Chương 380: Vong Linh Đế Quân
Nhưng ngay giây tiếp theo, một bàn tay khổng lồ bằng xương từ trong màn sương vươn lên, tóm lấy chân hắn, lôi thẳng xuống vực!!!
Hoa Vân: “Á á á á á, !!!”
Hắn rơi xuống như một viên đá, trong lòng chỉ có một suy nghĩ:
“Chết cha, ta quên kiểm tra nhân phẩm của mình rồi!””
“Hoa Vân rơi thẳng xuống vực như một bao gạo bị quăng khỏi xe ngựa. Gió gào thét bên tai, màn sương đen dày đặc bao phủ tứ phía.
A a a a a, !!!
ẦM!
Hắn đập xuống một bề mặt mềm mại… Không, không hẳn là mềm, mà là… một người!
ỐI!
Diệp Linh kêu lên đau đớn, suýt nữa phun một ngụm máu. Nàng vừa ngẩng đầu lên thì thấy sư phụ của mình cưỡi lên lưng nàng như một con báo đói vồ mồi.
Sư phụ, người có thể bớt hại con được không?!
Hoa Vân vội vàng bò dậy, phủi phủi y phục, cố gắng giữ phong thái:
Đệ tử ngoan, bình tĩnh! Được ta chọn làm tấm đệm thịt là vinh hạnh của ngươi!
Diệp Linh: “!!!”
Nàng thề rằng nếu lúc này không có nguy hiểm xung quanh, nhất định sẽ chém chết tên sư phụ cẩu thả này!
Nhưng bầu không khí lạnh lẽo bỗng nhiên khiến nàng cứng người lại.
Hoa Vân cũng lập tức cảm nhận được. Hắn chầm chậm quay đầu, và lập tức hít sâu một hơi.
Phía trước bọn họ, trong màn sương đen, có vô số đôi mắt đỏ rực đang dõi theo!
Những đôi mắt ấy không chớp, chỉ âm thầm lặng lẽ nhìn bọn họ, tràn đầy sát khí.
Diệp Linh nuốt nước bọt:
Sư phụ… đây là đâu?
Hoa Vân vờ trấn định, vuốt cằm:
Theo quan sát của ta… đây là một nơi rất nguy hiểm!
Cái đó ai cũng thấy rồi!!!
ẦM!
Đột nhiên, từ trong màn sương, một bàn tay xương khổng lồ vươn ra!
Hoa Vân phản xạ như chớp, túm lấy Diệp Linh rồi lăn một vòng sang bên. Bàn tay xương đập mạnh xuống, để lại một vết nứt lớn trên mặt đất.
Từ trong bóng tối, một thân ảnh cao lớn dần hiện ra, một bộ xương khổng lồ, cao hơn mười trượng, toàn thân tỏa ra khí tức tử vong nồng đậm!
Bộ xương chậm rãi vươn tay, giọng nói khàn khàn vang lên:
Nhập mộ giả, lưu lại xương cốt…
Hoa Vân lập tức hít vào một hơi lạnh.
Chạy!!!
Không cần ai bảo, Diệp Linh đã nắm tay hắn, kéo chạy như điên!
Phía sau, bộ xương khổng lồ gầm lên, hàng chục bàn tay xương từ trong bóng tối vươn ra, truy sát bọn họ không chút nương tay!
Trong lúc chạy, Hoa Vân thở hồng hộc, nghiến răng:
Diệp Linh, nếu có ai hỏi vì sao chúng ta rơi vào tình cảnh này, ngươi cứ nói… là do ngươi dẫn đường sai!
Diệp Linh: “SƯ PHỤ!!!””
“Hoa Vân và Diệp Linh lao đi như hai con chuột bị rượt đuổi, gió gào thét bên tai, tiếng xương cốt lách cách vang vọng trong bóng tối.
Sư phụ, người có kế hoạch gì chưa?!
Tất nhiên là có!
Là gì?!
Chạy nhanh hơn!
CÁI ĐÓ KHÔNG GỌI LÀ KẾ HOẠCH!!!
Diệp Linh giận đến mức suýt khóc, nhưng chưa kịp mắng tiếp, nàng bỗng thấy phía trước có một cánh cửa đá khổng lồ!
Trên cửa khắc đầy phù văn cổ xưa, tựa như lối vào một di tích. Cửa đang hé mở, bên trong là một con đường tối đen.
Sư phụ, chạy vào đó đi!
Ngươi chắc chứ?!
Người có lựa chọn nào khác không?!
Không!
Hai người lập tức lao vào!
Vừa qua khỏi cửa, bọn họ liền xoay người, cùng nhau đẩy mạnh cánh cửa đá. Nhưng dù có dốc hết sức, cánh cửa vẫn không nhúc nhích!
Bên ngoài, bộ xương khổng lồ đã đến gần! Nó giơ cao bàn tay, chuẩn bị chụp xuống
ẦM!
Bất ngờ, từ trong bóng tối, một cỗ lực lượng vô hình bộc phát! Cánh cửa đá đột nhiên tự động đóng sập lại!
ẦM! ẦM!
Bên ngoài vang lên những tiếng va chạm dữ dội. Bộ xương khổng lồ liên tục đập vào cửa, nhưng dường như có một loại lực lượng thần bí ngăn cản, khiến nó không thể phá cửa mà vào.
Hoa Vân và Diệp Linh ngồi phịch xuống đất, thở dốc.
Sống rồi…
Diệp Linh gục đầu, toàn thân run rẩy. Nàng vừa trải qua một màn đuổi giết kinh hoàng nhất trong đời.
Hoa Vân vỗ vỗ ngực, lầm bầm:
Hừm, đúng như ta dự đoán. Địa điểm này chắc chắn là nơi an toàn…
Diệp Linh trừng mắt:
Người dự đoán lúc nào?!
Ngay lúc cửa đóng lại!
SƯ PHỤ!!!
Nhưng trước khi nàng có thể phun ra một tràng mắng chửi, một giọng nói lạnh lẽo bỗng vang lên từ trong bóng tối:
Nhập mộ giả… chào mừng các ngươi.
Không gian lập tức trở nên lạnh lẽo hơn.
Diệp Linh nuốt nước bọt, chậm rãi quay đầu, và ngay lập tức trợn tròn mắt!
Ngay trước mặt họ, trong màn đêm dày đặc, hàng trăm bóng người không có mặt đang đứng im lặng.
Tất cả đều khoác áo choàng đen, thân thể mờ ảo như hồn ma, chỉ có một điểm chung
Trên tay mỗi người đều cầm một tấm bia mộ!
Trên những tấm bia ấy, tên của Hoa Vân và Diệp Linh đang dần hiện lên!!!
Diệp Linh nắm chặt tay Hoa Vân, giọng run rẩy:
Sư phụ… đây là đâu?!
Hoa Vân cũng rùng mình, nhưng vẫn cố giữ phong thái:
Theo quan sát của ta…
Lại nữa?!
Đây có vẻ là một nghĩa trang!
CÁI ĐÓ AI CŨNG BIẾT RỒI!!!”
“Bầu không khí lạnh lẽo đến thấu xương.
Những bóng người không mặt đứng yên bất động, nhưng từng tấm bia mộ trên tay chúng lại sáng lên từng nét chữ.
Hoa Vân. Chết năm…
Diệp Linh. Chết năm…
Hai người sững sờ. Tên của họ đang được khắc lên bia mộ ngay trước mắt!
Diệp Linh hoảng loạn níu lấy tay áo Hoa Vân, giọng run rẩy:
Sư phụ, chúng ta bị nguyền rủa rồi sao?!
Hoa Vân hít sâu một hơi, mặt nghiêm nghị:
Hừm… theo quan sát của ta…
Đừng có quan sát nữa! Mau nghĩ cách đi!!!
Nhưng trước khi họ kịp phản ứng, những bóng người bỗng dưng đồng loạt quay đầu về phía họ!
Không có mắt, không có mũi, không có miệng, chỉ là những cái đầu trống rỗng. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một giọng nói vang lên, như thể vọng ra từ trong chính những tấm bia mộ.
Nhập mộ giả… đã ghi danh.
Sẵn sàng xuống mồ chưa?
ẦM!!!
Đất dưới chân Hoa Vân và Diệp Linh đột nhiên sụp xuống!
A a a a a, !!!
Hai người rơi thẳng vào bóng tối sâu thẳm!
Không biết qua bao lâu, Hoa Vân từ từ tỉnh lại.
Trước mặt hắn là một cảnh tượng khiến người ta sởn tóc gáy.
Hàng ngàn quan tài xếp chồng lên nhau.
Cái thì bị khóa chặt bằng xích sắt rỉ sét. Cái thì hé mở, lộ ra bàn tay trắng bệch thò ra ngoài. Không khí nồng nặc mùi ẩm mốc, tử khí và sự tuyệt vọng.
Diệp Linh nằm bên cạnh, vẫn chưa tỉnh.
Hoa Vân nuốt nước bọt, khẽ lay nàng:
Diệp Linh, dậy đi…
Nhưng ngay lúc hắn vừa đụng vào nàng
RẮC!
Từ một cỗ quan tài gần đó, một bàn tay xanh rữa thò ra!
Từng cỗ quan tài khác cũng bắt đầu rung lắc dữ dội, như thể có thứ gì đó bên trong đang muốn chui ra!
Hoa Vân lập tức đổ mồ hôi lạnh, vội vàng đánh thức Diệp Linh!
DẬY MAU! CHÚNG TA PHẢI CHẠY!
Diệp Linh lờ mờ mở mắt, nhưng chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, một giọng nói khàn khàn bỗng vang lên từ trong bóng tối:
Nhập mộ giả… không thể rời đi.
Muốn sống, hãy chọn một quan tài mà chui vào.
Không khí lập tức trở nên chết chóc tột độ.
Diệp Linh cứng đờ người, quay sang nhìn Hoa Vân.
Sư phụ… làm sao bây giờ?
Hoa Vân cũng cứng người, nhưng chỉ sau một giây trầm tư, hắn lập tức nói với vẻ dứt khoát:
Ngươi chọn trước đi.
Diệp Linh: “…SƯ PHỤ!!!””
“Diệp Linh giận đến mức muốn cắn sư phụ một phát, nhưng tình thế quá cấp bách, nàng đành gạt phăng ý nghĩ đó qua một bên.
Xung quanh, những cỗ quan tài vẫn không ngừng rung lắc.
Một vài nắp quan tài đã bật mở hoàn toàn, để lộ những thân thể quắt queo, da bọc xương, đôi mắt trống rỗng phát ra ánh sáng xanh quỷ dị.
Chúng lặng lẽ bò ra, đầu nghiêng ngả như đang quan sát con mồi.
Sư phụ… bọn chúng sống dậy rồi…
Hoa Vân cũng toát mồ hôi lạnh.
Hắn nhanh chóng đưa mắt quét qua hàng ngàn quan tài.
Trong tình huống này, phải chọn quan tài mà chui vào sao?!
Không thể nào…
Có thể nào…?
Lẽ nào…?!
Hoa Vân nghiến răng:
Ta hiểu rồi!
Diệp Linh lập tức quay sang, mắt sáng lên:
Người có kế sách gì?!
Không, ta chỉ hiểu rằng chúng ta tiêu đời rồi!
SƯ PHỤ!!!
ẦM!
Ngay lúc đó, một bóng đen khổng lồ bỗng dưng bật dậy từ cỗ quan tài lớn nhất ở trung tâm!
Đó là một bộ xương toàn thân phủ đầy phù văn huyết sắc, trên đầu đội vương miện vàng rực rỡ, trên tay cầm một thanh kiếm gãy nhưng vẫn tỏa ra sát khí kinh thiên động địa!
Vong Linh Đế Quân… thức tỉnh!
Những xác chết quắt queo lập tức quỳ rạp xuống, đồng thanh hô vang:
Hoan nghênh Đế Quân!
Ánh mắt xanh lóe sáng, bộ xương vương giả chậm rãi quay đầu nhìn thẳng vào Hoa Vân và Diệp Linh.
Nhập mộ giả…
Muốn sống? Hay muốn chết?
Diệp Linh nín thở.
Hoa Vân cũng cứng người.
Trong đầu hắn lúc này chỉ có một suy nghĩ
“Còn có lựa chọn thứ ba không?!””
“Không khí lặng như tờ.
Diệp Linh cứng người, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Hoa Vân cũng không khá hơn, nhưng hắn vẫn cố giữ phong thái, hắng giọng nói:
Nếu được chọn, ta chọn… sống.
Bộ xương vương giả khẽ nghiêng đầu, hốc mắt phát ra ánh sáng xanh u ám.
Muốn sống…?
Hãy chứng minh… ngươi xứng đáng!
ẦM!
Đế Quân nâng thanh kiếm gãy lên
Một luồng khí tức cường đại kinh khủng bùng phát!
Mặt đất rung chuyển, không gian méo mó, hàng ngàn quan tài phát ra tiếng răng rắc như sắp vỡ vụn!
Diệp Linh hét lên:
Sư phụ, bây giờ làm gì?!
Hoa Vân nhìn thấy cảnh này, lập tức đưa ra một quyết định vô cùng sáng suốt.
Hắn hít sâu một hơi, rồi…
QUỲ XUỐNG!
Đế Quân tha mạng! Tiểu nhân nguyện làm tay sai!
Diệp Linh: “…SƯ PHỤ!!!”
Toàn bộ lũ vong linh chết lặng.
Thậm chí Đế Quân cũng hơi giật mình, bàn tay cầm kiếm hơi khựng lại.
Một vị vua vong linh, kẻ thống lĩnh tử địa ngàn năm, kẻ đã diệt vô số tu sĩ dám xâm nhập vào mộ địa của hắn
Lần đầu tiên chứng kiến có kẻ chưa đánh đã quỳ!
Sự im lặng kéo dài vài giây.
Sau đó, một luồng sát khí càng kinh khủng hơn bùng phát!
Hồ đồ!
Đế Quân vung kiếm, kiếm khí đen kịt xé toạc không gian, chém thẳng về phía Hoa Vân!
Diệp Linh hét lên, chuẩn bị lao ra chắn cho sư phụ, nhưng ngay lúc đó
ẦM!
Một tiếng nổ vang lên!
Nhưng kiếm khí không chém vào Hoa Vân.
Mà chém xuống đất, ngay trước mặt hắn.
Một vết cắt sâu hoắm, nhưng không làm tổn hại đến ai.
Đế Quân chậm rãi thu kiếm, ánh sáng xanh trong hốc mắt chập chờn.
Ngươi… thú vị.
Quỳ xuống cầu xin, nhưng trong mắt không có chút sợ hãi nào.
Là ngu xuẩn hay là gan dạ?
Hoa Vân lập tức nghiêm túc đáp:
Thật ra là cả hai!
Diệp Linh: “…SƯ PHỤ!!!”
Đế Quân trầm mặc một lúc lâu.
Sau đó, hắn bất ngờ cười khà khà.
Được! Ta sẽ cho các ngươi một cơ hội.
Muốn sống, phải hoàn thành một thử thách.
Hoa Vân và Diệp Linh đồng thanh hỏi:
Thử thách gì?
Trở thành… chủ nhân mới của thanh kiếm này.
Vừa dứt lời, Đế Quân ném thanh kiếm gãy xuống đất.
ẦM!
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Dù là kiếm gãy, nhưng sát khí vẫn ngập trời, không khác gì một món thần binh!
Diệp Linh kinh hãi:
Muốn làm chủ nhân của nó… chẳng phải chúng ta phải thu phục được thanh kiếm sao?!
Đế Quân nhếch mép:
Không sai.
Nhưng nếu các ngươi thất bại…
Các ngươi sẽ bị thanh kiếm nuốt chửng linh hồn!
Bầu không khí ngay lập tức trở nên chết chóc.
Hoa Vân chớp mắt, suy nghĩ một lúc, rồi quay sang Diệp Linh, vỗ vai nàng:
Ngươi thử trước đi.
Diệp Linh: “…SƯ PHỤ!!!””
“Diệp Linh run lên, mắt long lanh nước.
Sư phụ, tại sao lại là con?!
Hoa Vân nghiêm túc đặt tay lên vai nàng, ánh mắt tràn đầy sự chân thành.
Diệp Linh, con đường tu hành là một con đường đầy chông gai. Muốn trở nên mạnh mẽ, phải dám đối mặt với thử thách. Ta muốn ngươi trưởng thành.
Diệp Linh sững sờ. Trong lòng nàng trào dâng cảm xúc phức tạp, vừa cảm động, vừa kính phục, vừa…
Khoan đã.
Nàng ngẫm lại câu nói của sư phụ, rồi lập tức nhận ra có gì đó sai sai!
Không đúng! Nói cho cùng là người không muốn thử trước chứ gì?!
Hoa Vân lập tức chấn chỉnh lại khí chất, ho nhẹ một tiếng:
Khụ, đừng để ý tiểu tiết.
Diệp Linh tức muốn hộc máu.
Nhưng nàng biết không thể trốn tránh.
Hít sâu một hơi, nàng bước lên, đưa tay ra chạm vào thanh kiếm gãy.
ẦM!
Ngay lập tức, một lực hút kinh khủng bùng phát, kéo linh hồn nàng thẳng vào tâm linh kiếm giới!
Diệp Linh mở mắt.
Nàng thấy mình đang đứng giữa một vùng hoang mạc đen kịt.
Trên bầu trời, hàng ngàn vong linh bay lượn như những con diều hâu săn mồi.
Dưới mặt đất, vô số bộ xương rải rác, bị chôn vùi trong cát.
Ở trung tâm hoang mạc, một bóng người cao lớn, mặc áo giáp đen, cầm kiếm gãy đang đứng lặng lẽ.
Hắn tỏa ra một luồng khí tức cường đại đến nghẹt thở.
Diệp Linh cắn răng, cảnh giác nhìn chằm chằm.
Bóng người giáp đen khẽ nhếch môi, giọng trầm trầm vang lên:
Kẻ muốn trở thành chủ nhân của ta…
Hãy chứng minh ngươi có tư cách!
ẦM!
Kiếm khí đen kịt bùng nổ, hóa thành một cơn bão hủy diệt lao thẳng về phía Diệp Linh!
Nàng siết chặt nắm tay, rút kiếm nghênh chiến!
Đến đây!!!
Bên ngoài.
Hoa Vân khoanh tay đứng nhìn.
Đế Quân lặng lẽ quan sát, chậm rãi hỏi:
Ngươi không lo lắng cho đồ đệ sao?
Hoa Vân gật đầu chắc nịch.
Dĩ nhiên là có.
Nhưng mà… ta lo cho thanh kiếm hơn.