Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ma-ton-tro-ve-phong-san-bay-tu-dai-chien-than-quy-nghenh.jpg

Ma Tôn Trở Về, Phong Sân Bay Tứ Đại Chiến Thần Quỳ Nghênh!

Tháng 2 26, 2025
Chương 499. Đại kết cục! Chương 498. Mười không còn một kế hoạch, mở ra!
yeu-quy-the-gioi-ta-co-the-khac-menh-tu-hanh.jpg

Yêu Quỷ Thế Giới: Ta Có Thể Khắc Mệnh Tu Hành

Tháng 2 9, 2026
Chương 439: Bữa ngày ăn địa, duy ta Ma chủ (phần 1/2) (phần 1/2) Chương 438: Tiên thiên năm quá, Tạo Hóa Ngọc Điệp (phần 2/2)
nguoi-o-nuong-thai-nu-de-cuong-ron-quan-co-huong-ve-ta-cau-cuu.jpg

Người Ở Nương Thai: Nữ Đế Cuống Rốn Quấn Cổ Hướng Về Ta Cầu Cứu

Tháng 12 3, 2025
Chương 417: Bầu trời một tiếng vang dội! Lão tử lóe sáng đăng tràng Chương 416: Nghiệt súc! Buông ra nàng, để cho ta tới
huyen-huyen-nu-de-chuyen-sinh-bach-ho-ta-cho-nang-doi-can-chi-ton-cot

Nữ Đế Chuyển Sinh Bạch Hổ, Ta Cho Nàng Đổi Căn Chí Tôn Cốt!

Tháng mười một 10, 2025
Chương 798: 50, 000 năm về sau ( đại kết cục ) Chương 797: hệ thống mới, tu chân văn minh
tam-quoc-chi-ta-chinh-la-tao-gia-bao-quan.jpg

Đệ Nhất Đế

Tháng 1 22, 2025
Chương 1368. Ngươi là vô địch Chương 1367. Lân ma sinh linh
nguoi-nay-manh-den-qua-phan-lai-nhat-dinh-phai-an-nu-de-com-chua.jpg

Người Này Mạnh Đến Quá Phận Lại Nhất Định Phải Ăn Nữ Đế Cơm Chùa

Tháng 1 21, 2025
Chương 485. Đại kết cục Chương 484. Bức điên rồi
lay-chinh-nghia-chi-danh-chem-het-cao-vo-thuong-sinh.jpg

Lấy Chính Nghĩa Chi Danh, Chém Hết Cao Võ Thương Sinh

Tháng 2 5, 2026
Chương 605: Lại là cái kia vết xe ...... Chương 604: Cung nghênh chủ ta, trở về
9f5fd2455777dc7fad9ab4cd650937e9

Ta Có Thể Cường Hóa Công Pháp Bí Tịch

Tháng 1 15, 2025
Chương 131. Trường hà đoạn nhân quả Chương 130. Điểm tới hạn
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 393: Một kiếp không tan, luân hồi đại mộng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 393: Một kiếp không tan, luân hồi đại mộng

“Tại một quán trọ nhỏ tên “Thanh Yên” nơi giao giới giữa Tây Hoang và Nam Hoang.

Hoa Vân công tử khoác áo trắng, tay cầm quạt ngọc, ánh mắt nhàn nhã như đang du ngoạn sơn thủy, ngồi trước bàn đá dưới mái hiên, chậm rãi thưởng thức một chén trà ô long. Bên cạnh hắn là nữ đệ tử Diệp Linh, tuổi chỉ chừng mười sáu, mắt to long lanh, vừa pha trà vừa len lén ngắm sư phụ mình bằng ánh mắt sùng bái.

Một con truyền âm phù từ trên trời rơi xuống, nổ tung trước mặt Hoa Vân, hiện ra dòng chữ đỏ như máu:

“Liên minh Lục Tông hạ mật lệnh: Trong vòng bảy ngày phải chiêu mộ được U Minh Cốc quy thuận, nếu không, tự đập đầu vào đá mà chết đi.”

Hoa Vân nheo mắt, quạt ngọc khẽ xếp lại, không chút hoảng hốt, chỉ chậm rãi ngửa đầu uống cạn trà, sau đó thản nhiên nói:

“Làm đại sự, tất phải có chí khí. Chết… cũng phải chết có khí chất!”

Diệp Linh ngây thơ hỏi:

“Sư phụ, U Minh Cốc chẳng phải là ma đạo, chuyên luyện thi khống hồn sao? Sao họ lại chịu quy thuận liên minh?”

Hoa Vân phe phẩy quạt, dáng vẻ đạo mạo:

“Linh nhi à, đạo là gì? Là đường. Mà đường thì có lối thẳng, cũng có ngã rẽ. Chúng ta đi đường thẳng, họ đi đường rẽ, cuối cùng đều đến đích.”

Diệp Linh mờ mịt gật đầu.

Lúc này, một lữ khách áo xám bước vào quán trọ, toàn thân mùi hắc khí, đôi mắt đỏ rực lướt qua Hoa Vân, khẽ nhếch môi cười lạnh:

“Ngươi là người của liên minh đến chiêu mộ U Minh Cốc?”

Hoa Vân gật đầu, chắp tay cười:

“Chính là tại hạ. Tại hạ có ba điều đạo lý muốn cùng các hạ luận bàn.”

Lữ khách cười nhạt: “Không cần ba điều. Một đao là đủ.”

Hắn chưa dứt lời, âm khí nổi lên, trong chớp mắt đã tung ra một trảo đen sì về phía Hoa Vân!

Diệp Linh kinh hô: “Sư phụ cẩn thận!”

Hoa Vân vẫn ngồi, không hề nhúc nhích.

Ầm!

Ngay khi trảo ảnh còn cách hắn ba thước, một trận pháp chợt lóe sáng dưới đất, là “Ngũ Hành Phá Ma Trận”! Lữ khách hét thảm một tiếng, thân hình vặn vẹo tan biến như khói.

Hoa Vân vân đạm phong khinh, ngửa đầu nói một câu đầy tự đắc:

“Kẻ hiểu đạo, dùng miệng nói. Kẻ không hiểu, ta để trận pháp dạy hắn.”

Diệp Linh: “Oa… Sư phụ thật lợi hại!”

Hoa Vân khẽ thở dài:

“Chỉ tiếc… ta có thể dạy đạo lý, nhưng chưa chắc dạy được người ta… chịu nghe.”

Hắn đứng dậy, thu quạt vào tay áo, ánh mắt nghiêm nghị lần đầu xuất hiện:

“Đi thôi. Chúng ta đến U Minh Cốc. Nếu hôm nay không khiến họ quy thuận, ta sẽ… chọn một tảng đá đẹp nhất mà đập đầu.”

“Ngoại thành U Minh Cốc. Đêm. Trăng máu.

Một tấm bia đá dựng giữa đường, chằng chịt phù văn, tỏa ra âm khí lạnh buốt. Phía sau bia là vực sâu, sương đen cuồn cuộn, chính là cửa vào cốc.

Hoa Vân đứng trước bia đá, áo trắng tung bay. Diệp Linh nắm chặt tay áo hắn, run nhẹ.

“Sư phụ… nơi này thật âm u, hay là”

“Linh nhi,” Hoa Vân ngắt lời, ánh mắt vẫn dán vào tấm bia, nhẹ giọng, “Tu đạo, phải có gan bước vào nơi người khác không dám tới. Nếu gặp một cốc đầy yêu khí mà quay đầu, thì còn tu gì nữa?”

Diệp Linh ngây ngốc gật đầu.

Đúng lúc đó, trong sương đen vang lên tiếng bước chân, chậm rãi, nặng nề.

Một lão già áo đen xuất hiện, mặt quấn khăn trắng, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ ngầu như lửa ma. Hắn là U Khôi, hộ pháp thủ mộ của U Minh Cốc, tu vi Hóa Thần sơ kỳ.

“Ngươi là ai?”

Hoa Vân khẽ cười, không hề chắp tay, chỉ nhẹ nhàng nói:

“Tại hạ Hoa Vân, người của liên minh, đến đây… đưa đạo.”

U Khôi nheo mắt, giọng như cười như không:

“Đưa đạo? Đưa đầu thì có!”

Ầm!

Một cây cốt trượng dài hơn ba trượng đập thẳng xuống chỗ Hoa Vân đang đứng!

Diệp Linh hét lên: “Sư phụ!”

Nhưng lần này, không có trận pháp, không có kiếm quang. Chỉ có một bước chân.

Bước.

Hoa Vân bước tới một bước, đúng vào tâm điểm va chạm.

Ầm!

Mặt đất nứt toác. Bụi mù bay lên.

Trong tầm mắt mọi người, Hoa Vân… giơ một tay, đỡ thẳng cốt trượng Hóa Thần.

“Ngươi muốn đánh, được,” hắn nhẹ giọng, mắt lóe tinh quang, “Nhưng ít nhất… nghe ta nói ba câu đã.”

U Khôi trợn mắt. Lão chưa từng thấy một Luyện Khí nào tay không đỡ được pháp khí của mình!

Hoa Vân vung tay, chấn lui cốt trượng. Giọng nói trở nên lạnh hơn:

“Một, liên minh không muốn diệt U Minh Cốc, chỉ muốn ngươi sống mà không cần giết.

Hai, thiên đạo xoay vần, yêu tu như ngươi hôm nay đầu nhập, ngày sau mới có đường lui.

Ba…”

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ như máu của U Khôi.

“…nếu ngươi không nghe, ta sẽ cho toàn bộ cốc… biết thế nào là đạo… của kẻ bị dồn đến đường cùng.”

Một khắc tĩnh lặng.

Sau đó, U Khôi… cười khùng khục.

“Hay, hay lắm! Mấy trăm năm rồi, mới có một tên Luyện Khí dám đứng trước ta mà nói đạo lý. Vào đi. Cốc chủ chờ ngươi.”

Hoa Vân thu tay, vuốt lại áo, quay đầu nói với Diệp Linh:

“Linh nhi, nhớ kỹ. Có những lúc, đạo lý… phải dùng máu để người khác chịu nghe.”

“Trong lòng U Minh Cốc. Đại điện Huyết Thiên.

Tầng tầng lớp lớp thi khí lượn lờ, đèn treo toàn bằng đầu lâu, ánh sáng mờ đỏ như máu đông. Trên cao là Cốc Chủ U Minh, một mỹ phụ áo đen ngồi trên ngai xương trắng, mắt lạnh như băng, môi đỏ như máu, tu vi Hóa Thần trung kỳ, khí tức âm hàn đến cực điểm.

Hai bên là hơn mười trưởng lão, toàn bộ đều là yêu tu, thi tu, khôi lỗi tu. Tất cả đều lặng lẽ nhìn vào kẻ phàm tục đứng giữa điện.

Hoa Vân đứng thẳng, ánh mắt bình tĩnh. Diệp Linh nắm tay áo hắn, tim đập như trống trận.

Cốc chủ lạnh lùng nói:

“Ngươi là kẻ liên minh sai tới? Một tiểu tử Luyện Khí… muốn thuyết phục bổn tọa quy thuận?”

“Không phải thuyết phục,” Hoa Vân mỉm cười, “Là… mời.”

Một trưởng lão bên trái cười nhạt, giọng như rắn độc phun lưỡi:

“Mời? Ngươi lấy gì mà mời? Lấy đạo lý à?”

Hoa Vân gật đầu.

Trưởng lão kia bật cười ha hả: “Đạo lý? Trên thế gian này, đạo lý nằm dưới chân kẻ mạnh! Luyện Khí mà dám dạy đạo Hóa Thần? Ngươi bị ngu à?”

Một tên khác tiếp lời: “Hay hắn bị bệnh, đáng lẽ nên đập đầu vào đá rồi.”

Hoa Vân không giận, chỉ nhẹ nhàng bước lên ba bước, giọng vẫn điềm đạm:

“Năm trăm năm trước, Cốc chủ các ngươi từng là tu sĩ chính đạo, bị ép vào con đường này.

Hai trăm năm trước, U Minh Cốc bị truy sát, cũng không một ai chìa tay cứu.

Hôm nay ta đến, không phải ban ân, mà là trao cơ hội.”

Hắn dừng lại, ánh mắt như lưỡi đao:

“Cơ hội để các ngươi không chết vô danh khi thiên hạ đại loạn đến.”

Cốc chủ ánh mắt khẽ biến, nhưng vẫn lạnh lùng nói:

“Nếu chúng ta từ chối thì sao?”

“Ta sẽ quỳ ba ngày ba đêm trước cốc,” Hoa Vân thản nhiên nói, “Không chiêu mộ được, ta sẽ tự đập đầu vào đá. Nhưng đến khi đó,”

Hắn nhấn giọng, từng chữ như búa đập vang giữa đại điện:

“Cái chết của ta… sẽ là cái cớ để liên minh huyết tẩy U Minh Cốc.”

Ầm!

Một luồng uy áp tràn ra, ép cả Diệp Linh khuỵu gối. Nhưng Hoa Vân vẫn đứng thẳng, không nhúc nhích.

Cốc chủ nheo mắt, ánh mắt lóe lên sát ý.

Một trưởng lão hét lớn:

“Cốc chủ! Giết hắn! Kẻ như vậy giữ lại chỉ gây rối!”

Cốc chủ giơ tay.

Ngay lúc đó, Diệp Linh nhào ra chắn trước Hoa Vân, giang tay hét lớn:

“Không được giết sư phụ ta! Người chỉ muốn tốt cho mọi người! Người không sai!”

Tất cả sững lại.

Một cô gái Luyện Khí… dám chắn trước Hóa Thần?

Cốc chủ cười nhạt:

“Ngươi nghĩ chút cảm xúc non nớt ấy khiến bổn tọa mềm lòng sao?”

Hoa Vân rút quạt, phe phẩy, ánh mắt lần đầu lộ vẻ nghiêm túc:

“Không. Nhưng chính đạo không chỉ là đạo lý… mà là có người chịu chết vì nó.”

Một khắc im lặng kéo dài.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-lam-bo-tu-luyen-mot-cai-di-cau-cau.jpg
Ngươi Làm Bộ Tu Luyện Một Cái Đi, Cầu Cầu!
Tháng 1 21, 2025
max-cap-dai-lao-cung-muon-no-luc-tu-tien.jpg
Max Cấp Đại Lão Cũng Muốn Nỗ Lực Tu Tiên
Tháng 1 18, 2025
ta-tai-vong-du-ben-trong-lam-npc.jpg
Ta Tại Võng Du Bên Trong Làm Npc
Tháng 2 8, 2026
hong-hoang-ta-he-thong-mo-ra-tan-cong-bua-bai.jpg
Hồng Hoang: Ta Hệ Thống Mở Ra Tấn Công Bừa Bãi!
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP