còn là tán tu.”
Hắn đứng dậy, mở tay áo lấy ra một dải lụa đen và hai viên pháp châu bế ngũ cảm.
“Lần này… không phải vì kẻ thù.
Cũng không phải vì thiên đạo.
Là thử thách.
Hoặc là tín hiệu… để phân rõ ta thuộc phe nào.”
Trước khi rời đi, Hoa Vân chỉ để lại một câu cho Diệp Linh:
“Nếu ta không trở về trong ba ngày
Hãy uống trà.
Và quên ta.”
“Lưu Thủy Môn, đêm thứ hai.
Trăng treo lơ lửng, gió thổi qua rừng tùng cổ, chẳng có gì ngoài tiếng côn trùng rả rích.
Hoa Vân đã tới.
Trên mắt là dải lụa đen.
Hai tai bị phong bế bằng cấm chú.
Hắn không thấy, không nghe, chỉ hành động theo pháp lệnh ghi trong mật thư.
Ba mươi sáu người.
Lão tông chủ đang bế quan.
Đệ tử nhỏ tuổi nhất mới mười hai, đang luyện chữ trong ánh đèn.
Từng kiếm rơi xuống trong lặng lẽ, không âm thanh, không ánh sáng.
Chỉ có hơi lạnh, thấm vào xương.
Ba canh giờ sau, tất cả hóa tro bụi.
Hoa Vân đứng giữa tàn tích, gỡ dải lụa, tháo bế chú.
Gió vừa nổi.
Một cơn gió kỳ lạ, không mang theo bụi, không mang theo mùi máu.
Chỉ có một mảnh ngọc giản vỡ vụn rơi xuống từ lưng tường đá đổ nát, nứt ra khi hắn bước qua.
Hắn cúi nhặt.
Trên đó chỉ có hai hàng chữ mờ:
“Nếu ngươi đọc được dòng này, ta đã chết.
Nhưng bí mật kia… cũng đi theo ta rồi.”
Không ai còn sống.
Không ai biết bí mật là gì.
Không có gì được ghi lại. Không có tàn tích, không có ký ức.
Chỉ còn mảnh đất hoang, tro lạnh, và một người lặng lẽ ngồi xuống giữa đống tàn.
Hoa Vân dựng lều đơn giản bằng pháp trận, ngồi giữa tàn tích, nhắm mắt tĩnh tọa.
Ba tháng tịnh tâm, không hỏi, không tìm, không nhớ.
Một bí mật đã bị chôn vùi.
Và mãi mãi… biến mất cùng người cuối cùng còn giữ nó.
“Ngày thứ 61 trong ba tháng tịnh tâm.
Giữa vùng tro tàn lạnh lẽo của Lưu Thủy Môn, nơi Hoa Vân vẫn ngồi như hóa đá, một người xuất hiện.
Không tiếng bước chân.
Không khí tức.
Không báo trước.
Một thiếu niên khoác áo vải thô, tóc dài rối bù, tay cầm một thanh kiếm gỉ sét.
Hắn không nói gì.
Chỉ đứng nhìn Hoa Vân từ xa, ánh mắt đỏ hoe như lửa đã cháy hai tháng không tắt.
Cuối cùng, hắn bước lên, giọng khàn đặc:
“Ngươi là kẻ đã giết cha mẹ ta, giết sư môn ta…
Hoa Vân.”
Hoa Vân không mở mắt, chỉ đáp nhẹ:
“Ta bịt mắt. Bịt tai. Không biết ai là ai.
Chỉ biết lệnh đến, ta làm.”
Thiếu niên bật cười, run rẩy:
“Vậy thì… không cần biết ta là ai nữa.
Chết đi cũng được rồi.”
Kiếm rút ra.
Chém xuống.
Nhưng Hoa Vân không chống đỡ.
Tay vẫn đặt trên đầu gối.
Chân không động.
Mắt không mở.
Chỉ có một tầng khí lưu vô hình phát ra
Chặn đứng mũi kiếm cách trán hắn một tấc.
Hoa Vân nói khẽ:
“Ngươi có thể giết ta.
Nhưng nếu ngươi dừng lại…
ta sẽ cho ngươi biết một bí mật.
Bí mật mà chính Lưu Thủy Môn đã chọn để…
chôn vùi mãi mãi.”
Thiếu niên khựng lại.
“Nói.”
“Ba tháng chưa hết.
Ngày thứ 90, ngươi quay lại. Nếu ta còn sống, ta sẽ nói.”
Thiếu niên cắn răng, rút kiếm lại.
“Được. Nhưng nếu ngươi dối ta…
ta sẽ khiến cái tên ‘Hoa Vân’…
biến khỏi tu chân giới.”
Bóng người biến mất vào đêm, để lại chỉ người ngồi, tro tàn, và thời gian tiếp tục trôi.
“Ngày thứ 89.
Chỉ còn một ngày nữa là hoàn tất ba tháng tịnh tâm. Nhưng trời hôm đó không có gió, không có chim, và không có im lặng, bởi tiếng bước chân đã bắt đầu vang lên từ tứ phía.
Bảy bóng người hạ xuống vùng đất tro tàn.
Mỗi người đều mặc y phục khác nhau, đại diện cho bảy tông môn khác nhau, đến từ Đông Hoang, Bắc Hoang và cả Ngoại Vực.
Không ai chào hỏi.
Chỉ có kẻ dẫn đầu, một nữ tu áo đỏ, lạnh giọng:
“Hoa Vân, ba tháng của ngươi sắp hết.
Nhưng ‘bí mật bị chôn vùi’ mà ngươi không tra vẫn không thực sự biến mất.”
Một lão giả từ Thiên Nhất Các cười lạnh:
“Tin tức về Lưu Thủy Môn có liên quan đến một vật. Vật đó được giấu trước khi ngươi ra tay.
Hiện giờ, nó không ở đây. Nhưng ngươi… là đầu mối cuối cùng.”
Hoa Vân vẫn ngồi bất động.
Tách trà trên tay hắn đã nguội.
Chỉ khẽ nhấc lên, nhấp một ngụm.
“Vậy là… ta lại là ‘cái bia’ cho một điều chưa từng hỏi.”
Một thanh niên trẻ từ Tử Vân Tông quát:
“Nếu ngươi không nói, chúng ta sẽ tự ép trí nhớ ngươi ra.
Dù là Thiên Ngoại Thiên cũng không bảo hộ được ngươi nữa đâu.”
Ngay lúc ấy.
Một bóng người bước ra từ rừng trúc, chính là thiếu niên cầm kiếm gỉ, đã hẹn ngày 90 sẽ quay lại.
Ánh mắt hắn lướt qua bảy người kia, cuối cùng dừng lại ở Hoa Vân.
“Ta tới nghe bí mật.
Nhưng giờ có vẻ như… quá muộn rồi.”
Bầu không khí bắt đầu siết chặt. Sát ý lan dần.
Bảy tông môn. Một thiếu niên trả thù. Một Hoa Vân đang tĩnh tâm. Một bí mật đã bị chôn vùi… nhưng không ai chịu để nó ngủ yên.
“Tiếng gió thổi qua tàn tích.
Ngay giữa lúc bầu không khí như căng đến cực hạn, một con hạc giấy từ trời cao hạ xuống, lượn một vòng chậm rãi rồi đáp ngay trước mặt Hoa Vân.
Nó bung ra không cần ai chạm vào.
Dòng chữ viết bằng mực máu đậm, rõ ràng như có người vừa mới hạ bút:
“Lưu Thủy Môn, chưa diệt.
Kẻ từng dính dáng đến chuyện năm đó, đừng mơ sống yên.”
“Hoa Vân, ngươi không phải đao phủ.
Nhưng ngươi đã đánh chuông báo tử cho tất cả.”
Bảy người đồng loạt biến sắc.
Thậm chí thiếu niên cũng sững lại, tay siết chuôi kiếm.
Một trưởng lão Huyền Âm Giáo quát lớn:
“Giả thần giả quỷ! Lưu Thủy Môn đã hóa tro, còn ai mà uy hiếp được bọn ta?!”
Nhưng đúng lúc đó, mặt đất dưới chân rung nhẹ.
Từ bên dưới vùng tro tàn, một cổ khí tức kỳ dị trào lên, không giống linh khí, không giống ma khí, mà giống như tàn niệm oán hận bị ép chôn sống.
Hoa Vân chậm rãi đứng dậy lần đầu sau 89 ngày.
Hắn không nhìn ai, chỉ thì thầm như nói với gió:
“Thì ra… ngươi vẫn còn sống.
Không phải một người.
Mà là… một ý chí. Một lời thề chưa thành.”
Ầm!
Một cột sáng đỏ máu phóng thẳng lên trời từ dưới nền đất nứt toác, bảy tông môn đồng loạt lùi lại, thậm chí pháp bảo tự động kích hoạt hộ thể.
Trong cột sáng hiện lên từng gương mặt đã chết, từng đệ tử nhỏ tuổi của Lưu Thủy Môn, từng vị trưởng lão, từng giọt máu rơi xuống đất này.
“Bọn ta chết không nhắm mắt.
Bí mật chưa ai nói ra.
Giết ta không phải kết thúc.
Mà là… khởi đầu.”
Giờ đây, không còn ai dám động thủ nữa.Cả vùng tàn tích như biến thành một nơi không thể xâm phạm
Một mồ chôn sống cho những kẻ tưởng rằng mọi thứ đã kết thúc.
“Cột sáng máu vừa tắt. Tro tàn chưa kịp rơi xuống.
Thì một vật thể đen thẫm như thiếc, mang hình dạng cuộn giấy phong kín, bay lặng lẽ từ trong lòng đất vút thẳng đến tay Hoa Vân.
Hắn đón lấy.
Cuộn giấy lạnh như xác chết, khi mở ra… mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào tâm thần.