Chương 397: Tuyết cốc
“Ngươi cần chứng minh giá trị. Lần này, nếu sống được… chúng ta sẽ bàn chuyện đưa ngươi lên làm sát thủ chính thức.”
Tĩnh Vân Các bắt đầu nổ tung.
“Hai ngày sau, tại một đỉnh núi hoang vu không tên, giữa trời đầy mây đen.
Hoa Vân đứng một mình trước một cột đá khắc đầy cổ văn.
Không có người đưa thư.
Chỉ có một giọng nói, vang thẳng vào thức hải:
“Nhiệm vụ mới:
Một hộ phàm nhân, nam, nữ, một đứa trẻ.
Tiêu diệt. Không được tiếp cận trong vòng ba trượng.
Không được nhìn thẳng. Không được nghe lời nói.
Chỉ có một chiêu. Phải chết sạch. Không để lại khí tức.”
“Nếu phá giới hạn. Ngươi, sẽ bị xóa.”
Hoa Vân không đáp. Hắn chỉ lặng lẽ nhận lệnh, rút lệnh bài thu nạp khí tức, và xuống núi trong đêm.
Một thôn nhỏ, giữa thung lũng.
Trăng treo trên đỉnh đầu. Căn nhà tre hiện lên như một vệt khói mờ trong đêm lạnh. Trong nhà… ánh đèn leo lét, có tiếng người nhỏ nhẹ.
Hoa Vân đứng cách đó đúng ba trượng.
Không nhìn.
Không nghe.
Không bước gần.
Hắn chỉ cần… vung tay.
Chỉ một chiêu.
Linh lực tụ ở đầu ngón tay, lặng lẽ hóa thành một đạo chỉ khí vô hình, bắn xuyên màn đêm, xuyên vách tre, xuyên ba trái tim con người không kịp phản ứng.
Im lặng.
Không có tiếng kêu. Không có máu bắn.
Chỉ có ánh đèn dầu, tắt.
Hoa Vân thu tay về, lặng lẽ quay lưng bước đi.
Nhưng khi vừa xoay người, một cơn lạnh tràn qua sống lưng. Không phải gió.
Là… linh lực? Không. Là một loại… “ý niệm” bị bóp méo.
Hắn lập tức thi triển phòng ngự, mắt không quay đầu.
Sau lưng hắn, giọng trẻ con khe khẽ vang lên, dù cách ba trượng:
“Tại sao ngươi giết chúng ta?
Bọn ta… chỉ đang sống…”
Không được nghe.
Hắn nghiến răng, phong bế thức hải, bước nhanh hơn, nhưng giọng đó vẫn vang trong đầu.
“Sống thôi mà. Ngươi có sống không?”
Một làn sương đen mỏng bám vào tay áo hắn, lạnh như âm phủ.
Hoa Vân rút kiếm.
Chém về phía sau mà không quay đầu.
Không có tiếng rơi.
Nhưng… bàn tay hắn bị tê dại.
Lệnh bài, nứt một vết nhỏ.
Nửa đêm hôm đó, tại nơi trú tạm.
Diệp Linh nhìn thấy sư phụ ngồi im, sắc mặt nhợt nhạt, bàn tay phải run nhẹ.
Nàng hỏi khẽ:
“Sư phụ… lại giết?”
Hắn không trả lời.
Chỉ đặt tay lên lệnh bài đang nứt, thì thầm:
“Ta đã không nhìn. Không nghe. Không chạm.
Nhưng… ta vẫn cảm thấy.”
“Ba tháng sau, sương mù dày đặc, nơi biên cảnh giữa Nam Hoang và Ngoại Vực.
Hoa Vân đội mũ rộng vành, áo choàng xám phủ đầy bụi đường. Hắn một mình, không mang theo Diệp Linh lần này.
Bởi vì… nhiệm vụ này, hắn không chắc sẽ trở về.
Trên tay hắn là một hòm gỗ tử đàn, bên trong chứa ba túi vải nhỏ, mỗi túi là tro cốt của một phàm nhân, đã được luyện sạch linh khí, chỉ còn lại tàn tích nguyên thủy.
Gió qua khe đá hú lên từng đợt, không phải tiếng gió.
Mà là tiếng của những thứ từng bị đốt cháy… vẫn chưa quên.
Hoa Vân ngồi xuống, dùng máu mình điểm lên mặt hòm. Một lát sau, hòm tự phát sáng, chuyển hóa thành một phong lệnh truyền tin.
Hắn đặt tay lên, nói rõ từng chữ:
“Nhiệm vụ ba tháng trước.
Tro cốt thu đủ. Không sót linh khí. Không dư niệm lực.
Đã niêm phong. Xin chỉ thị tiếp theo.”
Gửi đi.
Gió dừng.
Không khí dường như bị đóng băng, rồi đột ngột, một mật thư thứ hai rơi xuống trước mặt hắn.
Vẫn là loại da thú dày, mực đỏ, không có phong ấn bảo vệ, như thể nội dung trong đó… không cần bảo mật, vì không ai khác đủ tư cách đọc.
Hoa Vân mở ra.
Mật thư cấp Hủy:
“Tốt.
Bước tiếp theo: Giao tro cốt cho điểm tiếp nhận tại Tuyết Cốc.
Không được hỏi. Không được kiểm tra. Không được quay đầu.
Sau khi hoàn thành, sẽ xét duyệt cho ngươi ‘chức danh chính thức’.
P.S:
Nếu tro cốt có dấu hiệu ‘biến chứng’ tự thiêu bản thân cùng chúng.
Không để lại bất kỳ mảnh nào.”
Liên minh Lục Tông.
Hoa Vân đọc xong, mặt không biến sắc. Chỉ khẽ lẩm bẩm:
“Không được quay đầu…
Vì nếu quay lại, có thể thấy thứ mình không nên thấy.”
Hắn cất thư, vác hòm tro cốt, hướng Tuyết Cốc, nơi quanh năm băng phủ, nhưng lòng đất luôn âm ấm… như có thứ gì đang ngủ bên dưới.
“Tuyết Cốc, ba ngày sau.
Hoa Vân đến nơi, tro cốt chưa kịp giao, trời đã chuyển màu máu.
Một trận bão tuyết bất thường đổ ập xuống, kèm theo hỏa tiễn xé gió, rực lên giữa không trung.
Từ bốn phía, kình khí chấn động, ít nhất bảy đạo khí tức Kim Đan trở lên, trong đó có hai Hóa Thần chưa lộ diện.
Giọng nói vang vọng từ vách núi tuyết:
“Hoa Vân, giao tro cốt ra.
Ngươi là chó của liên minh, nhưng đừng tưởng bọn ta không biết ngươi đang mang gì!”
Một luồng kiếm khí xé tuyết, đánh sạt một sườn núi, không nhắm vào hắn, mà nhắm vào cốc khẩu phía sau, nơi điểm giao nhận ẩn sâu ba dặm.
Chúng không đến bắt hắn. Chúng đến… cướp hàng.
Từ một vách đá khác, lại có người lên tiếng, giọng nữ lạnh băng:
“Chúng ta không cần giết ngươi, Hoa Vân.
Chỉ cần tro cốt. Bọn phàm nhân đó… không đơn giản đúng không?
Ngươi tưởng giết rồi là hết à?
Đó là huyết mạch ‘Nguyên Thủy Giả Sinh’ thứ chỉ tồn tại mỗi mười ngàn năm.
Nếu để liên minh hồi sinh thành công, cả tu chân giới… sẽ đổi chủ!”
Hoa Vân không đáp.
Hắn đặt hòm tro cốt xuống tuyết. Tuyết xung quanh tan ra thành vòng tròn, như có mạch khí cấm đang khởi động.
Diệp Linh từ xa bay đến, chưa kịp hỏi gì đã bị khí tức ép thở.
“Sư phụ! Sao có nhiều người…”
“Không nói.”
Hắn bước đến trước hòm tro, đặt một phong ấn lên nắp gỗ, ánh mắt trầm xuống:
“Chúng mày biết quá nhiều rồi.”
Từ trong Tuyết Cốc, lệnh bài liên minh tự động phát sáng.
Một câu nói vang lên từ hư không, không phân biệt nam nữ, chỉ là giọng mệnh lệnh tuyệt đối:
“Hoa Vân, nếu giao hàng, ngươi mất tư cách.
Nếu thủ hàng, bọn chúng sẽ chết.
Ngươi có quyền chọn.”
“Còn nếu muốn chết chung, chỉ cần bóp nát lệnh bài.
Chúng ta sẽ mở trạm tiêu hủy phạm vi ba dặm.”
Giờ là thời khắc lựa chọn.1. Giao hàng, giữ mạng, mất tư cách.
2. Thủ hàng, liều mạng, bảo toàn danh dự.
3. Kích hoạt trạm tiêu hủy, giết tất cả, kể cả chính mình.
“Khoảnh khắc bàn tay Hoa Vân siết chặt lệnh bài, một đường nứt lan khắp mặt ngọc.
“Lựa chọn xong rồi.”
Không có do dự. Không có lời trăn trối.
Hắn chỉ quay đầu lại, nhìn Diệp Linh, đôi mắt cô bé run lên:
“Sư… phụ?”
ẦM!!!
Trước khi bất kỳ ai kịp ra tay, một đạo quang trụ từ lệnh bài bắn thẳng lên trời, xuyên phá tầng mây, xé rách kết giới Tuyết Cốc.
Trạm tiêu hủy, kích hoạt.
Cả đất trời run rẩy. Không gian vặn xoắn.
Băng tuyết tan chảy, tuyết sơn vỡ nát, một vòng sáng đường kính ba dặm lan tỏa từ hòm tro cốt như sóng thần chôn vùi toàn bộ cốc địa.
Tất cả đều bị cuốn vào:
Kẻ truy kích, pháp khí, lệnh phù, linh lực hộ thân, vô dụng.
Diệp Linh bị đẩy văng ra xa, chỉ kịp thấy hình ảnh cuối cùng:
Hoa Vân quay mặt lại, đứng giữa ánh sáng hủy diệt, môi khẽ động:
“Đừng học ta.”
Rồi thân ảnh hắn, tan vào hư không.
Ba ngày sau.
Tin tức chấn động tu chân giới:
“Tuyết Cốc nổ tung. Hơn mười trưởng lão Kim Đan, hai Hóa Thần mất tích.
Liên minh lục tông từ chối trả lời.”
Không ai biết thứ gì đã thực sự bị tiêu hủy.
Chỉ có một tông môn nhỏ ở Đông Hoang, giữa đêm hôm đó nhận được một đạo truyền âm vô danh:
“Tro cốt đã nát.
Kẻ mang mệnh ‘Nguyên Thủy’… chưa diệt tận.”
“Đêm tối trong vực sâu không đáy, nơi ánh sáng của mặt trời chưa từng chạm tới.
Bên dưới Tuyết Cốc sụp đổ, trong lòng đất hàng vạn trượng, một nhịp đập yếu ớt vang lên từng tiếng chậm chạp.
Thình… thịch… thình… thịch…
Giữa những mảnh đá vỡ, tro tàn, và linh khí bị xé toạc, một thân ảnh đầy máu được vùi nửa thân trong bùn đen.
Là Hoa Vân.
Hắn không chết.
Không phải vì sức mạnh.
Cũng không phải do pháp bảo.