Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tranh-kiep-lien-tro-nen-manh-me-ta-tai-tan-thu-thon-cau-den-vo-dich.jpg

Tránh Kiếp Liền Trở Nên Mạnh Mẽ, Ta Tại Tân Thủ Thôn Cẩu Đến Vô Địch

Tháng 2 1, 2025
Chương 148. Đại kết cục Chương 147. Đã lâu nguyền rủa
cuu-duong-vo-than

Cửu Dương Võ Thần

Tháng 2 6, 2026
Chương 1600: Hai lựa chọn Chương 1599: Cảm giác bị thất bại
tien-dao-chi-to-ta-co-the-chiet-xuat-van-vat

Tiên Đạo Chi Tổ, Ta Có Thể Chiết Xuất Vạn Vật

Tháng mười một 10, 2025
Chương 1548: Đi càng thêm rộng lớn thiên địa nhìn một chút. Chương 1547: Chương cuối chi chiến.
cao-vo-tat-ca-vo-hoc-ta-deu-biet-uc-diem-diem

Cao Võ: Tất Cả Võ Học Ta Đều Biết Ức Điểm Điểm

Tháng 2 8, 2026
Chương 1250: Quỷ Thất không có phản bội thí thần chiến sĩ Chương 1249: Ngươi vì cái gì phản bội ta
nghiet-do-mau-dung-tay-ta-the-nhung-la-nguoi-su-ton-a.jpg

Nghiệt Đồ Mau Dừng Tay, Ta Thế Nhưng Là Ngươi Sư Tôn A!

Tháng 2 5, 2026
Chương 130: Ngày chủ ngồi hoa đào. . . Chương 129: Thổ đặc sản nhất định phải có thành ý!
de-ngu-vo-cuong.jpg

Đế Ngự Vô Cương

Tháng mười một 25, 2025
Chương 1104: Đế ngự vô cương (đại kết cục) (2) Chương 1104: Đế ngự vô cương (đại kết cục) (1)
de-nguoi-giao-do-nguoi-thanh-tu-tien-gioi-ma-su.jpg

Để Ngươi Giáo Đồ, Ngươi Thành Tu Tiên Giới Ma Sư

Tháng 2 3, 2026
Chương 554: Thánh huyền nguy cơ Chương 553: Xuất quan
chan-kinh-do-de-cua-ta-lai-la-nu-de

Chấn Kinh Đồ Đệ Của Ta Lại Là Nữ Đế

Tháng 2 3, 2026
Chương 3322: Ghen Chương 3321: Thắng bại dục
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 387: Ma Vực Thần Cung
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 387: Ma Vực Thần Cung

Diệp Linh cau mày:

“Đây là Vọng Đạo Trì? Chẳng phải đã bị phong ấn mấy chục năm trước?”

Hoa Vân gật.

“Đúng. Nhưng đạo nào cũng vậy, chỉ cần có người đến, tự khắc mở ra.”

Tiểu Dao núp sau lưng hai người, giọng nhỏ xíu:

“Nhưng con… chưa có đạo.”

Hoa Vân cúi người, xoa đầu nó:

“Vậy thì tốt.”

“Không có đạo, mới không bị đạo trói.”

Ngay lúc ấy, từ trong Vọng Đạo Trì vang lên một tiếng gầm.

Ầm!!

Một con mãng xà dài trăm trượng, đầu mọc hai sừng, toàn thân phủ lân đỏ sậm, từ đáy hồ phóng lên như điện. Ánh mắt nó đỏ rực, sát khí ngập trời.

Diệp Linh lập tức rút kiếm.

“Đây là Huyết Xà! Năm xưa ba vị Hóa Thần liên thủ còn suýt chết dưới tay nó!”

Tiểu Dao hoảng loạn, định chạy, nhưng Hoa Vân giơ tay ngăn lại.

“Không cần.”

Hắn vẫn đứng yên, mắt nhìn thẳng vào Huyết Xà đang lao tới như sấm sét.

“Con thấy không, Tiểu Dao?”

“Khi một kẻ không có đạo đối đầu với dã thú, nó sẽ hỏi: ‘Làm sao giết?’

Khi một kẻ có đạo, nó sẽ hỏi: ‘Làm sao cứu?’”

Huyết Xà gầm vang, bổ nhào tới, tưởng chừng sẽ nuốt trọn cả ba người.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Hoa Vân rút kiếm.

Không phải kiếm thật.

Là một ý niệm.

Một đường kiếm vạch ra trên không trung, như chẻ đôi cả không gian, nhưng không mang sát khí.

Và ngay giây kế tiếp, Huyết Xà dừng lại.

Đôi mắt đỏ chuyển sang vàng, toàn thân run rẩy. Nó khẽ cúi đầu, thân hình co lại, rồi quay mình chui lại xuống đáy hồ, như một con trăn con ngoan ngoãn.

Diệp Linh sửng sốt:

“Người… không giết?”

Hoa Vân thu tay, chỉ lắc đầu:

“Nó cũng từng bị người đuổi giết. Chỉ là học cách giết để sống.”

“Ta không giết nó. Ta chỉ để nó…

nhìn thấy một kẻ không cần giết mà vẫn sống.”

Cánh cổng đá khắc chữ cổ rạn nứt. Một luồng sáng xanh tỏa ra từ trong hồ.

Cánh cửa dẫn vào Tịch Vô Cảnh, vùng đất truyền thuyết trong Ngoại Vực, chỉ mở khi có người bước vào mà không có sát niệm.

Hoa Vân quay lại, nhìn Tiểu Dao:

“Đi thôi. Hôm nay con chưa có đạo.

Nhưng ngày mai, con có thể là người đầu tiên tạo ra một đạo…

không cần chém giết để chứng minh mình đúng.”

Ba người bước vào Tịch Vô Cảnh.

Không ai đi trước.

Không ai đi sau.

Chỉ là… cùng nhau. Và tại nơi đó, một truyền thuyết mới bắt đầu

Không phải về một vị đại năng đánh bại trời đất…

Mà là về một đạo…

không có kẻ thắng, không có kẻ thua.

Chỉ có người dám đi ngược.”

“Tịch Vô Cảnh, vùng đất không thuộc bất kỳ bản đồ nào.

Nơi này không có trời. Không có đất.

Chỉ có vô số “đạo tàn” trôi nổi giữa không gian như cánh hoa khô, những đoạn pháp tắc rơi rụng từ thời viễn cổ, từ những tông môn đã tuyệt diệt, từ những kẻ từng lập đạo nhưng không ai nhớ tên.

Hoa Vân đưa tay, chạm vào một cánh hoa đang trôi lơ lửng.

Ngay lập tức, một tiếng gào thét vang lên trong tâm trí hắn:

“Thiên đạo vô tình! Ta đốt trời, đổi lấy một người sống lại!”

Hắn buông tay, cánh hoa hóa thành bụi.

Diệp Linh run nhẹ.

“Đây là… những đoạn niệm cuối cùng trước khi đạo bị diệt?”

“Không.” Hoa Vân đáp, ánh mắt lạnh lẽo

“Là những chấp niệm không được thừa nhận.”

Họ đi tiếp, bước trên con đường vô hình. Mỗi bước chân đặt xuống, một đoạn đạo lý vang vọng:

“Sống không oán, chết không tiếc, ấy là Đao Đạo.”

“Một lá thuốc cứu người, hơn vạn pháp sát sinh, Đan Đạo.”

“Kiếm không giết, chỉ chỉ lối, Kiếm Đạo.”

Tiểu Dao lặng lẽ ghi nhớ từng lời.

Đôi mắt nó mở to, không phải vì sợ, mà là lần đầu tiên, nó thấy quá nhiều ‘đúng’ cùng tồn tại.

Tới trung tâm Tịch Vô Cảnh, có một bức tường đá khổng lồ.

Trên tường khắc vô số tên đạo, lớn nhỏ, thẳng xiên, thậm chí có cả chữ máu.

Nhưng ở chính giữa, là một khoảng trống hình tròn, không chữ, không nét, không gì cả.

Diệp Linh thì thầm:

“Đây là chỗ… dành cho đạo chưa được gọi tên?”

Hoa Vân không đáp.

Hắn chỉ lấy ra một viên đá nhỏ, đặt lên vách tường, ngay giữa khoảng trống ấy.

Rồi quay lại nhìn Tiểu Dao.

“Ta dạy con suốt đường đi, đều không đặt tên đạo.

Vì đạo là thứ phải tự gọi tên mình.”

Tiểu Dao ngơ ngác.

“Nhưng con chưa biết viết tên.”

Hoa Vân mỉm cười.

“Vậy thì để sau.

Cứ sống trước đã.

Sống đủ lâu, đến một ngày, có lẽ con sẽ… tự biết mình là gì.”

Ngay lúc đó, trên bức tường đá, ánh sáng chớp lên.

Khoảng trống hình tròn bắt đầu rạn nứt, rồi hiện ra một đường cong mảnh, như nụ cười, như vầng trăng, như đường kiếm chưa rút.

Không có tên.

Nhưng tất cả đạo văn xung quanh đều khẽ rung động, như đang ngưỡng vọng một điều chưa từng có.

Diệp Linh nghẹn ngào:

“Người không lập đạo… nhưng lại khiến mọi đạo phải nghiêng mình?”

Hoa Vân lắc đầu.

“Không.

Ta chỉ mang theo một người không có đạo…

…để khiến những kẻ tự xưng là đạo, phải xem lại mình.”

Tịch Vô Cảnh im lặng.

Rồi… gió nổi lên.

Vô số mảnh đạo tàn tụ lại, xoáy quanh ba người. Không tấn công, không phản kháng, mà tựa như dẫn đường.

Một đạo mới không còn là huyễn tưởng.

Nó đã bắt đầu, không bằng thề nguyện…

Mà bằng một đứa trẻ chịu lắng nghe, và một người không chịu dạy giết.

Tàn Đạo, cuối cùng… không còn là tàn.

Mà là gốc. ”

“Ngoại Viên Tịch Vô Cảnh, Nơi Gió Đổi Chiều.

Cũng lúc đó, bên ngoài Tịch Vô Cảnh, hàng trăm ánh mắt đang dõi theo.

Trong một lều trướng lớn dựng bằng vảy thú và dây xương, sáu người ngồi quanh một bàn đá. Họ khoác đạo bào đủ màu, mỗi người đại diện cho một tông, là sáu vị trưởng lão cử ra theo lệnh của Liên minh Lục Tông.

Một lão già râu đỏ đập mạnh xuống bàn:

“Đủ rồi! Hắn đã bước vào Tịch Vô Cảnh. Một khi đạo được khắc tên, hắn sẽ trở thành Thiên Đạo độc lập! Lúc ấy còn ai nghe lời Lục Tông?”

Một nữ tu áo đen cười khẩy:

“Hắn từng là một trong Thập Nhị Đạo Chủ, các ngươi quên rồi? Chỉ vì năm đó không chịu lập thệ ước sát phạt, mới bị trục xuất. Giờ quay về… chẳng phải rõ ràng là báo thù?”

Một người trung niên trầm giọng:

“Không. Hắn không báo thù. Hắn chỉ sống đúng như lời hắn từng nói.”

Một hồi im lặng. Rồi người cuối cùng lên tiếng, một đạo nhân tóc bạc, mắt khép hờ:

“Nếu hắn lập đạo thật… thì đạo này sẽ là một vết rạn lớn nhất trong Thiên Đạo hiện thời.

Không vì mạnh… mà vì không cần thắng.”

Cùng lúc đó, bên trong Tịch Vô Cảnh.

Tiểu Dao đang ngồi dưới một gốc cây kỳ lạ, thân như thủy tinh, lá như tro tàn. Nó cầm mảnh đá mà Hoa Vân đưa, đang thử khắc từng nét lên một phiến đá phẳng.

Hoa Vân ngồi cách đó vài bước, không nói gì.

Diệp Linh nhẹ giọng:

“Người định để nó tự đặt tên đạo sao?”

“Ừ.”

“Nó còn không biết đạo là gì…”

“Ta cũng thế.” Hoa Vân cười, ngẩng đầu nhìn lên trời không có trăng:

“Nhưng có lẽ, đạo không phải là thứ để hiểu. Mà là thứ để dám chọn.”

Ngay lúc đó, mặt đất rung lên.

Một cánh cửa đen nứt ra giữa hư không, như khe miệng của một dã thú khổng lồ. Từ bên trong, từng thân ảnh mặc áo giáp đen bước ra

Không là người, cũng không hẳn là ma.

Mỗi bước chân, đều khiến không khí vỡ nát như thuỷ tinh.

Người của Ma Vực Thần Cung.

Dẫn đầu là một kẻ thân hình cao lớn, nửa mặt là sẹo, nửa mặt là mặt nạ bạc.

Hắn nhìn Hoa Vân, khàn giọng:

“Ngươi tưởng vào được đây là xong sao?

Tịch Vô Cảnh không phải nơi để lập đạo.

Nó là bàn cờ cuối cùng.

Và kẻ chưa từng cười khi giết người… thì không đủ tư cách làm quân cờ.”

Diệp Linh giận dữ rút kiếm.

Tiểu Dao đứng chắn trước nàng.

Hoa Vân đứng dậy, thong thả vỗ bụi áo.

“Đạo không cần tư cách.

Chỉ cần… có người chịu chết vì nó là đủ.”

Không có tiếng ra lệnh. Không có gào thét.

Chỉ có hàng chục thân ảnh từ Ma Vực lao tới như sóng dữ.

Diệp Linh động thân, kiếm vung rực sáng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dao-quan.jpg
Đạo Quân
Tháng 1 20, 2025
ta-moi-thang-co-the-doi-moi-ban-tay-vang.jpg
Ta Mỗi Tháng Có Thể Đổi Mới Bàn Tay Vàng
Tháng 3 26, 2025
co-duyen-van-lan-phan-hoi-cong-luoc-nu-de-bat-dau-vo-dich.jpg
Cơ Duyên Vạn Lần Phản Hồi, Công Lược Nữ Đế Bắt Đầu Vô Địch
Tháng 1 18, 2025
vinh-sinh-tro-choi-giang-lam-bi-ta-choi-thanh-speedrun
Vĩnh Sinh Trò Chơi Giáng Lâm, Bị Ta Chơi Thành Speedrun
Tháng mười một 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP