Chương 394: Cho 3 ngày
Cuối cùng, Cốc chủ thu sát khí, lạnh lùng nói:
“…Bổn tọa cho ngươi ba ngày. Nếu trong ba ngày, ngươi khiến đủ ba trưởng lão gật đầu, U Minh Cốc sẽ bàn lại chuyện quy thuận.”
Rồi nàng ném xuống ba khối lệnh bài đen sì, xoay người bước vào màn sương.
Diệp Linh nắm chặt tay Hoa Vân: “Sư phụ… ta tin người nhất định làm được!”
Hoa Vân nhặt lấy lệnh bài, khẽ thở dài:
“Ta thì không chắc. Nhưng…”
Hắn nhìn vào màn đêm ngoài cốc, ánh mắt lạnh đi một phần:
“…ít nhất, ta còn ba ngày… để khiến họ nghe đạo.”
“Ngày thứ ba. Đêm mưa lạnh. Trước điện Huyết Thiên.
Hoa Vân ngồi xếp bằng dưới hiên, áo trắng ướt đẫm mưa, tóc xõa bết vào trán. Ba khối lệnh bài đặt ngay ngắn trước mặt, chưa có một khối nào phát sáng, ba trưởng lão, không một ai gật đầu.
Diệp Linh ôm lấy một chiếc áo khoác, phủ lên vai hắn, mắt đỏ hoe:
“Sư phụ… người đã thử đủ cách rồi. Đừng… đừng quỳ nữa mà…”
Hoa Vân không nói, chỉ đưa tay lau vệt nước mưa nơi mí mắt nàng, sau đó nhẹ giọng:
“Chưa đủ. Chắc chắn ta còn thiếu một câu đạo lý nào đó…”
Xoẹt!
Truyền âm phù trên đầu đột nhiên lóe lên, xoay tròn giữa không trung rồi nổ tung!
Một dòng chữ đỏ rực hiện ra giữa mưa đêm:
“MẬT THƯ TRƯỚC GHI NHẦM, MỤC TIÊU THẬT SỰ LÀ HUYỀN ÂM GIÁO, KHÔNG PHẢI U MINH CỐC. HOA VÂN, LẬP TỨC RÚT LUI. KHÔNG THÌ… TỰ ĐẬP ĐẦU VÀO ĐÁ MÀ CHẾT.”
…
Mưa như trút. Trầm mặc kéo dài đến nghẹt thở.
Diệp Linh ngây ra, còn Hoa Vân chỉ cúi đầu, im lặng.
Một lát sau, hắn cười nhẹ. Nhưng nụ cười ấy không còn dáng vẻ tiêu sái phong lưu, mà là thứ gì đó… gần như tuyệt vọng pha với giễu cợt.
“…Ba ngày ba đêm, ta mang mạng sống ra đặt cược, đạo lý ra thuyết phục… chỉ để biết mình đến nhầm nhà.”
Hắn đứng dậy, không hề oán giận, không giận dữ, chỉ rút từ tay áo một viên đá nhọn, đúng lời thệ ban đầu.
Diệp Linh hoảng hốt lao tới:
“KHÔNG ĐƯỢC! SƯ PHỤ! KHÔNG PHẢI LỖI CỦA NGƯỜI!”
Hoa Vân đẩy nhẹ nàng ra, ánh mắt dịu dàng như chưa từng thay đổi:
“Nhưng… lời đã hứa với thiên đạo, thì không thể nuốt lại. Đây không phải đạo lý… mà là chữ tín.”
Hắn giơ đá lên, nhưng ngay khoảnh khắc đó…
Ầm!
Một luồng âm khí mạnh mẽ đánh văng hòn đá khỏi tay hắn! Trên cao, bóng áo đen từ tầng mây hạ xuống, Cốc chủ U Minh đứng đó, tay áo tung bay.
“Ngươi muốn chết… vì một câu đạo lý ghi sai?” nàng lạnh lùng hỏi.
Hoa Vân ngẩng đầu, mắt kiên định:
“Không phải vì đạo lý… mà vì lời đã hứa.”
Cốc chủ nhìn hắn hồi lâu, rồi cười khẽ:
“Ngươi không có bản lĩnh thuyết phục ba trưởng lão. Nhưng ngươi đã khiến cả U Minh Cốc… nể một kẻ Luyện Khí vì dám chết vì chữ tín.”
Nàng tung tay, một khối lệnh bài đen biến sắc thành xanh lam, màu tượng trưng cho “trung lập hữu nghị”.
“Cốc ta không quy thuận. Nhưng từ nay, không còn là địch của liên minh. Gửi thư về mà bảo… đừng gửi sai lần nữa.”
Rồi bóng nàng tan vào sương mù.
Hoa Vân đứng giữa đêm mưa, áo trắng rách nát, tay nắm chặt lệnh bài lam, khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Diệp Linh nhào tới ôm lấy hắn, bật khóc nức nở:
“Sư phụ là người dở hơi nhất… nhưng cũng là người đệ tử tin nhất…”
Hoa Vân khẽ vuốt tóc nàng, mỉm cười:
“…Nếu sai, thì cũng phải sai cho có khí chất.”
“Hai ngày sau, Bên ngoài Huyền Âm Giáo.
Trời mưa phùn. Gió rét buốt như kim đâm.
Một ngọn núi đen dựng đứng, quấn quanh bởi sương âm và chuông cổ ngân không dứt. Bốn chữ lớn “Huyền Âm Thánh Địa” khắc trên vách đá bằng máu tươi đã khô từ trăm năm trước.
Hoa Vân đứng dưới chân núi, áo trắng vá chằng vá đụp, quạt đã gãy, giày rách một bên. Diệp Linh tay cầm dù, che cho hắn, dáng vẻ không khác gì hai kẻ ăn xin.
“Linh nhi…”
“Dạ?”
“Sau này nếu có ai sai con làm việc gì, nhớ hỏi lại ba lần. Ghi sai một cái, là mất ba ngày ba đêm không ngủ, suýt mất cái mạng.”
Diệp Linh cúi đầu:
“Nhưng cũng nhờ vậy… mới biết người có thể làm được đến mức nào.”
Hoa Vân định nói gì đó, thì từ sương mù vọng ra tiếng quát lạnh:
“Người nào dám xông vào cấm địa Huyền Âm Giáo?!”
Ầm!
Một tia hàn khí xé rách không gian, bắn thẳng về phía hai người!
Hoa Vân không né, chỉ giơ tay, nắm trọn hàn khí trong lòng bàn tay, để nó đông thành một băng châm rồi… cắm lên đầu.
“Ta là Hoa Vân. Người của liên minh. Giao thiệp không đúng cách… xin nhận một đòn trước.”
Sau đó hắn cúi đầu: “Xin báo lên Huyền Âm Thánh Nữ. Ta… có chuyện lớn cần thương nghị.”
Một bóng người xuất hiện trong sương. Đó là Huyền Trần, nữ đệ tử chấp pháp, mắt tím lạnh như đầm sâu.
Nàng nhíu mày, nhìn từ đầu tới chân Hoa Vân, khẽ hỏi:
“Ngươi là Luyện Khí? Sao không chết ngoài U Minh Cốc?”
“Vì còn có mật thư khác,” Hoa Vân gượng cười, “Và… đầu ta chưa đủ cứng.”
Huyền Trần im lặng một lúc, rồi xoay người:
“Thánh Nữ đang nhập định. Nhưng… nếu ngươi dám đi qua Bạch Vô Lộ, ta sẽ cho người gặp.”
Hoa Vân ngẩng đầu, ánh mắt nghiêm túc:
“Dẫn đường.”
Bạch Vô Lộ, con đường trắng duy nhất trong giáo, lát bằng xương kẻ địch. Mỗi bước, là một hồn oán khí tru tréo.
Người thường đi chưa đến nửa đường đã phát điên.
Huyền Trần liếc nhìn: “Sợ không?”
Hoa Vân vừa đi, vừa xoa huyệt thái dương:
“Ta chỉ sợ… lần này không phải Huyền Âm Giáo, mà là ‘Huyền Ghi Sai’ Giáo nữa thôi.”
Diệp Linh lẩm bẩm theo sau:
“Người mà ghi sai thêm lần nữa, chắc đệ tử phải cõng người về thật…”
“Giữa Bạch Vô Lộ, gió lạnh như rút máu, mỗi bước đi như giẫm lên tiếng gào thét của ngàn vạn oan hồn.
Hoa Vân bước chậm, quạt đã gãy được hắn cắm lên tóc như một món trang sức tàn tạ, ánh mắt không có vẻ gì là sợ hãi, nhưng tay áo dưới lớp bào trắng đang khẽ run, không phải vì khí lạnh, mà vì… hắn cảm nhận được sát cơ.
“Linh Nhi.”
“Dạ sư phụ?”
“Nếu một lát nữa ta bóp nát lệnh bài… con nhớ chạy thật nhanh. Càng xa càng tốt.”
Diệp Linh ngẩn người:
“Sao lại?”
Hắn không trả lời. Tay khẽ siết lấy một khối lệnh bài ngọc trắng bên hông, mặt sau có khắc một hàng chữ nhỏ gần như mờ đi:
“Nếu nhiệm vụ thất bại, bóp nát lệnh bài. Sát thủ liên minh sẽ lập tức đến, thủ tiêu kẻ thất tín.”
Hoa Vân hít một hơi thật sâu.
“Huyền Âm Giáo mà không nghe, ta chỉ có hai lựa chọn:
Một, đập đầu vào đá như ở U Minh Cốc.
Hai, để người khác thay ta ‘đập’… bằng cách gọn hơn.”
Mồ hôi lạnh chảy dọc lưng.
Vì hắn biết, những kẻ được phái đến không phải đùa. Đó là tổ chức sát thủ của liên minh, “Vô Thanh Vô Ảnh” chưa từng thất thủ.
Ngay lúc đó, Ầm!
Cánh cổng huyền thiết trước điện chính mở ra. Một giọng nói vang vọng giữa sương âm:
“Vào đi.”
Một bóng người ngồi giữa đại điện, áo đen dài quét đất, mặt che mạng, đôi mắt như mặt hồ chết, Huyền Âm Thánh Nữ.
Nàng không nhìn hắn, chỉ hỏi:
“Ngươi là ai?”
Hoa Vân bước lên, ôm quyền:
“Vãn bối Hoa Vân, nhân sứ liên minh, đến mời quý giáo gia nhập liên minh chư tông, cùng kháng thiên kiếp sắp tới.”
Thánh Nữ vẫn không động sắc mặt:
“Lý do?”
“Vì không ai tránh được đại kiếp. Ngay cả âm hồn, cũng bị hủy diệt khi thiên hỏa giáng xuống.”
“Ta không quan tâm.”
“Quý giáo sẽ bị xóa tên.”
“Cũng tốt.”
“…Sẽ không ai nhớ đến sự tồn tại của các người.”
Thánh Nữ lúc này mới ngẩng đầu, đôi mắt như xoáy sâu vào linh hồn hắn.
“Ngươi muốn chết?”
Hoa Vân rút lệnh bài, giơ lên.
“Ta thực sự… không còn lựa chọn.”
Ngón tay siết chặt.
Một khắc sau, hắn nhắm mắt.
Rắc!
Lệnh bài nứt một đường!
Gió lặng.
Không ai lên tiếng.
Nhưng rồi, Thánh Nữ giơ tay.
Một tia âm khí mờ nhẹ vá lại vết nứt trên lệnh bài.
Cả đại điện chấn động.
Hoa Vân ngẩn ra, mắt mở lớn.