Chương 384: Tàn Đạo Cư
“Ngươi có chắc… nên đưa ta không?”
Lạc Tình không chớp mắt:
“Ta không tin người từng là sát thủ vô tình. Nhưng ta tin người dám vứt kiếm giữa Bắc Hoang, có tư cách giữ lại một đạo chưa từng được ai chấp nhận.”
Một lát im lặng. Rồi… Hoa Vân đưa tay nhận lấy.
Diệp Linh ngạc nhiên:
“Sư tôn… người muốn tu luyện lại sao?”
Hắn khẽ lắc đầu.
“Không. Nhưng ta sẽ chép lại. Dạy cho bọn trẻ.”
“Kiếm đạo này… không để giết. Mà để bọn chúng có một thứ để tin khi thế giới không còn gì để nắm lấy.”
Đêm hôm đó, Lạc Tình ngồi trước hiên nhà, nghe tiếng bọn trẻ cười bên trong, mắt khẽ ươn ướt.
Nàng hỏi khẽ:
“Nếu một ngày Lục Tông biết được, họ sẽ đến diệt ngươi. Người sợ không?”
Hoa Vân đáp, giọng trầm thấp như gió đêm:
“Ta từng quỳ lạy khi giết người. Còn bây giờ… nếu phải chết để giữ lại một đạo không giết ai, ta sẽ quỳ lần nữa. Nhưng là trước mặt bọn trẻ.”
Gió thổi nhẹ. Một đạo kiếm đã gãy. Nhưng một con đường mới, từ nơi tận cùng của Bắc Hoang… đang bắt đầu sáng lên.”
“Một tháng sau.
Tin đồn lan truyền khắp Bắc Hoang: “Có một người từng là chấp đạo giả của Lục Tông, nay ở nơi dân nghèo, dạy trẻ con luyện kiếm không sát ý.”
Người nghe thì cười, bảo đó là chuyện nhảm. Nhưng cũng có kẻ… bắt đầu đi tìm.
Một ngày, bầu trời đổ mưa máu. Sấm sét nổ liên hồi không theo quy luật nào cả. Cây cối gãy đổ, chim thú bỏ chạy tán loạn.
Diệp Linh giật mình chạy ra cửa, ánh mắt chấn động:
“Không đúng… đây là dị tượng Thiên Ngoại Thiên giáng hạ!”
Hoa Vân đang đun thuốc, tay khựng lại.
Một bóng người từ trời đáp xuống, không mang kiếm, không mang pháp bảo, chỉ mang theo một câu hỏi.
Người đó là Tề Ảnh, một trong tứ đại truyền nhân của Thánh Vực.
Hắn ngồi xuống đối diện Hoa Vân dưới mái hiên mưa dột, không nói gì suốt năm hơi thở. Sau cùng, chỉ hỏi:
“Ngươi nghĩ… một người đã từng làm sai, thì có tư cách mở ra một đạo mới không?”
Hoa Vân nhìn hắn một lúc, rồi cười khẽ, tay vẫn khuấy thuốc:
“Không ai sinh ra đã đúng. Nhưng nếu không ai sai, thì còn ai giữ nổi nhân đạo?”
Tề Ảnh hỏi tiếp:
“Ngươi không sợ tạo ra một lũ nửa đạo, nửa ma, chẳng biết trời đất là gì à?”
Hoa Vân đặt muỗng xuống, ngẩng đầu:
“Vậy thì ta dạy tụi nhỏ… biết sai, mà không giết vì sai. Biết giận, mà không giết vì giận. Biết khóc, mà vẫn dám nắm kiếm.”
Tề Ảnh đứng dậy, quay người. Khi đi ngang qua Diệp Linh, hắn dừng lại một chút:
“Ngươi đi theo hắn lâu như vậy, có từng sợ hắn quay lại làm chấp đạo?”
Diệp Linh mỉm cười:
“Sợ chứ. Nhưng bây giờ… ta không còn đi theo hắn nữa. Ta đi cạnh hắn.”
Tề Ảnh không nói thêm gì nữa. Hắn biến mất vào sấm chớp, như chưa từng đến.
Ba ngày sau, một thiếu niên mang áo rách, lưng đeo thanh kiếm tre, đến trước cửa nhà Hoa Vân, quỳ xuống:
“Tiền bối… ta giết người rồi. Không phải để tự vệ, mà vì giận.”
“Người ta nói nếu không có đạo thì ta là ma. Nhưng ta không muốn tu ma, cũng không tin vào Lục Tông.”
Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng không trốn tránh:
“Người có thể… dạy ta không?”
Hoa Vân nhìn thiếu niên rất lâu.
Sau cùng, hắn gật đầu:
“Được. Nhưng phải nhớ, kiếm đầu tiên ta dạy ngươi, dùng để chặt củi. Không chặt người.”
Và thế là một tông môn không tên, không bài vị, không đạo thống chính thức, không bảo hộ, khai sinh trong lòng Bắc Hoang.
Người ta gọi nơi đó bằng nhiều tên:
“Tàn Đạo Cư”
“Kiếm Viện Không Sát”
“Chỗ ở của kẻ từng lạc lối”
Còn bọn trẻ ở đó… chỉ gọi nó bằng một cái tên đơn giản: “Nhà của sư phụ.”
“Năm năm sau.
Bắc Hoang vẫn hoang, nhưng không còn chết chóc tràn lan như xưa. Dù không ai công nhận, nhưng mấy trấn nhỏ quanh vùng đều ngầm truyền nhau rằng:
“Nếu có đứa nhỏ nào bị bỏ rơi, bị đuổi khỏi môn phái, hay phạm phải lỗi không thể tha… hãy đưa nó đến chỗ lão gàn Hoa Vân.”
Một buổi chiều, trời trong, mây thấp, ánh nắng xiên xiên chiếu qua mái hiên mục nát.
Hoa Vân ngồi dưới gốc cây già, vừa đẽo chuôi kiếm cho một đứa nhỏ mới nhập môn, vừa nói:
“Kiếm đạo… không phải để khiến người khác sợ, mà là để khi mình sợ, vẫn có thể đứng lên.”
Đứa nhỏ hỏi:
“Sư phụ, vậy nếu có người mạnh hơn, muốn giết con thì sao?”
Hoa Vân ngừng tay, nhìn đứa nhỏ thật kỹ, rồi mỉm cười:
“Vậy thì con hãy chạy. Nhưng nếu chạy không kịp… hãy cầm kiếm, và nói: ‘Ta sợ. Nhưng ta không sai.’”
Tối hôm đó, Diệp Linh đem rượu ra, rót hai chén, một cho nàng, một cho Hoa Vân.
“Sư tôn, mấy năm nay người đã thu gần trăm đứa trẻ, đủ cả phế linh căn, dị linh căn, thậm chí có đứa từng tu ma… Người có hối hận không?”
Hoa Vân nhìn chén rượu, trầm ngâm một lúc, rồi uống cạn.
“Hối hận thì có ích gì? Chẳng ai cho ta quay lại làm chấp đạo nữa. Mà giờ… ta cũng chẳng muốn.”
Diệp Linh chống cằm, mắt ánh lên:
“Lục Tông đang bắt đầu lung lay. Đạo thống Thiên Ngoại Thiên cũng rạn rồi. Sẽ có một ngày… thiên hạ không còn ai chấp đạo nữa. Khi đó, người định làm gì?”
Hoa Vân cười.
“Ta già rồi. Đến lúc đó, chắc đã chôn dưới gốc cây này.”
Rồi hắn nhìn ra xa, giọng nhẹ nhàng:
“Còn bọn trẻ… có thể sẽ không giữ được đạo ta dạy. Nhưng nếu chỉ cần một đứa… một đứa thôi, nhớ được câu ‘giữ kiếm không để giết người’…”
“Thì ta chết, cũng không tiếc.”
Nhưng vận mệnh không để hắn an ổn mãi.
Ba ngày sau, Liên minh Lục Tông chính thức phát lệnh truy nã Hoa Vân, tội danh:
“Tự lập đạo, dụ dỗ hậu bối, phá vỡ quy tắc chấp pháp.”
Một đạo quân tinh nhuệ do Đạo Chủ đời mới của Thiên Đạo Tông dẫn đầu, tiến về Bắc Hoang.
Lần này, không phải là sát thủ.
Không phải là mật lệnh.
Không còn ai cấm cười khi giết.
Và trước mặt chúng, là một trăm đứa trẻ, đứng thẳng lưng, mỗi đứa cầm một thanh kiếm tự làm.
Còn Hoa Vân… đã ngồi sẵn trên ghế, dưới tấm bảng treo hai chữ to: “Không Sát.”
“Đến rồi à?” Hắn hỏi, tay vẫn gọt vỏ táo cho bọn nhỏ.
“Muốn giết thì giết. Nhưng nhớ một điều…”
“Đây là đạo ta đã chọn. Giết ta thì được, nhưng không ai được đụng vào tụi nhỏ.”
Trời bắt đầu đổ mưa.
Một trận mưa, như lần đầu hắn bị gọi là chấp đạo. Chỉ khác là lần này, hắn không còn quỳ, không còn kiếm,
…nhưng vẫn ngồi thẳng lưng.”
“Trận mưa không dừng.
Dưới tấm bảng “Không Sát,” gió rít từng đợt như khóc, nhưng Hoa Vân vẫn ngồi đó, không nhúc nhích.
Phía trước hắn, hơn trăm tu sĩ áo trắng xếp thành hàng, sát khí ngút trời, linh áp đè xuống cả một vùng đất. Dẫn đầu là Đạo Chủ trẻ tuổi của Thiên Đạo Tông, người được ca tụng là thiên chi kiêu tử, thiên phú ngút trời, hai mươi bảy tuổi bước vào Hóa Thần, được mệnh danh là “Chấp Pháp Chi Kiếm.”
Y bước ra, áo bào tung bay, gương mặt lạnh lùng như băng tuyết:
“Ngươi, Hoa Vân, phản bội đạo thống, truyền dạy dị đạo, lôi kéo hậu bối, lập môn trái phép. Có biết tội chưa?”
Hoa Vân vẫn không đứng lên. Hắn chỉ ngẩng đầu, nhìn mưa.
“Ta biết.”
“Biết mà không chạy?”
“Chạy rồi.” Hắn chỉ tay về đám trẻ sau lưng, “Chạy khỏi sát đạo, khỏi máu tanh. Chạy về phía này.”
Đạo Chủ cau mày:
“Ngươi ngoan cố, không thể tha.”
Một nữ tu phía sau bước lên, lạnh giọng:
“Chấp đạo giả năm xưa, vì sao giờ lại thành phế nhân ngồi xổm dạy trẻ con? Đạo mà ngươi bảo vệ… có đáng không?”
Hoa Vân cười nhẹ.
“Năm xưa ta giết người theo đạo, nhưng giết xong phải quỳ. Giờ ta không giết ai, ngồi mà lòng thẳng. Ta không biết cái nào đáng, nhưng ít nhất… bọn nhỏ này còn cười được.”
Một cậu nhóc mười tuổi, mặc áo vá, đứng run rẩy sau lưng hắn, bất ngờ cất tiếng:
“Nếu sư phụ là phế nhân… thì tụi con cũng vậy.