Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-mot-cai-benh-tam-than-khong-so-quy-rat-hop-ly-di.jpg

Ta Một Cái Bệnh Tâm Thần, Không Sợ Quỷ Rất Hợp Lý Đi

Tháng 3 22, 2025
Chương 1456. Chúng ta...... Về nhà! Chương 1455. Đồ Long thiếu niên, cuối cùng thành Ác Long
tay-du-do-de-cua-ta-deu-la-dai-thanh-nhan.jpg

Tây Du: Đồ Đệ Của Ta Đều Là Đại Thánh Nhân

Tháng 1 26, 2025
Chương 604. Chương 603.
bat-dau-dan-dien-bi-phe-ta-dua-vao-luyen-dan-giet-dien-roi.jpg

Bắt Đầu Đan Điền Bị Phế, Ta Dựa Vào Luyện Đan Giết Điên Rồi

Tháng 2 6, 2026
Chương 904: Gặp lại Chương 903: Ẩn nhẫn
cai-nay-tu-trach-dot-nhien-vo-dich.jpg

Cái Này Tử Trạch Đột Nhiên Vô Địch

Tháng 1 17, 2025
Chương 1150. Xuất phát Địa Cầu, chờ ta trở lại! Chương 1149. Vũ trụ văn minh, ngân hà văn minh, khởi nguyên tổ địa!
trong-sinh-nuoc-xiet-thoi-dai.jpg

Trọng Sinh Nước Xiết Thời Đại

Tháng 2 1, 2025
Chương 297. Cùng một chỗ Chương 296. Mộng tưởng
sieu-huyen-huyen-tam-quoc.jpg

Siêu Huyền Huyễn Tam Quốc

Tháng 1 23, 2025
Chương 364. , 9 châu chi chủ Chương 363. , cảnh giới đề bạt, Thần Thạch nhập thể
von-dinh-thoai-mai-xong-lien-chet-ket-qua-thoai-mai-khong-muon-chet.jpg

Vốn Định Thoải Mái Xong Liền Chết, Kết Quả Thoải Mái Không Muốn Chết

Tháng mười một 25, 2025
Chương 117: Kết cục Chương 116: Lão bà cho cha mẹ mua phòng, ta chỉ có thể lấy lực tướng cho phép!
truong-sinh-tien-toc-tu-roi-tong-mon-bat-dau.jpg

Trường Sinh Tiên Tộc, Từ Rời Tông Môn Bắt Đầu

Tháng 2 1, 2026
Chương 270: Cực phẩm kiếm linh (1) Chương 269: Băng uyên kiếm trận (2)
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 398: Nguyên Thủy Giả Sinh
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 398: Nguyên Thủy Giả Sinh

Mà là vì trong khoảnh khắc bóp nát lệnh bài, một cấm phù ẩn giấu trong cơ thể hắn mấy chục năm tự động kích hoạt.

Một phù chú cũ kỹ, do chính một người không rõ danh phận khắc lên hắn từ khi còn thiếu niên.

Nó cứu mạng hắn, bằng cách chuyển ý thức và linh hồn vào một khoảnh không trong không gian, rồi ép xác thể chịu trọn sát trận.

Hoa Vân mở mắt.

Khóe mắt rướm máu.

Ngực lõm sâu, xương gãy chồng lên nhau.

Dẫn khí không được. Pháp lực nghịch chuyển.

Tu vi, rơi xuống Trúc Cơ.

Nhưng… hắn còn sống.

Và điều đó đủ để khiến liên minh lo sợ.

Vì hắn biết:

Tro cốt đó không chỉ là ‘Nguyên Thủy’… mà còn là mồi dẫn.

Một tế vật để triệu hồi, thứ đang ngủ bên ngoài tu chân giới.

Một thứ, ngay cả Thánh Vực cũng không dám nhắc tên.

Gió lạnh rít qua khe nứt.

Trong bóng tối, một giọng nói khe khẽ vang lên, không rõ từ đâu:

“Lẽ ra ngươi phải chết, Hoa Vân.

Nhưng nếu ngươi vẫn còn giữ đạo tâm…”

Một luồng ánh sáng tím nhạt thắp lên từ bùn đen, mở ra lối đi xuống sâu hơn.

“…vậy thì đi tiếp.

Vì phía trước… là con đường mà không một kẻ nào từng quay lại.”

“Ba tháng sau, Thánh Địa Trung Tâm của Liên Minh Lục Tông.

Bảy đạo hư ảnh ngồi trên cao, mờ ảo như thực như ảo, chính là bảy vị đại diện quyền lực nhất, mỗi người tượng trưng cho một tông.

Giữa đại điện, Hoa Vân quỳ gối.

Thân thể hắn quấn băng, pháp lực chỉ còn lờ mờ. Hắn vẫn sống, nhưng giống như bị kéo về từ cõi chết. Hắn không phản kháng, không tỏ ra oán hận.

Chỉ có một câu hỏi duy nhất treo lơ lửng trên đại điện:

“Tại sao lại có tin đồn về tro cốt đó?”

Một vị trưởng lão nói giọng nặng nề:

“Chúng ta đã xét nghiệm lại tro cốt, ba lần. Không có gì đặc biệt.

Không linh mạch, không dị huyết, không thần niệm tồn lưu.

Nhưng hàng chục tông môn biết đến chuyện đó.

Hơn nữa, chúng còn biết cả cái tên: ‘Nguyên Thủy Giả Sinh’.”

Một vị khác rít qua kẽ răng:

“Đây không phải rò rỉ thông tin…

Đây là có kẻ dựng tin để diệt Hoa Vân, và khiến Tuyết Cốc bị lộ.”

Hoa Vân ngẩng đầu, giọng khàn đặc:

“Kẻ tung tin… không nằm trong giới.

Mà là đến từ… ngoại vực.”

Tất cả yên lặng.

Hắn lấy từ tay áo ra một đoạn phù lục cháy dở, nhặt được trong tầng sâu khi trốn khỏi Tuyết Cốc.

Trên đó là văn tự không thuộc bất kỳ tông môn nào, cũng không ghi bằng linh văn hiện tại.

Mà là… cổ phù của Thiên Ngoại Thiên.

“Bọn chúng cố tình gieo tin, để thử phản ứng của liên minh.

Nếu ta giao tro cốt, chúng sẽ cướp lấy.

Nếu ta tiêu hủy, chúng sẽ tìm ta.

Kẻ chết là thật… nhưng câu chuyện là giả.

Và mục tiêu thật sự, không phải là tro cốt.”

“Mà là ta.”

Từng vị trưởng lão dõi mắt nhìn nhau, không ai nói gì. Cuối cùng, một giọng lạnh như băng vang lên từ sâu trong đại điện:

“Vậy ngươi nói đi, chúng muốn ngươi để làm gì?”

Hoa Vân đứng dậy, ánh mắt kiên định, dù thân thể tàn tạ:

“Ta chưa biết.

Nhưng ta biết chỗ có thể tìm ra chúng.”

“Ngoại Vực, Huyễn Hồn Chi Địa.

Nếu cho ta ba tháng và một nửa pháp lực của các ngươi…

Ta sẽ kéo ra thứ đã gieo hạt.”

“Rồi tự tay bẻ gãy nó.”

“Ngay sau khi Hoa Vân vừa dứt lời trong đại điện, một vị trưởng lão của Thiên Nhất Các khẽ nâng tay, ném ra một khối lăng kính ký ức, một pháp bảo ghi hình, có thể lưu lại những mảnh vụn khí tức và ngôn ngữ trong phạm vi ngàn dặm.

Hình ảnh hiện lên giữa không trung.

Một ngọn núi nhỏ, nửa năm trước.

Một thiếu niên áo lam đang trò chuyện với một nữ tu sĩ trẻ tuổi.

“Ngươi nghe chưa? Có người trong Huyết Ma Giáo nói, tro cốt đó là của ‘Nguyên Thủy Giả Sinh’… Nếu rơi vào tay liên minh, thiên hạ sẽ đại loạn…”

“Thật à?

Làm sao ngươi biết chuyện này?”

“Ta lén nghe được từ một truyền âm phù vỡ, sư tôn ta từng tham chiến trong đợt chinh phạt Ngoại Vực.

Nhưng ta chưa nói cho ai đâu, chỉ kể mỗi ngươi…”

Hình ảnh tắt.

Cả đại điện trầm mặc.

Một đệ tử.

Một câu đùa miệng.

Một bí mật giả, được thêu dệt thành gió bão.

Trưởng lão của Cổ Kiếm Tông đứng bật dậy, giận dữ:

“Một câu đùa cũng gây ra huyết kiếp như vậy?

Chúng ta thiếu kỷ luật đến mức để đệ tử truyền bậy bạ khắp nơi sao?”

Người của Huyền Âm Giáo nhíu mày:

“Không. Không đơn giản vậy.

Ai đó… đã chọn tin đồn đó để khuếch tán.

Và có ít nhất ba tông môn đưa tin đồn này ra ngoài, trước khi chúng ta biết.

Chúng ta có chuột. Một con, hoặc… rất nhiều.”

Hoa Vân lạnh lùng lên tiếng:

“Ta muốn điều tra.

Ta cần danh sách mọi đệ tử từng xuất hiện gần Tuyết Cốc ba tháng trước.

Và… toàn bộ đệ tử có liên hệ với Ngoại Vực.”

Một vị đại trưởng lão gật đầu:

“Cho ngươi quyền hành tra xét trong ba tháng.

Nhưng nếu tìm không ra…”

“Ta sẽ tự đập đầu vào đá mà chết.” Hoa Vân nhếch miệng. “Lời cũ.”

Trận đấu giờ đây không còn là kiếm quang hay pháp bảo, mà là truy vết giữa hàng ngàn khuôn mặt.

Giữa vạn lời nói thoảng qua… tìm ra một kẻ đã châm lửa đốt cả Tuyết Cốc.

“Lữ quán Thanh Lâm, giữa rừng trúc Nam Hoang.

Đêm khuya, mưa lất phất. Trong một phòng nhỏ tầng hai, Hoa Vân đang nhìn ra cửa sổ, ly trà đã nguội, ánh mắt vẫn như đang nhìn xuyên trời đất.

Trên bàn, một mật thư không niêm phong vừa rơi xuống từ truyền phù, không tên người gửi, không khí tức pháp lực.

Chỉ có hai hàng chữ viết bằng máu đỏ sẫm:

“Ngừng điều tra. Không được hỏi.”

“Chuyện này… không thuộc về ngươi.”

Hắn không kinh ngạc.

Chỉ khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, như đang cân nhắc từng khả năng. Rồi hắn cầm lấy mảnh thư, ném vào bếp lò đang tàn tro, lửa lập tức bốc lên màu đen tím, không để lại tàn tích.

Diệp Linh bưng trà bước vào, nét mặt lo lắng:

“Sư phụ… người định làm gì?”

Hoa Vân lặng thinh hồi lâu, sau mới cười nhạt:

“Không điều tra nữa.”

“Ta chỉ đi… trò chuyện với một người cũ.”

Nửa đêm.

Hắn rời lữ quán, băng qua ba dặm trúc rừng, đi đến một vách núi bị phong ấn từ lâu, nơi từng là thư viện cấm ngôn của Thiên Đạo Tông, đã bị niêm phong trăm năm.

Hoa Vân rút ra một mảnh ngọc giản cũ kỹ, ấn lên tấm bia đá. Ánh sáng nhạt hiện lên, phong ấn hé mở.

“Không điều tra?

Vậy ta sẽ nghe lại những gì ta từng quên.”

Hoa Vân không điều tra.

Hắn truy nhớ.

Hắn tìm chính mình.Vì nếu có kẻ gửi mật thư yêu cầu ngừng hỏi, thì câu hỏi đó đã chạm đúng huyệt.

“Bình minh lên, sương trắng phủ đầy lữ quán Thanh Lâm.

Hoa Vân không rời đi.

Hắn cũng không hỏi thêm.

Chỉ ngồi đó, dưới mái hiên tầng hai, tay nâng chén trà nóng, ánh mắt lặng lẽ nhìn ra rừng trúc đang lay động theo gió.

Diệp Linh ngồi bên, im lặng hồi lâu mới cất tiếng:

“Sư phụ không tìm nữa sao?”

Hoa Vân mỉm cười, giọng nhàn nhạt:

“Không cần tìm.

Nếu có kẻ muốn ta biết, sớm muộn cũng đưa tới cửa.

Nếu có kẻ muốn ta quên, càng tra càng dễ chết.”

Hắn nhấp ngụm trà, hương hoa nhài tỏa ra dìu dịu.

“Cho nên… uống trà trước đã.

Gió hôm nay không tệ.”

Diệp Linh hơi nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn sư phụ.

Có thứ gì đó rất lạ, như thể Hoa Vân đã bước ra khỏi thế cờ, đứng trên cao mà nhìn toàn bộ ván cờ cũ mục rữa.

Ba ngày sau, một đạo truyền âm vội vã tìm đến lữ quán.

Trưởng lão Thiên Nhất Các đích thân cầu kiến.

Nhưng tiểu nhị chỉ truyền lời lại:

“Hoa công tử đã rời đi.

Nói rằng nếu ai muốn gặp, hãy pha trà trước rồi tính tiếp.”

Hoa Vân không cần điều tra.

Hắn chỉ cần… đợi.Vì có những câu trả lời, chỉ hiện ra khi người ta không hỏi.”

“Ngày thứ bảy tại lữ quán Thanh Lâm.

Buổi sớm, sương còn vương trên ngọn trúc. Một chiếc hạc giấy lặng lẽ đáp xuống bàn trà, mở ra thành mật thư.

Không tiếng động.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Quái Vật Group Chat
Ta Dù Sao Trường Sinh Bất Tử, Các Ngươi Tùy Ý
Tháng 1 15, 2025
muon-lam-tot-nhat-chuong-mon-con-muon-lam-manh-nhat-chuong-mon.jpg
Muốn Làm Tốt Nhất Chưởng Môn, Còn Muốn Làm Mạnh Nhất Chưởng Môn!
Tháng 1 12, 2026
tran-thu-kiem-cac-ta-la-nhan-vat-chinh-nguoi-dau-tu
Trấn Thủ Kiếm Các! Ta Là Nhân Vật Chính Người Đầu Tư
Tháng 10 11, 2025
hai-tac-tu-bat-duoc-hai-quan-nu-than-bat-dau-vo-dich.jpg
Hải Tặc: Từ Bắt Được Hải Quân Nữ Thần Bắt Đầu Vô Địch
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP