Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-dan-than-chi-ta-hien-te-uc-van-sinh-linh-thanh-than

Toàn Dân Thần Chỉ: Ta Hiến Tế Ức Vạn Sinh Linh Thành Thần

Tháng 10 2, 2025
Bản hoàn tất cảm nghĩ + từ đẩy + lời cuối sách Chương 1694: Ta tức thiên tuyển, cũng là duy nhất
huong-duong-ma-song.jpg

Hướng Dương Mà Sống

Tháng 1 17, 2025
Chương 460. Phiên ngoại chương cuối: Hướng Dương mà sống Chương 459. Phiên ngoại đơn chương: Phụ tử tình, ông cháu vui
hong-mong-chua-te.jpg

Hồng Mông Chúa Tể

Tháng 1 11, 2026
Chương 360: Bạch Y Kiếm Khách Xuất Hành (Hạ) Chương 359: Bạch Y Kiếm Khách Xuất Hành (Thượng)
ta-tai-nu-de-ben-canh-lam-thai-giam.jpg

Ta Tại Nữ Đế Bên Cạnh Làm Thái Giám

Tháng 1 24, 2025
Chương 610. Quyết chiến cuối cùng (3) Chương 609. Quyết chiến cuối cùng (2)
xuyen-qua-de-vo-khong-the-luyen-vo-vay-ta-tu-tien.jpg

Xuyên Qua Đê Võ, Không Thể Luyện Võ? Vậy Ta Tu Tiên

Tháng 2 2, 2026
Chương 128: Không uyên kính Chương 127: Hoàng đồng đột phá
hong-hoang-ta-tro-thanh-tieu-tot-vu-toc.jpg

Hồng Hoang: Ta Trở Thành Tiểu Tốt Vu Tộc

Tháng 2 8, 2026
Chương 532 đưa Bảo Đồng Tử? Quả thật hung thú Chương 531 Đại La đột kích, nhân kiếp tiến đến!
ve-den-nao-nhiet-nam-thang-lam-tuc-nhan.jpg

Về Đến Náo Nhiệt Năm Tháng Làm Tục Nhân

Tháng 1 31, 2026
Chương 397: Lao động ( 2 ) Chương 396: Lao động ( 1 )
thai-co-vo-than.jpg

Thái Cổ Võ Thần

Tháng 1 25, 2025
Chương 493. Vạn cổ như Trưởng Dạ Chương 492. Phong vân tụ hội!
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 381: Sai là sai. Nhưng… nếu tất cả đều sai, thì ai đúng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 381: Sai là sai. Nhưng… nếu tất cả đều sai, thì ai đúng

“Tây Hoang, Trấn Vân Lâm, một quán trọ nhỏ tên “Bách Gia Cư”.

Trong căn phòng tầng hai, ánh nến le lói phản chiếu gương mặt trắng trẻo của một thiếu niên mặc trường bào màu lam nhạt. Hắn ngồi xếp bằng, bàn tay thon dài đang cầm một quyển sách cổ, bên cạnh là một thiếu nữ áo trắng đang say sưa nghe giảng.

“Linh nhi, ngươi biết vì sao đạo lữ là một khái niệm lừa người không?”

Diệp Linh nghiêng đầu, đôi mắt trong veo: “Sư tôn nói đạo lữ là giả, vậy tức là giả!”

“Ừm, rất tốt.” Hoa Vân gật đầu hài lòng, vừa định nói thêm thì có tiếng gõ cửa.

Một đạo phù văn trôi nổi vào phòng, tự mở ra thành một cuộn lệnh bằng hư ảnh. Trên đó hiện lên dấu ấn của Liên Minh Lục Tông, mệnh lệnh cấp cao.

“Hoa Vân, đệ tử ký danh Thiên Nhất Các.

Nhận lệnh tiêu diệt nhóm tán tu tại động Khúc Phong.

Sau khi hoàn thành, quỳ lạy ba cái.

Nghiêm cấm cười trong lúc chém giết.”

Hoa Vân nhíu mày, cười nhạt. “Thật là phiền phức.”

Diệp Linh lo lắng: “Sư tôn… vì sao lại phải quỳ lạy sau khi tiêu diệt kẻ địch?”

Hắn đáp tỉnh bơ: “Bởi vì bọn họ tin vào lễ nghĩa, còn ta… thì không. Ta quỳ, vì ta khinh.”

…

Nửa canh giờ sau, trong rừng Khúc Phong, xác của hơn hai mươi tán tu nằm ngổn ngang. Không ai kịp thốt ra một lời.

Hoa Vân đứng giữa biển máu, kiếm trong tay còn nhỏ từng giọt đỏ tươi. Diệp Linh đứng phía sau, run run: “Sư tôn… người không cười thật sao?”

“Ta cười trong lòng, không cười bên ngoài.” Hắn nói, rồi bước tới trước đống xác người.

Phịch!

Hắn quỳ xuống, một cái.

Phịch!

Hai cái.

Phịch!

Ba cái.

Ánh trăng chiếu xuống gương mặt vô cảm của thiếu niên, còn Diệp Linh thì lặng người.

Trong đầu nàng hiện lên một ý niệm mơ hồ

“Quán trọ Thanh Tuyền, Nam Hoang.

Trong gian phòng trên tầng hai, hương trà nhẹ bay. Hoa Vân công tử tay áo phiêu phiêu, ngồi ngay ngắn bên bàn, bên cạnh là một thiếu nữ mặc váy trắng, ánh mắt trong veo, Diệp Linh, tiểu đệ tử hắn thu nhận hai năm trước.

Truyền âm phù sáng lên, hóa thành một luồng chữ lơ lửng giữa không trung:

“Lệnh từ Liên Minh Lục Tông: Nhóm tán tu tại thôn Phong Lâm âm thầm tu luyện ma công, cần phải tiêu diệt. Sau khi hoàn thành, quỳ ba cái trước thi thể, tỏ lòng sám hối. Nghiêm cấm cười nói khi chém giết. Hết.”

Hoa Vân khẽ gật đầu, ngữ khí thong dong:

“Đạo trời có luân thường, nhân tâm phải giữ tịnh. Chém người là sát nghiệp, sát nghiệp thì tổn phúc. Nhưng nếu bọn họ nghịch thiên trái đạo… thì đáng chết.”

Diệp Linh ngây thơ gật đầu, ánh mắt sùng bái:

“Sư tôn thật là có đạo lý.”

Thôn Phong Lâm, ban đêm.

Mười mấy tán tu đang tụ tập trong sơn động, vừa tu luyện vừa to nhỏ bàn chuyện trốn tránh truy sát.

Ầm! Cửa động bị phá nát.

Hoa Vân đứng trước động, tay áo tung bay, ánh trăng chiếu lên gương mặt nghiêm túc, không mang theo nửa phần sát khí.

“Chư vị, ta đến lấy mạng.”

Một gã tán tu Nguyên Khí trung kỳ hét lớn: “Ngươi là ai?! Muốn chết thì đến!”

“Không. Là các ngươi phải chết. Đạo lý không thông, chỉ còn một con đường: làm ma dưới kiếm.”

Xoẹt! Một luồng kiếm khí quét ngang, đầu người rơi xuống.

Diệp Linh tay cầm pháp khí, run rẩy nhìn cảnh tượng máu tanh, lắp bắp:

“Sư… sư tôn… huynh ấy cười kìa…”

Hoa Vân chấn động, lập tức thu lại nụ cười vừa thoáng hiện. Hắn nghiêm mặt, đứng thẳng người giữa đống thi thể, thành kính quỳ xuống ba cái.

“Thực thi công đạo, không được vui sướng. Học đạo hành đạo… phải giữ lòng ngay chính.” Diệp Linh ánh mắt sững sờ, trong lòng thầm nghĩ:

Sư tôn… thật là người tốt.”

“Ba ngày sau, tại thành Linh Dương.

Nơi đây là trọng trấn giao thương của Tây Hoang, kẻ mạnh yếu lẫn lộn, tán tu tụ hội. Trong một tửu lâu tên “Hồng Vũ” Hoa Vân ngồi nơi lầu ba, bên cửa sổ, tay nhẹ gảy cây đàn ngọc nhỏ.

Diệp Linh ngoan ngoãn rót trà, mắt to tròn nhìn dòng người phía dưới, vẻ mặt tò mò:

“Sư tôn, tại sao người ta không thích tán tu ạ?”

Hoa Vân gật gù, giọng chậm rãi như giảng đạo trong lớp học:

“Bởi vì tán tu không có tông môn, không có quy củ, không có người quản. Mà không có quy củ, thì dễ sinh tà niệm.”

Hắn ngưng một chút, nâng chén trà:

“Nhưng cũng không thể tùy tiện giết tán tu. Phải xem họ có trái đạo không, có nghịch thiên không. Không thể vì tư lợi mà làm loạn đạo tâm.”

Lời vừa dứt, một đạo truyền âm phù bay đến, lại là từ Liên Minh Lục Tông.

“Một nhóm tán tu chiếm cứ mỏ linh thạch phía nam thành, tự lập thành ‘Tán Tu Đường’. Có ý phản nghịch, âm mưu chống lại tông môn. Phái Hoa Vân đi diệt. Sau khi diệt, lập đàn tế cờ, không được tỏ ra đắc ý.”

Hoa Vân thở dài một tiếng, đứng dậy, nhẹ giọng nói:

“Lại thêm một nhóm lầm đường lạc lối. Trách nhiệm của người học đạo, là dọn sạch cỏ hoang, giữ lại đạo lộ cho đời sau.”

Chiều hôm đó, tại mỏ linh thạch.

Ba mươi tán tu vừa luyện công vừa canh giữ linh thạch. Một thiếu nữ cảnh giới Trúc Cơ quát:

“Chúng ta không sai! Chúng ta chỉ muốn có một nơi yên ổn!”

Hoa Vân đáp lời, thanh âm vang như chuông đồng:

“Muốn yên ổn thì vào tông môn. Lập Đường là nghịch lệnh. Lời đã nói, kiếm đã rút, hôm nay các ngươi… nên quỳ, hay nên chết?”

Không ai trả lời. Kiếm khí tung bay, mười mấy người trong chớp mắt ngã xuống. Máu chảy nhuộm cả đá trắng.

Diệp Linh lặng người, lần đầu nàng thấy sư tôn ra tay không chút lưu tình. Nhưng hắn vẫn bình thản dựng đàn tế cờ, từng bước, từng lạy, nghiêm cẩn không lơi.

“Sư tôn…” nàng khẽ hỏi, “Có khi nào người thấy mệt không?”

Hoa Vân không ngẩng đầu, chỉ đáp gọn:

“Có. Nhưng đạo không cho phép ta dừng.”

“Ba ngày sau, trời đổ mưa, từng hạt lạnh buốt như đâm vào da thịt.

Hoa Vân và Diệp Linh trú mưa dưới một tán cây bên đường, trước cổng một thôn nhỏ tên là Dạ Hồi.

Thôn này không nằm trên bản đồ tu chân, cũng không thuộc phạm vi quản lý của bất kỳ tông môn nào. Nhưng mạch linh khí nơi đây lại dồi dào khác thường, dị tượng bất thường như thế, tất nhiên không thoát khỏi ánh mắt của Liên Minh Lục Tông.

Truyền âm phù lại tới.

“Dạ Hồi Thôn phát hiện linh trận cổ xưa, nghi ngờ có dị bảo. Tán tu trong thôn không chịu giao nộp, nhiều lần kháng lệnh. Lệnh Hoa Vân xử lý. Nhớ: không được phá linh trận, không được nói câu ‘đáng đời’. Sau khi giết, đứng mặc niệm một khắc.”

Hoa Vân nhìn phù văn tan biến trong mưa, trầm mặc một lát, đoạn quay sang Diệp Linh:

“Linh nhi, nhớ lấy. Có đạo thì không cần lý, nhưng không có tâm… thì dù có lý cũng là tà.”

Diệp Linh gật đầu như cái trống nhỏ, không hiểu nhiều, nhưng ánh mắt đầy tin tưởng.

Trời chưa kịp sáng, Hoa Vân đã bước vào thôn.

Tám vị tán tu thủ trận, đều là tán tu Kim Đan, áo vải thô sơ, vẻ mặt kiên cường. Một người đứng đầu quát:

“Ngươi muốn cướp linh trận? Giết cả thôn dân?!”

Hoa Vân không trả lời, chỉ nhẹ lắc đầu, rút kiếm.

“Không giao ra dị bảo, lại tụ trận kháng lệnh. Sai.”

“Chúng ta chỉ muốn sống yên!”

“Không có tông môn cho phép các ngươi sống ở đây. Sai.”

Ầm!

Kiếm khí vỡ trận, máu nhuộm đất bùn. Mưa rơi tầm tã không rửa sạch được mùi máu.

Cuối cùng, giữa bãi cỏ loạn xạ, Hoa Vân đứng yên, không nói gì. Một khắc… rồi hai khắc trôi qua.

Diệp Linh nhẹ nhàng kéo tay áo hắn:

“Sư tôn… đã hết một khắc rồi ạ.”

Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn về thi thể đám người kia, sâu trong đáy mắt không hề có oán niệm, cũng chẳng hối hận, chỉ là một tầng sương mù cố chấp.

“Sai là sai. Nhưng… nếu tất cả đều sai, thì ai đúng?”

Diệp Linh ngơ ngác nhìn sư tôn. Trong lòng nàng, bóng dáng ấy vẫn cao lớn không thể với tới, nhưng lúc này, lại thấy xa xôi hơn bao giờ hết.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

gia-toc-tu-tien-tu-hoa-duc-linh-the-bat-dau-gan-kinh-nghiem.jpg
Gia Tộc Tu Tiên: Từ Hỏa Đức Linh Thể Bắt Đầu Gan Kinh Nghiệm
Tháng 5 8, 2025
hong-hoang-ta-hac-hoa-thong-thien-gian-xe-phong-than-bang.jpg
Hồng Hoang: Ta! Hắc Hóa Thông Thiên! Giận Xé Phong Thần Bảng
Tháng 1 17, 2025
hong-hoang-vua-bat-dau-da-gian-du-can-hong-quan.jpg
Hồng Hoang: Vừa Bắt Đầu Đã Giận Dữ Cắn Hồng Quân
Tháng 2 3, 2026
mang-khoc-lao-ban-bi-khai-tru-lien-ban-thuong-van-uc.jpg
Mắng Khóc Lão Bản, Bị Khai Trừ Liền Ban Thưởng Vạn Ức
Tháng 4 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP