Chương 376: Trả giá
Diệp Linh run run, cảm giác như ba hồn bảy vía của mình vừa bị đánh bay một nửa.
“Sư phụ, người không hề có kế hoạch đối phó sao?”
Hoa Vân nghiêng đầu suy nghĩ. “Nếu địch nhân mạnh quá, ta có thể giả chết. Nếu vẫn không được, ta có thể nhờ con bảo vệ.”
Diệp Linh suýt thì ngã ngửa.
“Người… người định để con liều mạng còn bản thân thì giả chết?”
Hoa Vân cười vô tư: “Phải có kẻ sống sót để kể lại câu chuyện chứ.”
Diệp Linh ôm đầu, cảm giác tuyệt vọng dâng trào.
Nàng đã lầm.
Nàng cứ tưởng sư phụ nàng là một kẻ bí ẩn, thâm sâu khó lường.
Nhưng không.
Hắn căn bản chỉ là một kẻ vô trách nhiệm, không có kế hoạch, không có mục tiêu, chỉ đơn giản thích đẩy rắc rối cho người khác!
Diệp Linh cảm giác như tương lai của mình tối sầm lại.
Và bi kịch nhất là… nàng vẫn phải theo hắn!”
“Diệp Linh gục đầu xuống bàn, tuyệt vọng không nói nổi lời nào.
Nàng từng nghĩ làm đệ tử của một đại cao thủ sẽ là một chuyện oai phong lẫm liệt.
Nhưng bây giờ nàng mới hiểu…
Sư phụ của nàng không những vô trách nhiệm, mà còn không có chút đạo đức nào!
Một tên sát thủ đến tận nơi truy sát hắn, hắn không đánh, không chạy, cũng không có bất kỳ kế hoạch nào… Chỉ đơn giản nói vài câu vô thưởng vô phạt, khiến đối phương hoài nghi đến mức tự rút lui.
Chuyện này… rốt cuộc là may mắn hay là một loại tài năng quỷ dị?
Diệp Linh ngước lên nhìn Hoa Vân, ánh mắt không giấu nổi sự phẫn uất.
“Sư phụ, rốt cuộc người có từng thật sự chiến đấu nghiêm túc chưa?”
Hoa Vân ngẫm nghĩ một chút, rồi lắc đầu:
“Không hẳn.”
Diệp Linh: “…”
Hoa Vân đặt chén trà xuống, giọng điệu như thể đây chỉ là chuyện cỏn con:
“Chưa có ai ép ta phải nghiêm túc cả.”
Diệp Linh trừng mắt.
“Vậy nếu một ngày nào đó có người ép người nghiêm túc thì sao?”
Hoa Vân nhướng mày, thong thả đáp:
“Thì ta sẽ giả vờ nghiêm túc một chút.”
Diệp Linh cảm giác như có một dòng lửa giận bùng lên trong lòng.
Nàng muốn đánh hắn.
Nàng thật sự muốn đánh hắn!
Nhưng mà…
Nàng đánh không lại!
Lúc này, quán trà chợt vang lên một giọng nói sắc lạnh:
“Ta đến đây không phải để đàm luận trà đạo.”
Diệp Linh giật bắn mình, quay ngoắt lại.
Từ ngoài cửa, một bóng người bọc trong hắc bào đang bước vào.
Hơi thở lạnh lẽo.
Sát khí ngập tràn.
Một kẻ nguy hiểm hơn kẻ vừa rồi gấp bội!
Diệp Linh lập tức vào tư thế cảnh giác, nhưng Hoa Vân thì chỉ nhẹ nhàng nhấc chén trà lên, không hề tỏ ra ngạc nhiên.
“Lại một tên nữa à?”
Diệp Linh thầm nghiến răng: Sư phụ, người có bao nhiêu kẻ thù vậy?!”
“Người áo đen tiến tới, sát khí lan tỏa như một cơn bão đen kịt.
“Ta không giống kẻ trước.” Giọng hắn lạnh lùng. “Ta không đến để nghe ngươi nói chuyện. Ta đến để giết ngươi.”
Diệp Linh lập tức căng thẳng, tay đặt lên chuôi kiếm. Nàng không tin lần này sư phụ nàng có thể chỉ dùng mấy câu nói nhảm nhí mà giải quyết được.
Nhưng Hoa Vân vẫn vô cùng nhàn nhã, thậm chí còn chậm rãi rót thêm trà.
“Ồ? Vậy à?”
Người áo đen nheo mắt, ánh nhìn sắc như đao.
“Ta đã điều tra rất kỹ. Những kẻ đến giết ngươi trước đây đều không thành công vì chúng quá do dự. Nhưng ta thì khác.”
Hắn rút ra một thanh đao sắc bén, sát khí ngập tràn.
“Ta sẽ không nghe ngươi nói bất cứ điều gì.”
Hoa Vân mỉm cười, gật gù:
“Tốt. Nhưng trước khi ngươi ra tay…”
Hắn nâng chén trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, ánh mắt sâu thẳm.
“…Ngươi có chắc mình đã tìm đúng người chưa?”
Người áo đen khựng lại.
Diệp Linh cũng khựng lại.
Hả?
Đúng người? Không đúng người?
Rõ ràng người áo đen đến đây là để giết Hoa Vân! Nhưng sư phụ nàng lại hỏi một câu như thế, chẳng khác nào muốn… gây hoang mang.
Người áo đen chớp mắt một cái.
Hắn biết đây có thể là một cái bẫy tâm lý. Hắn không được dao động.
Nhưng…
…Lỡ như hắn thật sự sai thì sao?
Hắn nhìn lại Hoa Vân. Khuôn mặt, dáng vẻ, tất cả đều giống hệt người trong thông tin hắn nhận được.
Nhưng… giống không có nghĩa là đúng.
Tu chân giới có rất nhiều loại pháp thuật thay đổi dung mạo, nhiều loại bí pháp tạo ảo ảnh. Một kẻ có thể sống sót qua vô số lần truy sát, thật sự lại ngồi đây uống trà ung dung chờ chết sao?
…Không đúng.
…Có cái gì đó không đúng.
Hắn siết chặt chuôi đao.
Không được! Hắn không thể bị dao động!
Người áo đen cắn răng, định vung đao chém xuống
Nhưng đúng lúc đó, Hoa Vân nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, nói thêm một câu.
“…Nếu ngươi giết sai người, ngươi có biết hậu quả không?”
Khoảnh khắc ấy, sắc mặt người áo đen đột ngột tái nhợt.
Bàn tay đang siết chặt chuôi đao cũng hơi run lên.
Không được.
Hắn không thể đánh cược!
Hắn hít sâu một hơi, lùi lại một bước, đôi mắt lóe lên sự tính toán.
“…Có vẻ ta cần xác minh thêm.”
Nói xong, hắn thu đao lại, quay người, lặng lẽ rời đi.
Quán trà lại trở về yên tĩnh.
Diệp Linh: “…”
Nàng không nói nổi nữa.
Nàng chỉ có thể nhìn sư phụ mình với ánh mắt sững sờ.
Lại nữa.
Lại nữa.
Lại một kẻ sát nhân đáng sợ bị hắn dọa lui chỉ bằng vài câu nói.
Không có đánh nhau. Không có sử dụng pháp thuật. Không có bất kỳ phòng thủ nào.
Chỉ đơn giản là thao túng suy nghĩ.
Diệp Linh cảm thấy lạnh sống lưng.
Sư phụ của nàng…
Không giống người bình thường chút nào.”
“Diệp Linh thở dài.
Nàng đã chán ngấy cảnh này rồi.
Từ khi theo Hoa Vân, nàng phát hiện ra một sự thật khủng khiếp
Sư phụ nàng không hề có chút trách nhiệm nào cả!
Hắn không có tông chỉ, không có mục tiêu, không có chí lớn.
Hắn sống một cách hoàn toàn tùy hứng, có thể ngồi cả ngày trong quán trà chỉ để ngắm lá rụng.
Khi người khác tu luyện khổ cực, hắn nằm ngủ.
Khi người khác cắn răng đấu pháp, hắn đứng nhìn.
Khi người khác trăn trở con đường tu đạo, hắn ăn bánh uống trà.
Tệ hơn nữa…
Mọi kẻ địch đến tìm hắn gây sự đều chết theo những cách không thể hiểu nổi!
Chết vì tự vấp ngã.
Chết vì bị đồng bọn hiểu lầm.
Chết vì ăn phải bánh bao có độc (mà Hoa Vân không hề bỏ độc).
Chết vì tự nghi ngờ chính mình, rồi phát điên mà tự vẫn.
Mỗi lần như thế, nàng đều cố gắng tìm ra quy luật trong hành động của sư phụ mình.
Nhưng không có quy luật nào cả.
Nàng không biết hắn có thực lực mạnh thật hay không.
Không biết hắn có âm mưu gì không.
Không biết hắn có thật sự là một cao nhân tuyệt thế hay chỉ đơn giản là…
Một tên lười biếng may mắn một cách quái đản!
Hôm nay cũng vậy.
Hai tên sát thủ đến, nhưng lại tự rời đi chỉ sau vài câu nói của hắn.
Không có đánh nhau.
Không có đổ máu.
Chỉ có một sự vô lý tuyệt đối.
Diệp Linh xoa trán.
Nàng đã quen rồi.
Nàng thật sự không còn muốn tìm hiểu nữa.
Nàng chỉ ngồi xuống, gọi một chén trà, và chậm rãi hỏi:
“Sư phụ, bây giờ chúng ta đi đâu?”
Hoa Vân gác chân lên ghế, vươn vai một cách lười biếng.
“Đi đâu cũng được.”
“…Sư phụ không có kế hoạch gì sao?”
“Không có.”
Diệp Linh nhấp một ngụm trà.
“…Người có định tìm cơ duyên không?”
“Không.”
“…Người có muốn thành cường giả không?”
“Không.”
“…Vậy người muốn làm gì?”
Hoa Vân nhắm mắt, nở một nụ cười thản nhiên:
“Ta chỉ muốn sống mà không cần phải quyết định gì cả.”
Diệp Linh: “…”
Nàng biết rồi.
Sư phụ của nàng không phải người.
Hắn là một đám mây lười biếng trôi giữa trời.”
“Diệp Linh đặt chén trà xuống, ánh mắt đầy thất vọng.
Nàng từng nghĩ theo một sư phụ mạnh mẽ sẽ giúp nàng chinh phục thiên hạ, nhưng bây giờ…
Nàng chỉ thấy mệt mỏi.
Đột nhiên, một nhóm tu sĩ áo đen tiến vào quán trà.
Người dẫn đầu có ánh mắt sắc bén như dao, giọng lạnh lùng:
“Hoa Vân, đã đến lúc ngươi trả giá rồi.