Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tu-hokage-bat-dau-bao-trang-bi.jpg

Từ Hokage Bắt Đầu Bạo Trang Bị

Tháng 2 26, 2025
Chương 309. Konoha một ngày Chương 308. Luân hồi giả chung kết
nguoi-tai-tu-trong-bung-me-ta-dem-nu-de-muoi-muoi-boc-quang.jpg

Người Tại Từ Trong Bụng Mẹ: Ta Đem Nữ Đế Muội Muội Bộc Quang

Tháng 1 21, 2025
Chương 502. Cuối cùng chi chiến, thế giới mới sinh ra Chương 501. Yêu thú đại chiến
toan-dan-xuyen-qua-toa-thanh-cong-phong-chien.jpg

Toàn Dân Xuyên Qua: Tòa Thành Công Phòng Chiến

Tháng 2 25, 2025
Chương 122. Cuối cùng Chương 121. Đại kết cục hai: Mộng sơ
giang-ho-nay-khong-lan-lon-cung-duoc.jpg

Giang Hồ Này Không Lăn Lộn Cũng Được

Tháng 2 9, 2026
Chương 215: Chỉ có thể vì ta một người khắc gỗ trâm Chương 214: Lang quân đồ vật
nguoi-tai-thon-phe-com-chua-mien-cuong-an-chung-vinh-hang.jpg

Người Tại Thôn Phệ, Cơm Chùa Miễn Cưỡng Ăn Chứng Vĩnh Hằng

Tháng 2 3, 2026
Chương 163: Đế Á: Chủ nhân không quá đáng tin cậy làm sao bây giờ? Chương 162: Săn bắn! Hài Chủ vẫn lạc!
dau-la-vo-hon-cuu-u-ngao-truyen-thua-huy-diet-than-vi.jpg

Đấu La: Võ Hồn Cửu U Ngao, Truyền Thừa Hủy Diệt Thần Vị

Tháng 4 6, 2025
Chương 421. Phiên ngoại Thiên Nhận Tuyết sinh hạ Long Phượng Thai, Tiểu Vũ dịu dàng uyển! Chương 420. Sáng lập Chí Cao Thần giới, đại kết cục
Mộc Diệp Có Yêu Khí

Bắt Đầu Bị Chia Tay, Ta Trở Thành Thánh Tử Ngươi Khóc Cái Gì?

Tháng 2 23, 2025
Chương 139. Một kiếm khai thiên, hành trình mới! Chương 138. Chân Thần! Ba năm kỳ hạn đã đến, xuất quan!
trung-sinh-tu-luyen-vo-tinh-dao-tien-tu-dao-lu-biet-sai-roi.jpg

Trùng Sinh Tu Luyện Vô Tình Đạo, Tiên Tử Đạo Lữ Biết Sai Rồi

Tháng 2 26, 2025
Chương 145. Đại kết cục Chương 144. Ngàn năm Yêu Long tiến hóa?
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 386: Ngoại Vực, biên cảnh Huyết Sa Lâm
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 386: Ngoại Vực, biên cảnh Huyết Sa Lâm

Không ai cần hắn là ai.

Và hắn… cũng không cần ai nhớ. Chỉ cần đạo ấy… còn có người đi tiếp.”

“Tây Hoang, Vùng đất ma sát hoành hành, tu sĩ tránh né, yêu tu làm chủ.

Tại một tửu lâu tồi tàn nơi biên giới giữa Tây Hoang và Ngoại Vực, có một kẻ kỳ lạ thường xuyên lui tới. Hắn mặc áo lam cũ kỹ, tay cầm hồ lô rượu, cả người bốc mùi rêu đá và cát bụi, nhưng ánh mắt lại sáng như sao rơi.

Tên hắn là Kình Sương.

Không ai biết hắn xuất thân từ đâu, cũng không ai dám động vào, vì hắn từng một mình đánh nát ba đầu yêu vương Nguyên Anh hậu kỳ, sau đó… kéo cả đám xác vào nướng thịt.

Hôm nay, trong lúc rượu được rót đầy, một người che mặt áo đen tiến tới, giọng trầm thấp:

“Ngươi là Kình Sương?”

Kình Sương không ngẩng đầu, chỉ dùng nắp hồ lô gõ lên bàn ba cái.

“Kẻ hỏi câu đó, tám phần là tới mua mạng.”

Người áo đen rút ra một mảnh phù lục, ấn lên bàn, trên đó là dấu ấn của Thiên Không Các, một trong lục tông đỉnh cấp.

“Ngươi từng giết đệ tử ta. Hôm nay phải trả nợ máu.”

Kình Sương uống cạn, đứng dậy vươn vai như sắp ngủ.

“Ta giết nhiều người lắm. Muốn tính, xếp hàng. Mà muốn đánh…”

Hắn xoay người, ánh mắt đột ngột lạnh băng, sát ý bùng phát như gió lốc cát:

“Thì đừng nói chuyện nữa.”

Chớp mắt một cái. Cả tửu lâu nổ tung.

Người áo đen chưa kịp rút kiếm đã bị đạp xuyên ba bức tường, máu phun như suối, kinh mạch đứt gãy.

Kình Sương đứng giữa đống đổ nát, phủi bụi trên vai, cười khẩy:

“Đám tu sĩ đạo thống các ngươi… thật sự không biết Tây Hoang là chỗ nào à?”

Một đứa trẻ trốn sau quầy rượu lấp ló ra hỏi nhỏ:

“Đại thúc… thúc không sợ bị Lục Tông truy sát sao?”

Kình Sương nhét hồ lô lại bên hông, đưa tay búng trán thằng bé:

“Muốn sợ thì sợ cái bụng đói.

Còn lũ Lục Tông kia? Nếu tụi nó giỏi thật… thì đã không để một kẻ như ta sống tới hôm nay.”

Từ đó, trong Tây Hoang truyền nhau một lời:

“Có kẻ uống rượu giữa cát, cười khi chém giết, và chỉ hỏi một câu

Ngươi muốn nói chuyện, hay muốn chết?”

Tên hắn là Kình Sương.

Không đạo thống.

Không sư môn.

Chỉ có một quy tắc:

“Tay cầm hồ lô, miệng cười giết người.”

Muốn sống?

Đừng chạm vào ly rượu của hắn.

Muốn chết?

Cứ thử lên tiếng ở bàn bên trái.

“Trăng treo giữa đêm.

Một vùng biên giới giữa Bắc Hoang và Ngoại Vực, gió thổi lồng lộng. Nơi này gọi là Vạn Vực Trũng, đất đai cằn cỗi, sương độc dày đặc, vốn là tử địa, nhưng nay… lại sáng rực bởi kiếm quang.

Một nhóm hơn hai mươi tu sĩ áo đen đang vây quanh một nữ nhân áo trắng, Diệp Linh.

Nàng bị thương, vai nhuốm máu, hơi thở hỗn loạn, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.

Bên dưới chân nàng là một bé gái bảy tuổi, người đầy bùn đất, đôi mắt sợ hãi, bám chặt gấu áo nàng.

“Giao đứa bé ra.” tên cầm đầu đội áo đen bước lên, giọng lạnh lùng.

“Con tiện chủng của Ma Vực và nhân tộc, để sống là một tội.”

Diệp Linh cười nhạt, rút song kiếm.

“Vậy hôm nay, ta mang tội.”

Một kiếm vung lên, phá vỡ vòng vây. Sát khí nổi lên, nhưng nàng không lùi. Một mình nàng, chắn cả hai mươi Hóa Thần.

Đúng lúc ấy, một cơn gió lạ nổi lên.

Gió không mang bụi, mà mang theo… mùi trà.

Một bóng người xuất hiện trên sườn đá cao, áo vải thô, tóc bạc điểm sương, tay cầm ấm trà, không có khí thế, không có linh áp, nhưng khiến toàn bộ tu sĩ áo đen đều run rẩy.

Hoa Vân.

“Lại là ngươi…” tên áo đen siết chặt tay, ánh mắt như dã thú.

“Hai mươi năm trước, ngươi chỉ ngồi. Giờ còn dám ra tay?”

Hoa Vân không đáp.

Chỉ đổ một chén trà, đặt xuống tảng đá bên cạnh.

“Ngươi thấy, chén trà này có nóng không?”

“…?”

“Không nóng. Vì không còn lửa.”

Hắn ngẩng đầu, nhìn đám người kia, mắt không giận, chỉ buồn:

“Ta đã dập lửa rồi. Giờ nếu các ngươi đốt lại… thì ta lại phải cầm kiếm.”

Ầm!

Một kiếm khí từ tay áo hắn vút qua, nhẹ như lông, nhưng…

chẻ đôi cả Vạn Vực Trũng.

Cả hai mươi tu sĩ áo đen nổ tung. Không kịp kêu một tiếng.

Diệp Linh thở hắt ra, lảo đảo lùi về sau. Bé gái ôm nàng chặt hơn, miệng lắp bắp:

“Tỷ tỷ… người đó… là ai?”

Nàng ngẩng lên, mắt rưng rưng:

“Là người từng nói với ta…

‘Giết người không khó. Khó là không để người khác cần mình giết.’”

Hoa Vân bước xuống, chậm rãi như người đi dạo, đến cạnh hai người.

Hắn ngồi xuống, nhìn đứa bé, dịu giọng:

“Muốn học kiếm không?”

Bé gái ngơ ngác gật đầu.

Hắn cười, chỉ vào ngực bé:

“Vậy nhớ. Không học để giết ai.

Học để… đứng chắn trước ai đó một lần trong đời.”

Trên đỉnh Vạn Vực, trăng rọi sáng ba người.

Một kẻ từng bị gọi là phản đồ.

Một kẻ từng là học trò cũ.

Và một sinh mệnh mới, sắp nối tiếp đạo. Tàn Đạo. Vẫn chưa diệt.

Mà vừa mở thêm một lối… trong đêm.”

“Sáng hôm sau.

Trên đỉnh Vạn Vực Trũng, sương mù tan dần, để lộ một căn lều nhỏ được dựng tạm trong đêm, vách lá, mái đá, chỉ đủ che gió. Diệp Linh đang đun nước, còn bé gái, nay được đặt tên là Tiểu Dao, đang tập viết chữ bằng cành cây lên mặt đất.

Bên kia lều, Hoa Vân nhắm mắt dựa lưng vào vách, tay cầm một cọng cỏ khô ngậm giữa miệng.

Diệp Linh quay đầu hỏi:

“Người thật sự muốn đưa con bé tới Ngoại Vực sao?”

Hoa Vân mở mắt, ánh nhìn bình thản.

“Ngoại Vực tàn khốc, nhưng… không ai hỏi gốc gác ở đó. Chỉ cần sống được, thì chính mình là đạo.”

“Nhưng Tiểu Dao còn quá nhỏ, nó”

“Không ai mãi nhỏ. Người ta chỉ không lớn nổi… nếu chưa từng có ai dạy đứng lên.”

Trưa hôm đó, họ gặp lại người của Lục Tông.

Không phải đến giết. Mà đến mời.

Một vị sứ giả mặc đạo bào trắng, thái độ cung kính, đứng cách ba trượng, chắp tay:

“Liên minh Lục Tông nghe tin… Tàn Đạo vẫn còn, nay xin chính thức mời tiền bối Hoa Vân quay về, nhận chức ‘Tân Đạo Trưởng’ mở lại một đạo thống độc lập. Người có thể truyền dạy, cũng có thể không ra mặt. Mọi quyền quyết định, đều do tiền bối.”

Diệp Linh quay đầu, ánh mắt chấn động.

“Bọn họ… đổi thái độ rồi?”

Sứ giả cúi đầu:

“Mười năm qua, không ai giữ đạo. Thế gian chém giết loạn lạc. Những đệ tử bước ra từ Tàn Cư… lại chưa từng giết sai một người.

Người đời bắt đầu hỏi:

‘Vì sao đám phế nhân lại sống tốt hơn cả chính đạo?’”

Hoa Vân không nhìn sứ giả.

Chỉ cầm thanh kiếm gỗ cũ, đặt vào lòng bàn tay Tiểu Dao.

“Đây là đạo.

Không phải thứ dùng để lên đài, cũng không phải để đổi lấy danh hiệu.”

Hắn ngẩng đầu, nhìn sứ giả, cười nhẹ:

“Nói với bọn họ. Nếu còn muốn dựng đạo, thì hãy dạy lại con mình không sợ lương thiện.

Khi đó, ta sẽ quay về. Không cần mời.”

Sứ giả rời đi, không dám nói gì thêm.

Diệp Linh đứng bên, cười chua chát:

“Người vẫn như vậy.”

Hoa Vân chống tay đứng dậy, tay đặt lên đầu Tiểu Dao:

“Không phải ta cố chấp.

Chỉ là nếu không có người giữ lấy cái gốc… thì ai còn dạy đám trẻ biết giữ lại lòng người.”

Tối đó, ba người rời Vạn Vực, đi về hướng Ngoại Vực.

Không trống không kèn.

Chỉ có dấu chân in lại trên nền đá khô cằn.

Phía sau họ, một vệt sáng mỏng vắt ngang bầu trời.

Như một nét kiếm, không chém vào ai…

…nhưng cắt qua cả cõi lòng thiên hạ. Tàn Đạo, lại lên đường.

Mang theo một người mới.

Một niềm tin mới.

Và một con đường chưa từng có trong đạo thống nào.”

“Ngoại Vực, biên cảnh Huyết Sa Lâm.

Gió thổi như dao, cát đỏ phủ trời. Bầu trời ở đây không có trăng, chỉ có ánh chớp tím nổ rền giữa tầng mây đen.

Ba người, Hoa Vân, Diệp Linh, Tiểu Dao, đứng trước một cột đá cao ngất, phía trên khắc chữ cổ:

“Người không có đạo, không được vào.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

phong-than-ta-nhan-hoang-de-su-bay-xuong-tien-thien-sat-tran.jpg
Phong Thần: Ta, Nhân Hoàng Đế Sư, Bày Xuống Tiên Thiên Sát Trận
Tháng 1 22, 2025
bat-dau-chin-cai-tien-nu-su-phu.jpg
Bắt Đầu Chín Cái Tiên Nữ Sư Phụ
Tháng 12 5, 2025
chuong-mon-su-ba-moi-thu-cai-nu-do-de
Chưởng Môn Sư Bá Mới Thu Cái Nữ Đồ Đệ
Tháng 10 18, 2025
Nhật Ký Dưỡng Thành Thừa Tướng
Ta Có Độ Thuần Thục Phần Mềm Hack
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP