Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tu-tien-ta-co-mot-cai-thuoc-tinh-bang-dieu-khien.jpg

Tu Tiên, Ta Có Một Cái Thuộc Tính Bảng Điều Khiển

Tháng 2 20, 2025
Chương 701. Phi thăng tiên giới Chương 700. Cuối cùng sắp xếp
dai-co-viet-nhat-thong-chi.jpg

Đại Cồ Việt Nhất Thống Chí

Tháng 12 21, 2025
Chương 21: Gặp dị nhân, Lý Thông ứng kiếp. Lập đàn phép, Ngũ Thánh ra oai. Chương 20: Mộc Lộc thượng sơn, cầu đạo hữu. Lý Thông trảm yêu, luyện thần binh.
nguoi-cai-tro-choi-nha-thiet-ke-moi-ngay-so-canh-sat-lap-ho-so.jpg

Ngươi Cái Trò Chơi Nhà Thiết Kế, Mỗi Ngày Sở Cảnh Sát Lập Hồ Sơ?

Tháng 1 21, 2025
Chương 642. Hết trọn bộ Chương 641. Nổ tung nghệ thuật
ta-khai-thac-tien-vuc-nhung-nam-kia.jpg

Ta Khai Thác Tiên Vực Những Năm Kia

Tháng 2 3, 2026
Chương 110: Giết người đêm ( cầu đặt mua! ) Chương 109: Linh văn cùng thuật pháp ( cầu đặt mua! )
hao-mot-cai-khi-van-nhan-gian.jpg

Hảo Một Cái Khí Vận Nhân Gian

Tháng 2 3, 2026
Chương 195: thâm cung mật nghị Chương 194: nhất mệnh nhị vận tam phong thủy
lam-bac-si-khong-can-thiet-qua-binh-thuong.jpg

Làm Bác Sĩ, Không Cần Thiết Quá Bình Thường

Tháng 1 17, 2025
Chương 235. Thuộc về hắn thời đại, đã đến! Chương 234. Tiến vào vòng tiếp theo!
gia-phu-la-tran-bac-vuong-ta-lam-can-thi-co-sao.jpg

Gia Phụ Là Trấn Bắc Vương, Ta Làm Càn Thì Có Sao?

Tháng 2 1, 2026
Chương 408: Thật không tiện, thiên khắc! Chương 407: Quỷ dị? Đối ta vô dụng!
lanh-chu-tren-duoi-rong.jpg

Lãnh Chủ Trên Đuôi Rồng

Tháng 1 31, 2026
Chương 57: Thú nhân thiếu hụt Chương 56: Miêu nữ
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 375: Trì hoãn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 375: Trì hoãn

“Sư phụ! Người làm ơn nhìn xem! Chúng ta đang ở Bắc Hoang! Người đã quên nhiệm vụ! Không biết ai cần giết! Không có đầu mối! Chúng ta hoàn toàn lạc lối! NGƯỜI CÒN ĐỊNH TRÌ HOÃN ĐẾN KHI NÀO?”

Hoa Vân suy nghĩ một lát, rồi gật gù:

“Nói cũng đúng.”

Diệp Linh thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng lay động được hắn.

Nhưng rồi Hoa Vân bỗng giơ tay gọi chủ quán:

“Lão trượng, cho thêm một ấm trà nữa.”

Diệp Linh đập bàn đứng dậy: “SƯ PHỤ, !”

Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ góc quán trà.

“Ồ? Ta cứ tưởng ai đang gây ồn ào, hóa ra là Hoa Vân của Vạn Kiếm Tông.”

Diệp Linh giật mình quay lại. Một bóng người khoác hắc bào đứng dậy, ánh mắt sắc bén quét qua hai thầy trò.

“Ta không nhớ rõ lắm, nhưng hình như… ta có một lệnh truy sát dành cho ngươi?”

Không khí lập tức trở nên căng thẳng. Những tu sĩ khác trong quán trà vội vã lùi lại, có kẻ thậm chí còn định bỏ chạy.

Diệp Linh siết chặt nắm tay, tinh thần lập tức vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Nhưng Hoa Vân thì vẫn thản nhiên nhấp một ngụm trà, chậm rãi đặt chén xuống, lẩm bẩm:

“Hóa ra là thế…”

Diệp Linh nuốt nước bọt, hỏi khẽ: “Sư phụ… hóa ra là thế nào?”

Hoa Vân gật đầu:

“Hóa ra nhiệm vụ của ta là tự cứu mình.”

Diệp Linh chết sững.

Đúng là… không thể tin nổi!”

“Không khí trong quán trà căng như dây đàn.

Diệp Linh nhanh chóng đánh giá tình huống. Kẻ áo đen trước mặt rõ ràng là một tu sĩ nguy hiểm. Nếu hắn thật sự có lệnh truy sát Hoa Vân, thì chắc chắn sẽ không để sư phụ nàng rời đi dễ dàng.

Nhưng…

Nàng liếc qua Hoa Vân. Hắn vẫn đang… chậm rãi rót trà.

Diệp Linh nghiến răng, thấp giọng: “Sư phụ, bây giờ không phải lúc uống trà!”

Hoa Vân gật gù, mắt vẫn không rời chén trà: “Ừ, bây giờ là lúc suy nghĩ.”

Diệp Linh tức muốn hộc máu.

Bên kia, kẻ áo đen nhếch mép cười lạnh:

“Ngươi có vẻ bình tĩnh nhỉ? Ta cứ tưởng đệ tử Vạn Kiếm Tông phải có chút khí thế, hóa ra cũng chỉ là một tên nhu nhược trốn trong quán trà.”

Diệp Linh cảm giác không khí xung quanh lạnh đi.

Nàng quay sang, và thấy Hoa Vân cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

Nhưng…

Hắn không giận dữ. Không tức tối. Không lộ ra chút sát khí nào.

Chỉ đơn giản… nhìn thẳng vào kẻ áo đen, nở một nụ cười nhàn nhạt.

“Ngươi có lệnh truy sát ta?”

Kẻ áo đen cười khẩy: “Đúng.”

“Ngươi có chắc… là ta thật không?”

Không khí lặng đi.

Diệp Linh chớp mắt, chưa kịp hiểu sư phụ nàng đang định làm gì.

Nhưng kẻ áo đen rõ ràng bị câu nói đó làm cho khựng lại.

“…Ý ngươi là gì?”

Hoa Vân đặt chén trà xuống, khoanh tay, giọng điệu thong thả như đang bàn chuyện thời tiết:

“Giả sử… có ai đó muốn giết ta. Họ sẽ làm gì?”

Kẻ áo đen nhíu mày: “Gửi lệnh truy sát.”

“Vậy nếu có ai đó muốn lừa ngươi giết nhầm người thì sao?”

Kẻ áo đen giật mình.

Hoa Vân mỉm cười: “Giả sử ngươi bị lừa. Giả sử ta không phải là người trong lệnh truy sát. Giả sử tất cả chuyện này chỉ là một cái bẫy… thì sao?”

Diệp Linh há hốc mồm.

Còn kẻ áo đen… thì đổ mồ hôi lạnh.

Hắn đột nhiên cảm thấy… không còn chắc chắn nữa.

Hắn nhớ rất rõ lệnh truy sát. Nhưng… ai đã đưa nó cho hắn? Thông tin có thật sự chính xác không? Nếu đây là một âm mưu… nếu hắn giết nhầm… thì hậu quả sẽ ra sao?

Hoa Vân lặng lẽ nhìn biểu cảm của kẻ áo đen, rồi chậm rãi nhấc chén trà lên, nhấp một ngụm.

Sau đó, hắn thở dài, khẽ lẩm bẩm:

“Giả Đạo… quả nhiên hữu dụng.””

“Kẻ áo đen đứng chôn chân tại chỗ, trong lòng gió lốc gào thét.

Hắn đến đây với quyết tâm giết người, nhưng giờ… hắn không còn chắc chắn nữa.

Lệnh truy sát vốn rất rõ ràng. Nhưng… lỡ như Hoa Vân nói đúng thì sao? Nếu đây chỉ là một trò lừa? Nếu hắn đang bị ai đó thao túng? Nếu thật sự có một âm mưu đằng sau tất cả?

Mà… ai dám chắc người trước mặt hắn thật sự là Hoa Vân?

Kẻ áo đen cảm thấy da đầu tê dại. Hắn biết mình đang nhìn Hoa Vân, nhưng hắn có chứng cứ gì để khẳng định điều đó? Giấy truy sát có nhắc đến đặc điểm nhận dạng… nhưng lỡ như người trước mặt chỉ là một kẻ giả mạo thì sao? Lỡ như hắn đang bước vào một ván cờ mà bản thân không hề hay biết?

Hắn đột nhiên thấy mồ hôi ướt đẫm sau lưng.

Không được. Phải rời đi. Ngay lập tức.

Hắn hít sâu, thu tay vào trong tay áo, trầm giọng:

“Xem ra hôm nay ta không có đủ thông tin. Bỏ qua một lần.”

Nói xong, hắn lập tức xoay người, lướt đi như gió thoảng.

Diệp Linh đứng chết trân.

“…Hắn… hắn thật sự đi rồi?”

Hoa Vân ung dung uống nốt ngụm trà cuối cùng, mỉm cười:

“Chứ còn gì nữa?”

Diệp Linh mở miệng định nói gì đó… nhưng cuối cùng lại thôi.

Nàng nhận ra mình hoàn toàn không hiểu sư phụ.

Rõ ràng hắn là kẻ cẩu thả, không có trách nhiệm, quên sạch nhiệm vụ, nhưng… hắn vừa mới dùng vài câu nói mà khiến một cao thủ bỏ chạy không đánh.

Nàng bỗng nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.

Sư phụ nàng rốt cuộc là thiên tài, hay chỉ đơn thuần là một kẻ may mắn đến vô lý?”

“Diệp Linh ngồi lặng, nhìn sư phụ mình với ánh mắt đầy phức tạp.

Nàng không biết nên bực bội hay nên kính phục hắn nữa.

Hoa Vân chỉ nhàn nhã vươn vai, lẩm bẩm:

“Haizz, lại một kẻ không đáng để ta ra tay.”

Diệp Linh nghiến răng: “Sư phụ, người vừa ngồi một chỗ mà làm một tên sát thủ tự bỏ đi! Người không thấy chuyện này rất bất thường sao?”

Hoa Vân nhướng mày: “Bất thường chỗ nào?”

Diệp Linh gần như muốn hét lên: “Bất thường ở chỗ người không làm gì cả mà vẫn thắng!”

Hoa Vân cười cười, lắc đầu: “Tiểu Linh, con còn non lắm. Trong thế gian này, kẻ mạnh không nhất định là kẻ ra tay, mà là kẻ khiến kẻ khác không dám ra tay.”

Diệp Linh chớp mắt.

“Con nghĩ xem, nếu ta thực sự mạnh, tên kia đáng lẽ đã tấn công ta ngay từ đầu. Nhưng hắn lại không làm vậy. Điều đó nghĩa là hắn cũng có sự dè chừng, có sự nghi ngờ.”

“Ta chỉ cần đẩy nhẹ một chút, hắn lập tức tự suy diễn, tự hoảng loạn, tự quyết định rời đi. Đó chính là Giả Đạo.”

Hoa Vân nói đến đây, nheo mắt, nhìn về khoảng không xa xa.

Diệp Linh lặng lẽ nuốt nước bọt.

Lúc này, nàng mới thật sự nhận ra sự đáng sợ của con đường mà sư phụ đang đi.

Nếu là những đại tu sĩ bình thường, khi đối mặt với nguy hiểm, họ sẽ dùng kiếm, dùng pháp thuật, dùng sức mạnh để áp đảo đối phương.

Nhưng Hoa Vân không cần.

Hắn chỉ cần một lời nói, và địch nhân tự hủy hoại chính mình.

Đó là một loại sức mạnh không thể đo lường.

Càng nghĩ, Diệp Linh càng cảm thấy rét lạnh trong lòng.

Cuối cùng, nàng hít một hơi sâu, nhẹ giọng hỏi:

“…Sư phụ, con có thể học Giả Đạo không?”

Hoa Vân liếc nhìn nàng, ánh mắt thoáng lóe lên một tia thâm thúy.

Hắn mỉm cười, nhẹ nhàng gõ ngón tay lên bàn.

“Tất nhiên là được.”

“Tất cả chỉ là vấn đề niềm tin mà thôi.””

“Diệp Linh nhìn theo bóng kẻ áo đen đã rời đi, lòng vẫn chưa hết bàng hoàng.

“Sư phụ…” nàng cất giọng run rẩy, “tên đó thật sự… bỏ đi rồi?”

Hoa Vân bình thản đáp: “Ừ, chạy rồi.”

Diệp Linh không tin nổi. “Chạy… mà không đánh?”

Hoa Vân cười cười, giơ chén trà lên trước mặt, ánh mắt đầy triết lý:

“Trên đời này có hai loại người. Một loại là kẻ muốn đánh nhau. Một loại là kẻ bị ép phải đánh nhau. Chúng ta chỉ cần khiến kẻ địch nhận ra mình thuộc loại thứ hai, hắn tự khắc sẽ chọn đường lui.”

Diệp Linh há hốc miệng.

“…Vậy nếu hắn không rút lui thì sao?”

Hoa Vân nhấp một ngụm trà, điềm đạm đáp:

“Thì ta sẽ tiếp tục uống trà, đến khi nào hắn chán thì thôi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tam-quoc-bat-dau-dieu-thuyen-giao-pho-cho-ta.jpg
Tam Quốc: Bắt Đầu Điêu Thuyền Giao Phó Cho Ta
Tháng 1 24, 2025
toan-dan-bang-quat-cau-sinh-ta-co-an-giau-nhac-nho.jpg
Toàn Dân Băng Quật Cầu Sinh, Ta Có Ẩn Giấu Nhắc Nhở
Tháng 2 1, 2025
tram-tuoi-truc-co-tu-max-cap-ngo-tinh-bat-dau.jpg
Trăm Tuổi Trúc Cơ, Từ Max Cấp Ngộ Tính Bắt Đầu
Tháng 1 6, 2026
tong-vo-ta-giang-ho-dai-ma-dau-viec-ac-bat-tan.jpg
Tống Võ: Ta Giang Hồ Đại Ma Đầu, Việc Ác Bất Tận!
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP