Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
lan-lon-hong-vu-lam-ca-uop-muoi

Lăn Lộn Hồng Vũ Làm Cá Ướp Muối

Tháng 1 30, 2026
Chương 678: Trong nước nhất thống! (hoàn tất) (2) Chương 678: Trong nước nhất thống! (hoàn tất) (1)
ta-nu-de-do-de-muon-hac-hoa.jpg

Ta Nữ Đế Đồ Đệ Muốn Hắc Hóa

Tháng 2 24, 2025
Chương 451. Hai đóa hoa nở, mỗi người một nơi! Chương 450. Đem hắn tháo thành tám khối!
than-dao-de-ton

Thần Đạo Đế Tôn

Tháng mười một 28, 2025
Chương 4659: Vấn Tâm quan Chương 4658: Khủng bố kiếp lôi
goi-nguoi-di-chiu-chet-khong-co-de-nguoi-vo-dich

Gọi Ngươi Đi Chịu Chết, Không Có Để Ngươi Vô Địch

Tháng mười một 2, 2025
Chương 1734: Đạo Trần giới (đại kết cục) Chương 1733: Lệ Phục tự bạo
one-piece-than-toc-thoi-dai-tu-danh-cuop-nami-bat-dau.jpg

One Piece: Thần Tốc Thời Đại Từ Đánh Cướp Nami Bắt Đầu!

Tháng 2 12, 2025
Chương 370. Chư thiên vạn giới Chương 369. Trận chiến cuối cùng, thắng!
gia-toc-tu-tien-tu-tuoi-gia-lao-to-bat-dau.jpg

Gia Tộc Tu Tiên: Từ Tuổi Già Lão Tổ Bắt Đầu

Tháng 2 2, 2026
Chương 145: Xông sơn môn, ung dung không vội Chương 144: Lạc Hà tông chuyện cũ, phần lớn là chua xót phần lớn là đắng
ngai-hoan-toan-khong-theo-sao-lo-che-the-dung-hay-khong.jpg

Ngài Hoàn Toàn Không Theo Sáo Lộ Chế Thẻ Đúng Hay Không

Tháng 2 27, 2025
Chương 314. Đã lâu không gặp Chương 313. Không chỗ có thể trốn
ky-to.jpg

Kỳ Tổ

Tháng 2 26, 2025
Chương 632. Kỳ tổ truyện thuyết Chương 631. Vô hạn tuần hoàn
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 395: Huyễn Sương
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 395: Huyễn Sương

Thánh Nữ nói khẽ:

“Liên minh để một Luyện Khí… cầm lệnh bài sát tử đến thuyết phục ta?”

“Không phải thuyết phục,” Hoa Vân cười khổ, “Mà là… cầu xin.”

Nàng im lặng rất lâu. Sau cùng, nàng phất tay một cái:

“Ta không quy thuận. Nhưng ta sẽ không ra tay với liên minh trong vòng một trăm năm. Gửi tin về… và mang ta một đạo lý mới. Nếu ta hài lòng…”

“Giáo sẽ bước ra khỏi bóng tối.”

Hoa Vân ngẩng đầu, ánh mắt lần nữa sáng lên.

“Bạch Vô Lộ, đêm thứ hai.

Sau khi rời đại điện Huyền Âm, Hoa Vân đứng dưới mái hiên, tay vẫn cầm khối lệnh bài trắng đã được vá lại.

Diệp Linh bối rối:

“Sư phụ, vậy là… ổn rồi?”

Hắn lắc đầu:

“Không đâu. Lúc nãy… ta đã bóp thật.”

“Rắc!”

Tiếng nứt rất nhẹ, nhưng tựa như chém vào số mệnh.

“Cái vá của Thánh Nữ chỉ là cử chỉ ban ơn, không đủ để vô hiệu lệnh truyền ban đầu.”

Hắn ngước nhìn trời đêm, gió thổi qua tóc như lưỡi dao.

“Giờ chỉ còn một việc… chờ họ đến.”

Ầm.

Không có sấm. Nhưng có thứ gì đó đã đến.

Một bóng đen hạ xuống giữa không trung, không mang pháp khí, không có linh lực dao động, như bóng của chính đêm tối, lặng lẽ, vô thanh.

“Lệnh bài đã vỡ.”

Giọng người đó vang lên như lời phán từ địa ngục.

“Hoa Vân, nhân sứ liên minh, nhiệm vụ thất bại, vi phạm mật ước, xử tử tại chỗ.”

Diệp Linh hét lên:

“Khoan đã! Sư phụ ta!”

Tẹt!

Một luồng chỉ khí xẹt qua, cắt đứt một sợi tóc của nàng. Cái bóng không nhìn nàng, chỉ tiến về phía Hoa Vân.

Hoa Vân bước lên trước, giơ hai tay ra:

“Chờ một chút. Ta có thể nói đạo lý không?”

Người áo đen dừng lại.

“…Một câu.”

Hoa Vân gật đầu. Rồi, nói thật chậm:

“Ta không thất bại. Ta đã khiến Huyền Âm Giáo tạm thời hòa bình với liên minh.”

Người áo đen lặng im.

“Không có khế ước. Không có lệnh bài gia nhập. Đó không phải thành công.”

“Nhưng…”

Hoa Vân rút ra một cuộn phù tín, đưa lên cao.

“Thánh Nữ nói, nếu lần sau đạo lý của ta đủ hay, bà sẽ cân nhắc. Ta gọi đó là cơ hội.”

Người áo đen không phản ứng. Nhưng từ trong bóng lưng hắn, một lưỡi dao ánh bạc bắt đầu hiện ra.

“…Không đủ.”

Vút!

Khoảnh khắc ấy, một tiếng truyền phù nổ tung trên trời!

Một bóng lệnh truyền thứ tư lao xuống như sao băng, khắc chữ đỏ rực:

“HOA VÂN, NGƯNG THI HÀNH ÁN!

GHI NHẦM MẬT LỆNH LẦN THỨ BA, HUYỀN ÂM GIÁO KHÔNG PHẢI ĐỐI TƯỢNG TUYỂN MỘ!

NGƯỜI ĐƯỢC CỬ ĐẾN THẬT SỰ: LẠC THẦN CUNG.”

…

Lặng.

Không khí đông cứng.

Người áo đen quay đầu chậm rãi.

“Lại… ghi nhầm?”

Diệp Linh thốt lên, mặt trắng bệch:

“Người sắp chết vì hành chính lần ba…”

Hoa Vân:

“…Ta bắt đầu nghi ngờ bên văn thư là gián điệp của Ma Vực.”

Người áo đen thu đao, không nói một lời, rồi tan vào bóng tối như chưa từng tồn tại.

Chỉ để lại gió thổi rì rào.

Hoa Vân ngồi phịch xuống đất, ánh mắt vô thần:

“Lạc Thần Cung… cái tên này nghe đã thấy mệt.”

Diệp Linh dè dặt:

“Hay… để lần này đệ tử đi cho?”

Hoa Vân:

“Không, Linh Nhi. Sư phụ vẫn còn một câu đạo lý chưa dùng… để dành cho chuyến đi sau.”

“Ba ngày sau, trong một quán trọ nhỏ ở vùng ngoại ô Nam Hoang.

Gió nhẹ. Trời quang. Ánh nắng ấm áp rơi qua tấm rèm vải rách, chiếu lên cái bàn gỗ sứt mẻ mà Hoa Vân đang dùng làm… chỗ kê đầu ngủ trưa.

Diệp Linh cầm quạt tre đang quạt cho hắn, ánh mắt như sắp khóc:

“Sư phụ, người ba ngày không nói đạo lý, cũng không nhắc đến liên minh, còn ăn hết mười mấy cái màn thầu… Người có sao không?”

Hoa Vân mở mắt, ánh nhìn vô định:

“Linh Nhi… Ta đang tu luyện một loại cảnh giới mới… gọi là ‘Đạo Lý Phẫn Uất Cảnh’.”

“Là sao ạ?”

“Là cảnh giới mà người tu không nói gì, vì nếu nói… sẽ mắng cả liên minh, mắng luôn cả trời đất…”

“Vì tức quá không có chữ nào đạo đức nữa cả.”

Diệp Linh im lặng một lúc, rồi đặt một phong thư lên bàn.

“Sư phụ… mật thư mới.”

Hoa Vân run tay, nhưng vẫn mở ra.

Chữ đầu tiên hiện ra:

“Xác minh lại.”

Hắn chậm rãi lướt qua từng dòng, từng chữ. Lần này không có dấu xóa, không có dòng chú thích kỳ quái, không có giọng điệu mập mờ.

Nội dung ngắn gọn rõ ràng:

“Mật lệnh chính xác:

Tông môn cần chiêu mộ: Lạc Thần Cung.

Hành tung bí ẩn, tọa lạc tại mây đen phương Tây, trong khe núi Huyễn Sương.

Cẩn trọng, có tin đồn nội bộ cung này có liên hệ với Ma Đạo.

Không được thất bại.

Nếu thất bại, lần này sẽ không có thư ‘sửa nhầm’.”

Hoa Vân đọc xong, chỉ còn ba chữ vang lên trong đầu:

“Không còn cứu.”

Hắn đứng dậy, quay sang Diệp Linh:

“Thu dọn. Lên đường.”

“Đi đâu ạ?”

“Đến Lạc Thần Cung.”

“…Có nguy hiểm không?”

“Có. Nhưng sau ba lần bị đuổi giết, ta rút ra một chân lý mới…”

“Chân lý gì ạ?”

Hoa Vân rút ra cây quạt đã được chắp vá từ ba cành tre, phất nhẹ một cái, mắt sáng rực:

“Không sợ sai lầm, chỉ sợ… người không cho sửa.”

“Khe núi Huyễn Sương, ngày thứ bảy sau mật lệnh.

Sương trắng như lụa, trôi lững lờ trên những vách đá dựng đứng. Ánh tà dương nhuộm đỏ chân trời, nhưng gió nơi đây lại lạnh đến thấu xương.

Hoa Vân và Diệp Linh đứng giữa miệng núi, nơi bản đồ ghi rõ, Lạc Thần Cung tọa lạc.

Nhưng trước mặt họ, chỉ là một bãi đất cháy đen, tro tàn phủ kín, mùi máu và hắc khí còn chưa tan hết.

Diệp Linh lặng người:

“Đây… đây là…”

“Lạc Thần Cung.”

Hoa Vân chậm rãi nói, mắt nheo lại, ánh nhìn đầy âm u.

“Nhưng giờ… chỉ còn là tàn tích.”

Cạnh họ, một tấm bia đá đã gãy đôi nằm vùi trong đất, trên đó lờ mờ khắc hai chữ:

“Thần Cung”

Hoa Vân cúi xuống, nhặt lên một nắm tro, đưa lên mũi ngửi. Lông mày hắn lập tức nhíu chặt.

“Là Huyết Ma thuật… Hỏa Linh chú cấp Ma Vực. Có người đã ra tay trước.”

Hắn ngẩng đầu, nói như đang tự lẩm bẩm:

“Không phải sét trời, không phải thiên kiếp, là chủ ý hủy diệt.”

Diệp Linh run giọng:

“Vậy… chúng ta đến trễ rồi?”

“Không,” Hoa Vân nói khẽ, rút lệnh bài ra,

“Là chúng ta đến đúng lúc để… gánh hậu quả.”

Ngay lúc đó, Ầm!

Một chấn động từ lòng đất vang lên, đá rơi từ vách núi. Một cột sáng đen bắn lên từ hố sâu trung tâm, và cùng lúc, mười bóng đen từ bốn phía xuất hiện.

Chúng mặc hắc bào, đeo mặt nạ không cảm xúc.

Một tên trong đó cất giọng lạnh như băng:

“Ngươi là Hoa Vân, nhân sứ liên minh?”

Hắn không phủ nhận:

“Là ta.”

“Ngươi đến chiêu mộ Lạc Thần Cung?”

“Đúng.”

“Ngươi đến quá trễ. Bọn chúng đã bị thanh trừng.”

Hoa Vân trầm giọng:

“Bởi ai?”

Tên kia đáp:

“Bởi chính liên minh.”

Im lặng.

Sát khí lan ra, lạnh hơn sương núi. Diệp Linh giật tay áo Hoa Vân, thì thào:

“Chúng là… Vô Thanh Vô Ảnh!”

Hoa Vân hít một hơi sâu.

“…Lại nữa.”

Tên mặt nạ nói:

“Ngươi đến chậm. Lệnh bài sắp tự kích hoạt. Chuẩn bị lĩnh phạt.”

Hoa Vân cười khan, tay siết chặt lệnh bài.

“Khoan đã.”

Hắn rút ra một cuốn sổ da, giở từng trang. Trong đó là bản sao từng mật thư hắn nhận được, từng dòng chữ, từng con dấu.

Hắn ngẩng đầu:

“Trước khi xử ta, các ngươi… nên tra lại hệ thống truyền lệnh.”

“Vì nếu ta chết… thì cái sai này, không chỉ là của ta nữa đâu.”

“Trụ sở Liên Minh, tầng đá ngầm sâu dưới lòng đất Thiên Ngoại Thiên.

Trong một căn mật thất chỉ có ánh sáng từ những viên Dạ Minh Châu lạnh lẽo, Hoa Vân quỳ một gối, tay bị khóa linh lực, sắc mặt nhợt nhạt, quạt gãy cắm lệch trên tóc, nhìn vừa nhếch nhác vừa thảm thương.

Trước mặt hắn là ba vị trưởng lão của Liên Minh, áo bào đen, mặt lạnh như tượng đá.

Trưởng lão trung tâm mở miệng, giọng vang vọng như chuông đồng:

“Ngươi đã liên tục thất bại bốn lần. Một lần thì còn gọi là bất ngờ. Hai lần là kém cỏi. Ba lần là mất năng lực. Nhưng đến lần thứ tư…”

“Là tội.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ai-mang-gia-hoa-nay-vao-tu-si-gioi
Ai Mang Gia Hỏa Này Vào Tu Sĩ Giới
Tháng mười một 5, 2025
quy-thuat-the-gioi-dieu-tra-vien
Quỷ Thuật Thế Giới Điều Tra Viên
Tháng 10 26, 2025
hong-hoang-ta-ho-lo-dang-bat-dau-cu-tuyet-hoa-hinh.jpg
Hồng Hoang: Ta, Hồ Lô Đằng, Bắt Đầu Cự Tuyệt Hóa Hình
Tháng 1 17, 2025
ta-thi-truong-lai-xe-khong-hieu-dao-li-doi-nhan-xu-the-co-loi-sao.jpg
Ta Thị Trưởng Lái Xe, Không Hiểu Đạo Lí Đối Nhân Xử Thế Có Lỗi Sao
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP