Chương 396: Vô danh nhân
Hoa Vân khẽ gật đầu, vẻ mặt rất chi cam chịu:
“Vãn bối… không phản biện. Nhưng xin một cơ hội cuối cùng, để lập công chuộc tội.”
Ba vị trưởng lão nhìn nhau, rồi một người gật nhẹ.
“Còn một nhiệm vụ, nhỏ.”
Một cuộn lệnh truyền được đưa ra. Bên ngoài không có dấu ấn tông môn, chỉ ghi duy nhất một câu:
“Tiêu diệt: Vô Danh Nhân.”
Hoa Vân cau mày:
“Vô Danh… là ai?”
“Không cần biết.”
Trưởng lão nói tiếp, ánh mắt đầy sát ý:
“Không được hỏi, không được nói trong khi hành động. Và quan trọng nhất, không được cười.”
Hoa Vân nhíu mày sâu hơn.
“Cười… thì sao?”
“Thì chết. Ngay lập tức. Cấm cười, dù hắn có là con rối, là gã khùng, hay là kẻ từng đội quần đi tu luyện.”
“…Tại sao?”
“Không cần biết.”
“…Nếu ta thành công?”
“Ngươi sẽ được xóa hết tội, phục hồi thân phận nhân sứ, và… có thể đề cử một người kế thừa.”
Hoa Vân nghiêng đầu, ánh mắt chợt trở nên sắc bén một cách hiếm thấy:
“…Diệp Linh.”
Ba ngày sau, tại một ngôi miếu đổ nát giữa rừng hoang.
Trời mưa nhẹ. Tiếng côn trùng vang vọng giữa đêm.
Một bóng người đứng giữa điện chính, dáng người tiều tụy, mặc áo xám không rõ niên đại, tóc rối, tay ôm một con gà gỗ.
Hắn xoay người khi cảm nhận khí tức đến gần. Ánh mắt hắn trống rỗng… nhưng miệng lại cười.
“Chào… ngươi đến giết ta à?”
Hoa Vân bước ra khỏi màn mưa, gương mặt lạnh như tro tàn. Hắn không đáp, không chào, cũng không nói đạo lý.
Hắn chỉ rút kiếm, thanh kiếm cũ kỹ đã gãy một nửa mũi.
Vô Danh cười lớn:
“Ngươi giận à? Vì sao không cười?”
Đừng cười. Không được cười. Dù hắn là tên hề đội gà lên đầu, ngươi cũng không được
“Haha! Đến giết ta mà quạt còn gãy như thế! Ngươi có chắc cầm kiếm đúng đầu không đó?!”
Không. Không. Không được
Phập.
Máu bắn lên tường.
Không có tiếng gào. Không có tiếng thở.
Hoa Vân rút kiếm khỏi cổ họng kẻ Vô Danh. Gương mặt hắn… không có một chút cảm xúc.
Ngay khi thi thể ngã xuống, một luồng khí vô hình bùng lên.
Một con mắt mở ra giữa không trung, quan sát hắn.
Một nhịp thở. Rồi… tan đi.
Lời cam kết đã được hoàn thành.
“Khi thân xác của “Vô Danh” vừa ngã xuống…
Trời ngừng mưa.
Tiếng côn trùng cũng bặt im. Không phải vì sợ hãi, mà vì thiên địa vừa chuyển động.
Hoa Vân còn chưa kịp thu kiếm, dưới lớp đất nứt ra từ máu Vô Danh, hiện lên một vòng pháp trận mờ nhạt, không phải để giết, mà là để mở ra ký ức.
Một dòng thanh âm trầm trầm, không phải từ kẻ đã chết, mà vang vọng từ chính lòng đất:
“Ngươi đã giết được ta… vậy ngươi xứng đáng biết.”
[Ký ức kích hoạt]
Một khung cảnh hiện ra như ảo ảnh:
Một căn phòng tối, bàn đá, và năm lão giả khoác áo liên minh đang quây quanh một đứa trẻ. Trên trán nó có một ký hiệu bị phong ấn, chữ “Giả”.
Một lão nói:
“Hắn không có tên. Không có thân phận. Chỉ là thí nghiệm.”
Một lão khác:
“Nếu hắn sống đến mười tám tuổi mà không phát điên, chúng ta sẽ cho hắn làm lưỡi dao.”
Người thứ ba:
“Nếu phát điên… thì để hắn đi lang thang. Kẻ nào đủ sức giết hắn, có thể nhận di sản ẩn giấu.”
Người thứ tư:
“Một loại thử nghiệm đạo tâm cuối cùng. Nếu ngươi cười khi giết, ngươi không qua. Nếu ngươi nổi điên, ngươi thất bại.”
Và người thứ năm, không lộ mặt, nhưng giọng nói lại rất quen với Hoa Vân, thì thào:
“Hắn là tấm gương cuối cùng cho những kẻ luôn tin vào đạo lý… và nghĩ rằng đạo lý có thể thắng được mọi thứ.”
[Ảo ảnh tan biến]
Hoa Vân đứng giữa tro tàn, kiếm vẫn nhỏ máu.
Diệp Linh từ phía sau bước tới, nhẹ nhàng hỏi:
“Sư phụ… hắn là ai?”
Hoa Vân không trả lời ngay.
Một lúc sau, hắn chỉ khẽ nói:
“Là kẻ sinh ra để chết trong tay một kẻ khác.
Và ta… là kẻ sống sót sau một màn kiểm tra khốn nạn.”
Diệp Linh im lặng một lúc, rồi khẽ nói:
“Nếu liên minh làm vậy… họ còn đạo lý gì nữa không?”
Hoa Vân nhắm mắt, rồi mở ra, ánh mắt đã khác trước.
Hắn không trả lời.
Hắn chỉ nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng của Thiên Ngoại Thiên đang le lói giữa mây đen.
“Ba ngày sau, tại một quán trà ở biên giới Tây Hoang.
Hoa Vân ngồi ở góc khuất nhất, lưng tựa cột, tay cầm tách trà nguội lạnh. Áo khoác mới, quạt mới, nhưng ánh mắt hắn vẫn chưa có lại vẻ “tự tin đạo lý” như trước. Bên cạnh, Diệp Linh đang viết gì đó vào sổ nhỏ, là bảng thống kê những lần thất bại gần nhất của sư phụ.
Một cánh chim truyền tin đáp xuống bàn, mang theo một phong thư.
Không cần nhìn, Hoa Vân đã biết:
“Lại nữa.”
Hắn mở thư, ánh mắt lướt qua từng chữ, lần này nét chữ rõ ràng, không có sai sót, không có dấu mực nhòe, không có “ghi nhầm”.
Mật lệnh cấp ba:
Nhiệm vụ, đột nhập vào một di tích ở Bắc Hoang.
Tên di tích: Tĩnh Vân Các.
Mục tiêu: Thu hồi linh cốt cổ nhân tu vi Hóa Thần.
Ghi nhớ: Không được gây náo động. Không được để lại dấu vết. Không được thu hút tông môn địa phương.
Hoa Vân gấp thư lại, chậm rãi nói:
“Ta nghĩ… liên minh bắt đầu giao ta mấy việc không để sống sót trở về.”
Diệp Linh ngẩng đầu:
“Hay là bỏ đi, sư phụ? Chúng ta về quê bán quạt đi? Dạo này gió nhiều, chắc đắt khách…”
Hắn cười khẽ:
“Không thể bỏ. Vì nếu ta không làm, sẽ có người khác.
Và ta không biết… người đó có sống nổi lần thứ năm như ta hay không.”
Chiều hôm đó, Hoa Vân lên đường đi Bắc Hoang.
Không nói đạo lý, không cười, không than. Chỉ mang theo một túi rượu, một thanh kiếm cùn, và Diệp Linh, đệ tử duy nhất tin rằng sư phụ mình vẫn còn có thể làm nên chuyện.
Tĩnh Vân Các phía trước, linh cốt cổ nhân ẩn sâu trong lòng đất.
Còn phía sau…
Là một liên minh đang dùng hắn như quân cờ thử cuối cùng.
“Tĩnh Vân Các, Đêm không trăng.
Gió Bắc Hoang rít qua khe đá, mang theo mùi cỏ khô và máu cũ đã lâu không chảy. Hoa Vân và Diệp Linh đứng trước cổng một tòa các phủ đầy dây leo, đá vụn lăn dưới chân họ như răng của một con thú già.
Cánh cửa đá bật mở không một tiếng động.
Bên trong là huyết trận đã tắt, dấu vết của pháp trận cổ lặng lẽ phát sáng khi Hoa Vân bước vào.
Ngay giữa đại sảnh, là một bộ linh cốt trắng bạc, tỏa ra khí tức Hóa Thần rõ ràng. Linh lực quanh đó bị hút sạch, như thể cả nơi này tồn tại chỉ để cất giữ thứ đó.
Diệp Linh rút ra ngọc giám kiểm tra, xác nhận:
“Sư phụ… đúng rồi! Hóa Thần thật!”
Hoa Vân gật đầu, nhưng không tiến lại gần ngay.
Hắn lặng lẽ đặt tay lên chuôi kiếm, cảm giác như một con mắt vô hình đang theo dõi.
Không động. Không khí. Không tiếng gió.
Sai. Có gì đó sai.
Hắn chậm rãi bước vòng quanh bộ cốt, mắt quan sát từng khúc xương.
Rồi dừng lại, ở đốt xương cổ tay.
Bị lắp ngược.
Không phải gãy, không phải rơi vỡ, mà ai đó đã cố tình lắp sai.
Hoa Vân rút từ tay áo ra một lọ phấn tử cốt, rải quanh bộ xương.
Lập tức, từ xương bốc ra ánh đỏ, một loại hỏa linh thuật cấp thấp, giả mạo linh cốt.
Diệp Linh sững người:
“Là đồ giả?”
“Phải.” Hoa Vân lẩm bẩm. “Khí tức là thật, nhưng được nhồi ép từ máu linh thú. Bên ngoài tinh xảo, bên trong trống rỗng.”
Hắn siết nắm tay.
“Là một cái bẫy.”
Ngay lúc đó, Ầm!
Pháp trận nổ tung, mặt đất nứt ra, cả tòa các bắt đầu sụp xuống. Từ trên trần, những tơ đen như nhện bắn xuống, không phải sát khí, mà là kết giới khóa người sống.
Một giọng nói vang vọng giữa bóng tối:
“Ngươi vượt qua Vô Danh, ngươi không cười khi giết, ngươi giữ đạo tâm đến phút cuối…
Nhưng nếu ngươi tin cả bộ xương cũng là thật, thì hóa ra, ngươi vẫn ngu như cũ.”
Hoa Vân gằn giọng:
“Là kẻ nào?”
Giọng nói đáp, lần này rõ hơn, là chính giọng một trưởng lão từng ban nhiệm vụ cho hắn.