Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
thai-hu-chi-ton

Thái Hư Chí Tôn

Tháng 1 31, 2026
Chương 1862: Tu La Thánh Tử Chương 1861: Rơi vào hư vô
nha-ta-ban-yeu-thieu-chu-xua-nay-khong-giang-vo-duc

Nhà Ta Bán Yêu Thiếu Chủ Xưa Nay Không Giảng Võ Đức

Tháng mười một 12, 2025
Chương 923: Lớn phiên ngoại. Chương 922: Phiên ngoại: công tước cùng ô hạc đi qua.
than-cap-gia-toc-theo-tham-son-tha-cau-nu-than-bat-dau.jpg

Thần Cấp Gia Tộc, Theo Thâm Sơn Thả Câu Nữ Thần Bắt Đầu

Tháng 2 8, 2026
Chương 341: Ta... . Thảo. . . . . Mẹ nó? Chương 340: Cấp chín thần thoại Đại La bản nguyên
trai-ac-quy-tu-trai-gura-gura-no-mi-bat-dau-vo-dich

Trái Ác Quỷ: Từ Trái Gura Gura No Mi Bắt Đầu Vô Địch

Tháng 2 6, 2026
Chương 1894: Kết thúc đối chiến! Chương 1893: Ân Long, hư vô dị năng
vo-dich-tu-cuong-hoa-co-bap-bat-dau.jpg

Vô Địch Từ Cường Hóa Cơ Bắp Bắt Đầu

Tháng 2 4, 2025
Chương 588. Hồi cuối Chương 587. Kiềm chế
tu-trong-bung-me-danh-dau-chi-ton-than-the-xuat-sinh-bat-dau-vo-dich.jpg

Từ Trong Bụng Mẹ Đánh Dấu Chí Tôn Thần Thể, Xuất Sinh Bắt Đầu Vô Địch

Tháng 2 3, 2025
Chương 1143. Đại kết cục Chương 1142. Cổ tộc diệt vong
chuyen-sinh-lao-soi-xam-bi-giao-hoa-trieu-hoan-thanh-ngu-thu.jpg

Chuyển Sinh Lão Sói Xám, Bị Giáo Hoa Triệu Hoán Thành Ngự Thú?

Tháng 1 30, 2026
Chương 111: Như Yên Đại Đế chi tư Chương 110: Liễu Như Yên trèo lên bảng
kinh-di-tro-choi-bat-dau-ke-thua-to-tong-van-uc-minh-te.jpg

Kinh Dị Trò Chơi: Bắt Đầu Kế Thừa Tổ Tông Vạn Ức Minh Tệ

Tháng 1 17, 2025
Chương 481. Đại kết cục Chương 480. Thẩm phán phương Tây Quỷ Đế
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 383: Thay thiên đạo trảm ngươi
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 383: Thay thiên đạo trảm ngươi

Người đứng đầu là Phong Huyền Chân Nhân của Huyền Thiên Tông, đạo hạnh Hóa Thần hậu kỳ, giọng nói vang vọng như chuông đồng:

“Gần đây, ngươi chấp hành lệnh có dấu hiệu bất thường. Giết địch xong không thiền định, không đốt phù, thậm chí… còn lưu tên địch vào phù ký.”

“Đây là trái luật.”

Bên cạnh, một nữ tu mặc áo đen nhạt lạnh giọng:

“Ngươi có biết, một khi đã nhớ mặt người, ngươi sẽ mang theo nghiệp của kẻ đó đến cuối đời? Kiếm của ngươi… sẽ không còn sạch.”

Hoa Vân đứng yên, im lặng như tảng đá giữa cơn mưa.

Phong Huyền lại nói:

“Ngươi là người chấp đạo. Không được có lòng thương. Không được có tư niệm.”

Diệp Linh đứng bên cạnh, ánh mắt lo lắng nhìn sư tôn, hai tay siết chặt, nhưng không dám lên tiếng.

Vài vị trưởng lão khác bắt đầu thảo luận, có người nói nên xóa ký ức, có kẻ nói nên phế tu vi.

Cuối cùng, Phong Huyền ném ra một phù lệnh màu tím, loại chỉ dùng khi tội nhân chưa hoàn toàn sa ngã, nhưng cần kiểm chứng lòng trung.

“Có một nhóm ẩn tu từng là đệ tử bỏ trốn từ các đại tông, nay tụ tại sơn cốc Tử Vân. Lệnh ngươi đến diệt, không dùng kiếm. Dùng lệnh phù ép họ tự hủy. Nếu xong việc, mọi chuyện sẽ bỏ qua.”

“Nhưng nếu ngươi do dự, từ nay không còn là người của Lục Tông nữa.”

Trên đường rời khỏi Thiên Không Các, Diệp Linh đi sát bên, khẽ hỏi:

“Sư tôn… thật sự sẽ làm sao? Ép người ta tự hủy…”

Hoa Vân không trả lời ngay. Một hồi lâu sau, hắn mới khẽ nói:

“Chấp đạo… không phải là chọn đúng hay sai. Mà là phải gánh được sai, để người khác khỏi cần phải chọn.”

Diệp Linh khẽ thốt lên:

“Nhưng nếu gánh mãi… thì người còn là chính mình sao?”

Gió thổi tung mái tóc bạc của hắn. Hoa Vân dừng bước, quay sang nàng:

“Ta cũng không biết.”

Rồi hắn quay lưng, bóng dáng một lần nữa hòa vào sương mù nơi chân trời.

Tại sơn cốc Tử Vân, mười bảy người đang quỳ, ánh mắt bi ai, không khóc, không cầu xin.

Người cầm đầu là một lão giả râu bạc, cười khan:

“Đến rồi à? Sát thủ của đạo.”

Hoa Vân thả phù lệnh xuống trước mặt, tay không chạm kiếm.

Lệnh rất rõ ràng: Ép bọn họ tự thiêu thần hồn. Không ra tay. Không cho cơ hội phản biện. Không hỏi lý do rời tông. Không được lưu lại thi thể.

Lão giả nhìn phù, rồi nhìn hắn:

“Ngươi có từng tự hỏi… đạo lý mà ngươi tin, có khi nào chỉ là xiềng xích do người khác rèn ra?”

Hoa Vân nhìn ông, ánh mắt dần sâu như vực. Nhưng hắn không nói gì. Chỉ cầm phù, ném xuống.

Lệnh vừa chạm đất, phù văn bốc cháy. Một luồng áp lực vô hình bắt đầu đè lên mười bảy người.

Một người trẻ tuổi rít lên:

“Ngươi sẽ hối hận, Hoa Vân! Không phải vì giết chúng ta, mà vì một ngày ngươi sẽ nhận ra: chính mình không còn gì để giữ nữa!”

…

Trời bắt đầu đổ tuyết.

Lần này, không ai hét, không ai phản kháng.

Chỉ có tiếng lửa cháy lặng lẽ… và ánh mắt Diệp Linh đầy nước, không còn dám nhìn về phía sư tôn nữa.

Khi tất cả kết thúc, Hoa Vân quay người.

Một giọng nói vang vọng từ sau núi truyền đến, lạnh lẽo như âm phủ:

“Giỏi lắm, chấp đạo nhân… Nhưng ngươi giết thêm một người vô tội nữa thôi… thì lần tới gặp lại, ta sẽ thay thiên đạo trảm ngươi.”

Không ai. Không khí. Không hình bóng.

Chỉ có một lời thề như đinh đóng vào linh hồn.

Hoa Vân dừng lại đúng ba nhịp thở. Rồi bước tiếp. Chấp đạo… thì không được phép quay đầu.”

“Ba tháng sau.

Bắc Hoang, vùng đất bị lãng quên bởi chính Lục Tông. Gió gào không ngừng, đất nứt nẻ, linh khí thưa thớt, ma khí rình rập. Không ai tình nguyện đến đây… trừ người bị đày.

Hoa Vân, người từng là chấp đạo giả cao nhất, giờ đi một mình vào Bắc Hoang.

Không phải vì lệnh.

Không phải vì truy sát.

Mà là vì… hắn muốn tìm người đã nói sẽ trảm hắn vì đạo.

Một hang đá đổ nát, Diệp Linh trốn sau một tảng đá, đôi mắt đỏ hoe.

Nàng đã đi theo sư tôn đến tận đây. Không vì nghĩa thầy trò nữa, mà chỉ vì… một cảm giác không thể gọi tên, lo sợ hắn sẽ chết mà không có ai chứng kiến.

Phía trước, Hoa Vân đứng đối diện với một người đã chờ từ rất lâu.

Một thiếu niên mặc áo xám, mặt trẻ như mười bảy, nhưng linh áp như biển lớn vô bờ.

Đó là người từng truyền âm cảnh báo hắn tại cổ miếu tuyết trắng.

Người này không xưng danh, chỉ nhìn Hoa Vân với ánh mắt buồn bã:

“Ngươi đến đây làm gì? Để chết?”

Hoa Vân rút kiếm, chậm rãi:

“Ta đến để hỏi một câu. Nếu ta chấp hành sai, thì ai chấp đúng?”

Thiếu niên đáp, giọng nhẹ như sương:

“Không ai chấp đúng. Nhưng ngươi không cần giết cả thiên hạ để chứng minh đạo không sai.”

Hoa Vân khẽ lắc đầu:

“Đạo không sai, người sai. Nhưng người sai quá nhiều, cuối cùng… ta cũng không biết mình là ai nữa.”

Thiếu niên chậm rãi bước tới, mỗi bước là một vết nứt trong lòng đất:

“Ngươi không biết vì ngươi chưa từng ngưng kiếm. Ngươi luôn hành động trước, nghĩ sau. Giờ, nghĩ cũng không dám.”

Hoa Vân nắm chuôi kiếm, sát ý ngưng tụ. Nhưng hắn không nhấc lên.

Một khoảnh khắc trôi qua… hắn buông tay.

“Ngươi nói đúng.”

Lần đầu tiên, Hoa Vân buông kiếm xuống đất. Kiếm chạm đá, vang lên tiếng ngân như khóc.

Diệp Linh vội chạy ra, ánh mắt đầy hoang mang:

“Sư tôn! Người…”

Hoa Vân quay sang nàng.

Hắn nói nhỏ, gần như lẩm bẩm:

“Ta không muốn giết thêm ai để giữ một đạo mà chính ta không còn tin nữa.”

Thiếu niên áo xám khẽ gật đầu:

“Vậy thì từ hôm nay, ngươi không còn là người chấp đạo.”

Một luồng khí vô hình từ người thiếu niên đánh ra, xuyên thẳng vào ngực Hoa Vân, không giết, nhưng xoá đi ấn ký chấp đạo trên linh hồn.

Hoa Vân ngã xuống đất. Không đau, nhưng lạnh. Rất lạnh.

Một lúc sau, hắn cười, không phải cười điên, cũng không phải cười khinh. Chỉ là một nụ cười mệt mỏi.

Diệp Linh ôm lấy hắn, run giọng:

“Sư tôn… nếu không còn là chấp đạo… người sẽ làm gì?”

Hắn không trả lời ngay. Gió thổi qua, cuốn theo bụi đất tan thành từng đám.

Rồi, hắn khẽ đáp:

“Ta sẽ học cách sống… mà không cần giết ai.”

Một câu đơn giản.

Nhưng với hắn, là cả một đời gột máu.

Phía xa chân trời, cờ hiệu của Lục Tông đã bắt đầu chuyển hướng. Một triều đại mới sắp đến. Còn trong lòng Bắc Hoang, một người từng là đao kiếm thiên hạ,

đang tập cầm lại đôi tay… vốn chỉ biết cầm kiếm.”

“Nửa năm sau.

Một tiểu trấn không tên giữa rìa Bắc Hoang, nơi không có tu sĩ, không có linh mạch, chỉ có dân thường sống nhờ săn thú, hái thuốc và sợ hãi những thứ họ không thể hiểu.

Hoa Vân và Diệp Linh sống tại đây. Không còn là sư đồ, không còn là sát thủ, không còn là chấp đạo.

Hắn dạy trẻ con viết chữ, chữa bệnh cho người già bằng tay không thay vì đan dược, và mỗi sáng… hắn chẻ củi bằng kiếm gãy.

Một ngày nọ, có một người lạ xuất hiện.

Một nữ tu áo lam, mặt che khăn, ánh mắt sắc như gió kiếm, từ xa đã phát ra khí tức Kim Đan hậu kỳ, với một trấn nhỏ như thế, là thần linh giáng thế.

Nàng đi thẳng tới trước cửa nhà gỗ nơi Hoa Vân đang phơi thuốc.

Diệp Linh thấy vậy liền bước ra đón, chưa kịp nói gì thì nữ tu đã cúi đầu hành lễ, giọng lạnh như thép:

“Vãn bối Lạc Tình, đệ tử đời thứ bảy của Thái Huyền Tông.”

“Lệnh sư, Lạc Mộ Chân Nhân, từng bị chấp đạo nhân xử tử ba năm trước vì tự ý truyền đạo ngoại môn. Trước khi chết có để lại một kiếm phổ, không dám giao cho tông môn, chỉ nói: ‘Khi nào Hoa Vân vứt kiếm, hãy giao lại cho hắn.’”

Diệp Linh ngạc nhiên, chưa hiểu ý thì Lạc Tình đã lấy từ trong túi trữ vật một cuốn kiếm phổ bọc vải đỏ, đưa thẳng ra trước mặt.

Hoa Vân không bước tới. Hắn chỉ nhìn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tan-the-giang-lam-tu-my-nu-minh-tinh-hoang-dao-cau-sinh-bat-dau.jpg
Tận Thế Giáng Lâm: Từ Mỹ Nữ Minh Tinh Hoang Đảo Cầu Sinh Bắt Đầu
Tháng 1 25, 2025
mot-hoa-mot-ruou-mot-tien-nhan-cung-ngu-cung-say-cung-truong-sinh
Một Hoa Một Rượu Một Tiên Nhân, Cũng Ngủ Cũng Say Cũng Trường Sinh
Tháng mười một 11, 2025
theo-co-gioi-su-bat-dau-vo-han-chuyen-chuc
Theo Cơ Giới Sư Bắt Đầu Vô Hạn Chuyển Chức
Tháng mười một 26, 2025
nghich-do-cau-nguoi-nhanh-xuong-nui-di.jpg
Nghịch Đồ, Cầu Ngươi Nhanh Xuống Núi Đi
Tháng 3 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP