Chương 385: Thua mà không thẹn
Nhưng tụi con muốn làm phế nhân giống sư phụ!”
Câu nói ấy như một tiếng sét, xé rách không khí đang bị áp lực đạo uy đè nén.
Cả đội chấp pháp rung chuyển. Một vài người nhìn nhau, ánh mắt dao động.
Đạo Chủ rút kiếm. Kiếm dài ba thước, thân ngọc, lạnh đến mức không khí xung quanh vỡ tan.
“Không còn gì để nói.”
Y giơ kiếm lên.
Đám trẻ nắm chặt tay nhau. Một số cắn răng. Một số khóc. Nhưng không ai bỏ chạy.
Ngay khoảnh khắc kiếm khí giáng xuống…
ẦM!!!
Một đạo kim quang từ xa đánh thẳng vào giữa đội chấp pháp, xé toang đội hình, linh áp ép toàn bộ tu sĩ Hóa Thần phải lùi ba bước.
Một giọng nữ vang vọng, lạnh lẽo:
“Thử đụng vào hắn xem. Cả Lục Tông các ngươi… ta chôn xuống Bắc Hoang này.”
Một nữ nhân mặc áo choàng đen, tóc dài như mực, đôi mắt băng giá, bước ra từ giữa cơn bão.
Ma Chủ của Ma Vực Thần Cung, Lạc Tuyết.
Người từng ba lần giao chiến với Hoa Vân, một lần suýt chết dưới kiếm hắn.
Nhưng hôm nay… nàng đứng chắn trước hắn.
“Ta từng hận hắn. Nhưng người dám chạm vào hắn bây giờ… ta hận hơn.”
Đạo Chủ siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt tối sầm:
“Ngươi muốn khai chiến với Lục Tông?”
Lạc Tuyết cười nhạt:
“Không. Ta muốn xem Lục Tông, liệu có dám khai chiến với một đám trẻ chưa có tu vi.”
Và như thế, một trận chiến… không xảy ra.
Chúng rút đi. Không phải vì sợ Lạc Tuyết, cũng không phải vì tha cho Hoa Vân.
Mà vì trong khoảnh khắc đó, chính đạo của Lục Tông… đã do dự.
Còn “Tàn Đạo Cư,” vẫn đứng đó, dưới mưa, dưới gió, dưới áp lực của cả thiên hạ.
Bọn trẻ vẫn sống.
Hoa Vân vẫn ngồi.
Diệp Linh đứng bên cạnh, ánh mắt đã không còn non nớt, mà là ánh mắt của người giữ đạo. Và giữa tâm bão, một ngọn lửa nhỏ vẫn cháy.
Dù yếu, dù mong manh… nhưng nó không tắt.”
“Ba ngày sau.
Bầu trời Bắc Hoang quang đãng lại. Không còn mưa máu, không còn linh áp. Nhưng bầu không khí trong “Tàn Đạo Cư” thì ngưng trọng chưa từng thấy.
Diệp Linh thay y phục cho đám nhỏ bị thương nhẹ, còn Hoa Vân thì im lặng ngồi dưới hiên, mài lại mấy thanh kiếm gỗ đã nứt.
Lạc Tuyết không đi. Nàng ngồi trên mái nhà, một chân co lên, ánh mắt nhìn xa xăm.
“Ngươi từng chém ta ba kiếm. Ta vẫn nhớ rõ.” nàng mở lời, không quay đầu.
Hoa Vân không đáp.
“Nhưng hôm đó… ánh mắt của ngươi sau khi quỳ xuống… ta còn nhớ rõ hơn.”
“Lúc đó ta biết… ngươi không còn là chấp đạo. Mà là người đang chịu tội thay cả thiên hạ.”
Chiều hôm ấy, một người xuất hiện. Không linh lực. Không khí thế. Nhưng khi hắn bước vào sân, ngay cả Lạc Tuyết cũng khựng lại.
Một lão già tóc bạc, lưng còng, tay chống gậy trúc.
Không ai biết tên. Chỉ biết… hắn từng là người viết Luật Đạo đầu tiên cho Lục Tông.
“Lâu rồi không gặp, Hoa Vân.” ông ta cười, giọng run nhưng ánh mắt như có thể nhìn xuyên qua mọi ngụy trang.
Hoa Vân đứng dậy. Không hành lễ. Không nể sợ. Chỉ hỏi thẳng:
“Ngươi tới đây làm gì?”
“Ta tới để xem… thứ đạo ngươi đang giữ, liệu có thể kế tục hay không.”
Ông ta đi một vòng quanh sân, nhìn bọn trẻ luyện kiếm, nhìn mấy hàng chữ viết nguệch ngoạc trên tường:
“Giữ kiếm không giết người.”
“Thua mà không thẹn.”
“Thắng mà không cao.”
Lão gật đầu một cái, rồi quay lại:
“Nếu ta nói… từ nay ‘Tàn Đạo Cư’ sẽ được công nhận là đạo chi nhánh, không thuộc Lục Tông, cũng không bị quản, nhưng phải chịu một điều kiện, ngươi nghĩ sao?”
Hoa Vân nheo mắt:
“Nói.”
“Ngươi phải rời đi. Không được dạy thêm. Không được ở gần bọn trẻ. Không được dùng danh xưng ‘sư phụ’.”
Không khí lặng như tờ.
Lạc Tuyết bước lên, sát khí lấp ló:
“Ngươi đang nói… cắt đứt đạo hắn khai sáng?”
Lão già lắc đầu.
“Không. Ta đang giữ lấy nó. Vì nếu hắn còn ở đây, thì đạo này sẽ mãi bị nhìn bằng đôi mắt của quá khứ.”
“Muốn nó sống… thì hắn phải chết, trên danh nghĩa.”
Diệp Linh run lên, nước mắt rơi mà không nhận ra.
“Không… không được… Không có người thì nơi này còn là gì nữa?”
Hoa Vân giơ tay ngăn nàng lại. Hắn nhìn lão già rất lâu.
Rồi quay lại nhìn bọn trẻ.
Nhìn từng vết sẹo nhỏ trên tay.
Từng ánh mắt sợ hãi nhưng chưa bao giờ bỏ chạy.
Hắn thở ra.
“Được. Ta đi.”
Diệp Linh ngã quỵ.
Bọn trẻ ùa đến, níu áo hắn.
“Sư phụ đừng đi… Sư phụ đừng đi mà…”
Hoa Vân ngồi xuống, ôm từng đứa một, tay khẽ run nhưng giọng vẫn vững:
“Ta không còn là sư phụ. Nhưng kiếm đạo… vẫn còn trong tay các con.”
“Đừng để người ta dạy các con giết. Hãy dạy nhau… giữ kiếm khi cần giữ. Buông khi cần buông.”
Ngày hôm sau, không ai thấy Hoa Vân rời đi.
Hắn biến mất, như chưa từng tồn tại.
Chỉ để lại một chiếc bảng nhỏ, treo giữa sân:
“Đạo không người giữ, tự lớn.
Người không giữ đạo, tự nhỏ.” Và từ đó, “Tàn Đạo Cư” trở thành truyền thuyết.
Không vì chiến tích.
Không vì pháp bảo.
Mà vì… nó dạy người ta giữ được làm người.”
“Mười năm sau.
Bắc Hoang ngày ấy đã khác. Không còn hoang mạc chết chóc, không còn những nhóm tán tu lang thang tranh giết từng viên linh thạch.
Thay vào đó, một toà trấn nhỏ tên Tàn Thành mọc lên giữa núi rừng, mái nhà ngói đỏ, đường đá xanh, trẻ con nô đùa, người người cười nói.
Không ai biết rõ nguồn gốc của trấn này. Chỉ đồn rằng, có một nhóm “phế nhân” từng ở đây, rồi dạy nhau kiếm pháp, luyện tâm, sống chẳng theo đạo thống nào, mà lại khiến đạo tâm của người đời dao động.
Tại trung tâm Tàn Thành, có một toà tiểu viện. Trên cửa treo một mảnh vải cũ, chỉ viết hai chữ phai màu: “Tàn Cư.”
Hôm ấy, một đoàn người cưỡi linh thú từ xa tiến đến, áo bào gấm lộng lẫy, đều là đệ tử nội môn của các đại phái. Dẫn đầu là một thiếu nữ mặc bạch y, lưng đeo song kiếm, mắt như hồ thu, Diệp Linh.
Mười năm qua, nàng chưa từng ngừng tu luyện.
Không phải vì cầu thiên đạo.
Mà vì giữ đạo của sư phụ.
Nàng trở lại Tàn Cư, đứng giữa sân cũ, nhìn bọn trẻ giờ đã lớn, có người đã là Trúc Cơ, có người là Luyện Khí, nhưng ai cũng vẫn mang theo thanh kiếm gỗ bên mình.
Một đứa trẻ mới đến, nghiêng đầu hỏi:
“Tỷ tỷ là ai? Cũng từng học ở đây sao?”
Diệp Linh mỉm cười, ngồi xuống, đặt tay lên vai nó:
“Không. Ta từng là đệ tử của người sáng lập nơi này.”
“Ông ấy giỏi lắm không?”
Nàng gật.
“Giỏi. Nhưng không phải vì đánh thắng nhiều người.”
“Vì ông ấy biết… khi nào nên rút kiếm. Khi nào nên cất đi.”
Tối hôm đó, nàng mở hội tụ họp cho tất cả đệ tử cũ. Mỗi người kể một câu chuyện về “sư phụ.” Có người nói lần đầu tiên được ăn no, lần đầu tiên được ai đó gọi tên, lần đầu tiên được dạy cách không giết ai dù bị bắt nạt.
Câu chuyện cuối cùng, là do Diệp Linh kể.
“Trước khi đi, người từng nói với ta:
‘Nếu một ngày, con không còn tin vào đạo này nữa… thì hãy đi thật xa. Và nếu đi mãi vẫn không tìm được đạo nào tốt hơn… thì hãy quay lại, và tự viết một câu mới.’”
Mọi người im lặng.
Rồi nàng đứng dậy, rút thanh kiếm gỗ đã theo mình mười năm, đặt nó vào giá, phía dưới tấm bảng cũ.
Và nàng viết thêm một câu mới:
“Tàn đạo, không phải đạo bỏ.
Mà là đạo… để người chưa từng được chọn cũng có thể đi.”
Cùng lúc đó, tại một nơi rất xa, bên kia biên giới Thiên Ngoại Thiên.
Một người áo vải thô, lưng đeo giỏ thuốc, ngồi uống trà dưới một gốc cây đào.
Chủ quán hỏi:
“Khách quan, ngài đến từ đâu?”
Người kia uống một ngụm, cười:
“Không rõ. Ta đi từ chỗ không ai cần ta ở lại. Nhưng… giờ thấy yên rồi.”
Chủ quán gật đầu:
“Vậy chắc ngài từng tu đạo?”
Người kia lại cười, đặt chén xuống, ánh mắt xa xăm:
“Không. Ta từng giữ một đạo. Nhưng giờ… không cần giữ nữa.”
Hoa Vân.
Vẫn sống.
Không ai biết hắn là ai.