Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-dan-linh-chu-lanh-dia-cua-ta-co-the-xuyen-viet.jpg

Toàn Dân Lĩnh Chủ: Lãnh Địa Của Ta Có Thể Xuyên Việt

Tháng 2 2, 2026
Chương 700: Một cái khác điện ảnh nhân vật chính!-2 Chương 700: Một cái khác điện ảnh nhân vật chính!
nguoi-tai-cuc-dan-chinh-vua-cuoi-nha-giau-nhat-thien-kim.jpg

Người Tại Cục Dân Chính, Vừa Cưới Nhà Giàu Nhất Thiên Kim

Tháng 1 13, 2026
Chương 917: Mặt đối mặt, Vương đối Vương! Chương 916: Bại lộ!
do-nhi-di-xuong-nui-di-nguoi-that-vo-dich.jpg

Đồ Nhi Đi Xuống Núi Đi, Ngươi Thật Vô Địch

Tháng 1 21, 2025
Chương 236. Chiến hậu kế hoạch! Chương 235. Kinh thiên đại chiến!
bay-linh-lao-ba-cua-ta-la-nha-tu-ban-dai-tieu-thu.jpg

Bảy Linh, Lão Bà Của Ta Là Nhà Tư Bản Đại Tiểu Thư

Tháng 2 7, 2026
Chương 280: Long phượng thai Chương 279: Hài tử xuất sinh
tu-chan-sung-ong-su.jpg

Tu Chân Súng Ống Sư

Tháng 1 10, 2026
Chương 25: Lại nhiều hơn tám mươi tiểu đệ Chương 24: Nạp Lan Vân Thư dự định, cùng tao ngộ phục kích
doi-nay-yeu-duong-cho-cung-khong-them.jpg

Đời Này, Yêu Đương Chó Cũng Không Thèm

Tháng 2 8, 2026
Chương 655 ta thế nhưng là một chính nhân quân tử (4000 chữ, hai hợp một) Chương 654 trên cổ của ngươi thế nào có vết son môi a?
toi-cuong-nong-dan-trang-buc-he-thong.jpg

Tối Cường Nông Dân Trang Bức Hệ Thống

Tháng 2 1, 2025
Chương 359. Trở về bình thản sinh hoạt Chương 358. Lợi hại nữ nhân
mat-the-trong-sinh-chi-phan-than.jpg

Mạt Thế Trọng Sinh Chi Phân Thân

Tháng 1 19, 2025
Chương 1020. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 1019. Người thắng làm vua
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 382: Vì ta không được phép nhớ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 382: Vì ta không được phép nhớ

Một cơn gió thổi qua, mang theo hơi lạnh. Trên con đường tu đạo nhuốm máu, Hoa Vân vẫn tiếp tục bước, không ngoái đầu.”

“Một tháng sau, vùng Ngoại Vực, nơi hoang vắng, linh khí loạn, ít dấu chân người.

Hoa Vân ngồi giữa một hạp cốc vắng vẻ, xung quanh là tro tàn và đá vụn, dấu tích của một trận đại chiến. Áo trắng của hắn lấm máu, nhưng lưng vẫn thẳng, kiếm vẫn sáng.

Diệp Linh ngồi cách đó không xa, ánh mắt nhìn sư tôn có phần thay đổi, không còn đơn thuần là ngưỡng mộ, mà dần dần pha lẫn hoang mang.

Truyền âm phù vừa mới tan, trong không khí vẫn còn mùi phù văn.

“Nhóm ẩn tu tại cốc này từ chối xuất sơn trợ chiến, vi phạm ước định Lục Tông. Dù không tạo phản, nhưng tâm bất chính. Lệnh Hoa Vân xử lý toàn bộ. Không được hỏi lý do, không được báo trước. Xong việc, ngồi thiền một ngày.”

Hoa Vân vẫn lặng im, ánh mắt sâu như giếng cổ, không thấy đáy.

Diệp Linh ngập ngừng:

“Sư tôn… nếu họ chỉ muốn sống yên ổn, tránh xa tranh đấu thì sao?”

Hoa Vân nhìn nàng, giọng bình đạm:

“Lục Tông cho bọn họ yên ổn. Nếu từ chối báo ân, chính là phản tâm. Phản tâm… không thể giữ.”

“Sư tôn… nhưng nếu ai cũng nghĩ vậy thì… thì có khi nào Lục Tông mới là người sai không?”

Một thoáng yên lặng. Mưa bụi lướt qua mặt đá, thấm vào bào y hắn.

Rất lâu sau, Hoa Vân mới đáp, ánh mắt không nhìn nàng, mà nhìn xa về phía chân trời đầy bụi đỏ:

“Nếu đạo sai… thì sửa đạo. Nhưng lúc này, ta là người chấp đạo.”

Trên đỉnh núi Bất Diệt, nơi có thần bia ghi danh anh kiệt các thời, Hoa Vân quỳ xuống, lặng lẽ thiền định giữa trời sấm.

Sau lưng hắn, thi thể hơn mười vị ẩn tu vẫn chưa lạnh.

Gió nổi lên, bầu trời cuồng nộ.

Một truyền âm phù khác đến, lần này không phải từ Lục Tông.

“Ngươi là tên đồ tể đội lốt đạo giả. Giết người vô tội, lấy danh đạo lý mà vấy máu thiên hạ. Đệ tử của ngươi, ta sẽ cứu. Còn ngươi, lần sau gặp lại, chính là kiếp của ngươi.”

Không ký danh. Không lệnh bài. Chỉ có hận ý.

Diệp Linh đứng sau, đọc thấy phù văn ấy, sắc mặt tái nhợt.

“Sư tôn… có người… muốn giết người…”

Hoa Vân mở mắt, ánh nhìn như gió lạnh xuyên đông.

“Đạo không sợ bị thách thức. Sợ là… ta chùn bước.” Và hắn đứng dậy, xoay lưng, bước về phía bóng tối… nơi thiên đạo lặng im, còn máu… thì vẫn chưa kịp khô.”

“Ba ngày sau, tại chân núi Thương Lưu.

Trời đêm u ám, mây đen kéo đến dày đặc. Trong bóng tối, từng đạo phù văn cổ xưa lấp lóe, là sát trận của một kẻ từng đứng ngang hàng với Chưởng môn các đại tông.

Hoa Vân khoanh tay đứng giữa trung tâm, phía sau là Diệp Linh, đôi mắt nàng đầy lo lắng, không rời bóng dáng sư tôn nửa bước.

Phía đối diện là một người mặc hắc y, không thấy rõ mặt, chỉ có giọng nói lạnh như sương tuyết tháng chạp:

“Cuối cùng cũng gặp. Hoa Vân… kẻ chấp đạo bị đạo vứt bỏ.”

Hoa Vân không đáp, chỉ nhẹ nhàng rút kiếm. Một thanh kiếm dài ba thước, thân mỏng như cánh ve, không nhiễm chút máu nào, nhưng mỗi lần vung lên… đều mang theo cái chết.

“Ngươi giết người, không vì bản tâm, không vì đại nghĩa. Chỉ biết làm theo lệnh. Ngươi biết ngươi đang sai.”

Hoa Vân đáp, từng chữ như đinh đóng cột:

“Ta không sai. Sai là thế gian không đủ người giữ đạo. Nếu không có ta chấp kiếm, thiên đạo sẽ đổ.”

Hắc y nhân lặng đi một khắc, rồi lạnh giọng:

“Ngươi không giữ đạo, ngươi chỉ giữ danh. Vậy thì hôm nay… ta đến để phá danh đó.”

ẦM!!!

Kiếm khí đụng sát khí, trời đất biến sắc, linh khí loạn tán, chim thú tan chạy. Trận chiến kéo dài ba canh giờ, núi đá sụp đổ, mặt đất rạn nứt.

Diệp Linh trốn ở một góc, hai tay bịt tai, thân thể run rẩy. Trong lòng nàng không còn phân rõ ai đúng ai sai, chỉ còn cảm giác: sư tôn đang dần đi xa khỏi chính mình.

Cuối cùng, bóng kiếm của Hoa Vân xuyên qua thân thể hắc y nhân.

Người kia cười, máu từ khóe miệng trào ra, ánh mắt không hận, không tiếc, chỉ là một cái nhìn sâu thẳm, như thấy trước tương lai.

“Rồi sẽ đến lúc… ngươi quỳ xuống… không phải vì mệnh lệnh, mà vì hối hận…”

Thân thể gã hóa thành tro tàn, tan vào trong gió.

Đêm khuya.

Hoa Vân ngồi một mình bên bờ suối, tay cầm chén rượu, ánh mắt nhìn dòng nước trôi qua đá.

Diệp Linh bước đến, nhỏ giọng:

“Sư tôn… người có từng nghĩ, nếu một ngày lệnh từ Lục Tông là sai… thì người sẽ làm gì?”

Hoa Vân không quay đầu. Giọng hắn khàn đi vì gió đêm:

“Thì ta vẫn làm… cho đến khi chính tay ta chém đứt lệnh đó.”

Diệp Linh nhìn hắn thật lâu, rồi ngồi xuống bên cạnh.

Dòng suối vẫn chảy, cuốn theo bóng hai người in trên mặt nước, một thanh cao, một u buồn.

Xa xa, một truyền âm phù khác đang bay đến, phát ra ánh sáng màu đỏ, là loại khẩn cấp.

Lại một lệnh nữa. Và đạo kiếm lại sắp rút ra…”

“Ba ngày sau.

Truyền âm phù đỏ máu đã dẫn Hoa Vân và Diệp Linh đến biên cảnh giữa Thánh Vực và Bắc Hoang, một vùng đất lạnh lẽo, bị phong bế bởi lôi trận vạn năm.

Nơi này có một ngôi cổ miếu bị chôn vùi trong tuyết, được cho là nơi trấn giữ một bí bảo thời Thượng Cổ. Nhưng theo nội dung trong truyền phù, mười hai tán tu đã xâm nhập trước, cố ý cư trú bất hợp pháp, định cư lâu dài, tự lập trận hộ sơn, không chịu nộp lên.

Lệnh ghi rõ:

“Mười hai người, không để sót một ai. Trận không được phá, miếu không được tổn hại. Giết xong, quỳ lạy thần bia ba lần. Cấm hỏi tên địch. Cấm nhớ mặt người.”

Tuyết rơi.

Diệp Linh nhìn sư tôn đi phía trước, bóng áo trắng của hắn dường như đã hòa vào màu băng tuyết.

Nàng run run hỏi:

“Sư tôn… người có nhớ gương mặt những người mình từng giết không?”

Hoa Vân bước chậm lại, không quay đầu, chỉ đáp khẽ:

“Không.”

“Vì họ đáng chết sao?”

“…Vì ta không được phép nhớ.”

Cổ miếu.

Mười hai người đang tụ tập xung quanh một lò sưởi nhỏ bằng đá linh. Bọn họ không hề cảnh giác, vì không nghĩ có ai đến tận vùng hoang tuyệt này để gây sự.

Cho đến khi kiếm khí như gió tuyết lướt qua, đầu người rơi xuống, không kịp phát tiếng.

Người cuối cùng là một nữ tu, tay cầm bùa hộ thân, ánh mắt đỏ hoe:

“Ta chỉ muốn thắp hương cho tổ mẫu… vì sao…?”

Hoa Vân không trả lời, chỉ một kiếm, sạch sẽ, không chần chừ.

Quỳ lạy xong, hắn đứng dậy, định xoay người rời đi thì bỗng nghe một âm thanh yếu ớt:

“Tên ta… là Yến Tịch.”

Hoa Vân sững người. Hắn không nên nghe. Nhưng lại nghe được. Hắn không nên nhớ. Nhưng lại… không quên được.

Đêm đó, Diệp Linh ngủ không yên, bỗng tỉnh dậy thấy sư tôn đang đứng một mình ngoài tuyết, tay cầm một mảnh phù tro.

Là tàn dư của lá truyền âm, lệnh đã thi hành. Nhưng Hoa Vân chưa thiền định, chưa rửa tay, chưa đốt nến thanh tẩy như mọi khi.

Hắn chỉ đứng đó. Tay nắm phù, tay run lên nhẹ nhẹ.

Diệp Linh chậm rãi bước tới, nhỏ giọng hỏi:

“Sư tôn, người vẫn ổn chứ…?”

Hoa Vân không trả lời. Nhưng nàng thấy, lần đầu tiên trong đời, hắn không đứng thẳng.

Gió thổi qua, cuốn mảnh phù bay vào tuyết trắng.

Trên đó, nét chữ cuối cùng còn đọc được:

“Cấm nhớ mặt người.”

Mà trong tim hắn, tên “Yến Tịch” như một vết khắc không thể xóa.

Đạo kiếm của Hoa Vân, lần đầu tiên lệch khỏi đạo. Nhưng hắn vẫn chưa dừng bước. Vì hắn biết: Nếu dừng… hắn sẽ đổ.”

“Năm ngày sau.

Liên minh Lục Tông triệu tập đại hội nội bộ tại Thiên Không Các, nơi cao nhất giữa các tông, cũng là nơi phát ra mọi mệnh lệnh trong thiên hạ tu chân giới.

Hoa Vân được triệu khẩn. Không phải để nhận nhiệm vụ. Mà là… để bị tra xét.

Trong đại điện, hơn mười ánh mắt lạnh như băng soi thẳng vào hắn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

lua-gat-ai-khong-tot-nguoi-lai-di-lua-gat-gau-truc-lon.jpg
Lừa Gạt Ai Không Tốt, Ngươi Lại Đi Lừa Gạt Gấu Trúc Lớn?
Tháng 1 18, 2025
ta-thanh-chu-u-vuong.jpg
Ta Thành Chu U Vương
Tháng 1 24, 2025
co-gioi-ta-khong-phai-ma-ton-chinh-la-tien-ton.jpg
Cổ Giới: Ta Không Phải Ma Tôn, Chính Là Tiên Tôn
Tháng 4 22, 2025
phong-thuy-dan-chuong-trinh-mot-cai-chu-y-toan-mang-quan-phuong-luong-cuong.jpg
Phong Thủy Dẫn Chương Trình, Một Cái Chú Ý Toàn Mạng Quan Phương Luống Cuống
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP