Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Dị Thế Chi Triệu Hoán Hàng Tỉ Thần Ma

Hồng Hoang: Bắt Đầu Cửu Long Kéo Quan

Tháng 1 15, 2025
Chương 372. Người người thành thánh Chương 371. Nằm phẳng người liên minh
thon-phe-tinh-khong-chi-vinh-hang-bat-diet.jpg

Thôn Phệ Tinh Không Chi Vĩnh Hằng Bất Diệt

Tháng 1 25, 2025
Chương 185. Nhân Tộc vô địch Chương 184. Thương thảo
tap-vo-khong-thanh-ta-khong-the-lam-gi-khac-hon-la-hoa-than-yeu-ma.jpg

Tập Võ Không Thành, Ta Không Thể Làm Gì Khác Hơn Là Hóa Thân Yêu Ma

Tháng 1 15, 2026
Chương 228: Nguy cơ kinh hiện Chương 227: Giải cứu chi pháp
van-co-de-nhat-than

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Tháng 2 8, 2026
Chương 7171: ma sào Chương 7170: đệ nhị cái cự dẫn nguyên!
xuyen-thanh-king-bat-dau-truc-dien-vaccine-man.jpg

Xuyên Thành King? Bắt Đầu Trực Diện Vaccine Man!

Tháng 1 31, 2026
Chương 352: Kế hoạch bắt đầu Chương 351: Kuseno: Đột nhiên như vậy? !
bat-nat-ta-khong-boi-canh-tro-tay-bien-tap-vo-dich-de-toc

Bắt Nạt Ta Không Bối Cảnh, Trở Tay Biên Tập Vô Địch Đế Tộc

Tháng 2 1, 2026
Chương 606: Muốn ta phá hủy phủ thành chủ ư? Chương 605: Bất ngờ biến cố, toàn thành điều tra!
tien-phe.jpg

Tiên Phệ

Tháng mười một 29, 2025
Chương 1219: Rời đi (đại kết cục) Chương 1218: Giải quyết
dien-anh-the-gioi-xuyen-toa-mon.jpg

Điện Ảnh Thế Giới Xuyên Toa Môn

Tháng 1 21, 2025
Chương Lời cuối sách đại kết cục Chương 1322. Thiên Đạo cảnh
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 377: Huyết Ảnh Môn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 377: Huyết Ảnh Môn

Diệp Linh lập tức cảnh giác, nhưng Hoa Vân chỉ hờ hững nâng chén trà lên.

Hắn không tỏ ra lo lắng chút nào.

Kẻ áo đen thấy vậy, cười lạnh:

“Lần này không có đường lui đâu. Ngươi nghĩ vài câu nói có thể cứu ngươi mãi sao?”

Diệp Linh siết chặt nắm tay.

Hắn nói đúng.

Lần này có vẻ nghiêm trọng.

Nhưng ngay lúc đó, Hoa Vân lười biếng vươn vai, thở dài nói:

“Được rồi, vậy ai là người đứng sau các ngươi?”

Kẻ áo đen nhíu mày.

“Ngươi không cần biết.”

Hoa Vân gật gù, lẩm bẩm:

“Vậy là có người đứng sau thật.”

Kẻ áo đen sững người, nhận ra mình vừa lỡ lời.

Nhưng Hoa Vân chưa dừng lại.

Hắn lắc đầu, tỏ vẻ tiếc nuối:

“Lại bị lợi dụng mà không biết. Đáng thương thật.”

Kẻ áo đen giật mình, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm.

“Câm miệng! Ngươi đang nói nhảm gì vậy?”

Hoa Vân nhìn thẳng vào hắn, giọng điềm nhiên:

“Ngươi thật sự nghĩ nhiệm vụ này đơn giản sao?”

Kẻ áo đen nghiến răng, sát khí càng tăng.

Nhưng trong lòng hắn, một tia nghi hoặc đã bắt đầu nhen nhóm.

“Ngươi…”

Hắn muốn phủ nhận.

Hắn muốn ra tay ngay lập tức.

Nhưng một phần trong hắn… bắt đầu hoài nghi.

Diệp Linh không thể tin nổi.

Lại nữa.

Lại một lần nữa, sư phụ nàng chỉ nói vài câu vô nghĩa, nhưng kẻ địch đã bắt đầu dao động.

Cuối cùng, kẻ áo đen lui lại một bước, giọng trầm xuống:

“Ta sẽ kiểm tra lại… Nếu ngươi lừa ta…”

Hoa Vân mỉm cười:

“Không cần cảm ơn.”

Nhóm áo đen lặng lẽ rời đi.

Diệp Linh chống cằm, mắt vô hồn.

Nàng không biết nên vui hay nên tuyệt vọng nữa.

Sư phụ nàng…

Thật sự không cần chiến đấu cũng có thể sống sót sao?”

“Hoa Vân đứng giữa phố chợ của một thành trấn tu chân, ánh mắt lấp lửng giữa các quầy hàng. Một bên là gian hàng đan dược với lời mời mọc ngọt như mía lùi:

Đan dược tuyệt phẩm, uống vào tăng tu vi ngay tức khắc!

Bên kia là một sạp pháp bảo lòe loẹt, ông lão bán hàng vỗ mạnh vào một thanh kiếm, hô:

Kiếm này từng giết qua hóa thần lão tổ! Chỉ hôm nay giảm giá một nửa!

Diệp Linh nhìn sư phụ của mình do dự, nhịn không được mà hỏi:

Sư phụ, người muốn mua gì?

Hoa Vân trầm ngâm, ánh mắt đảo qua đảo lại, sau đó nghiêm túc nói:

Ta không biết.

… Không biết?

Ta vốn không có chính kiến, Linh nhi à. Có khi ta sẽ mua đan dược, có khi ta sẽ mua pháp bảo, có khi ta sẽ mua cả hai, có khi ta sẽ không mua gì cả.

Diệp Linh im lặng. Một tu sĩ không có lập trường đến mức này sao?

Lão bán đan dược tranh thủ chen vào:

Tiểu huynh đệ, ngươi muốn mạnh lên ngay hay không?

Lão bán kiếm cũng không chịu kém:

Tiểu huynh đệ, ngươi muốn có kiếm sắc bén để bảo vệ mỹ nhân bên cạnh hay không?

Hoa Vân chớp mắt, tựa hồ bị thuyết phục bởi cả hai. Hắn gật đầu với bên trái, rồi lại gật đầu với bên phải.

Đúng vậy, ta muốn mạnh lên.

Đúng vậy, ta muốn bảo vệ mỹ nhân bên cạnh.

Vậy ngươi mua cái gì?

Ta không biết.

Cả hai lão bán hàng trừng mắt, Diệp Linh thì ôm đầu.

Sư phụ, người có thể quyết đoán một chút không?!

Hoa Vân khoanh tay, thở dài:

Linh nhi, con không hiểu đâu. Đời là bể khổ, chọn gì cũng khổ, không chọn cũng khổ. Bản thân ta vốn không có lập trường, không có chính kiến, không có chí hướng.

Vậy sư phụ tu tiên để làm gì?

Ta không biết.

Diệp Linh suýt nữa thì ói máu. Một sư phụ như vậy, nàng thật sự có thể theo học được cái gì đây?”

“Hoa Vân và Diệp Linh đứng trước một ngọn núi lởm chởm, phía trên là đại bản doanh của một ma đạo thế lực khét tiếng, Huyết Ảnh Môn.

Diệp Linh hỏi:

Sư phụ, chúng ta có nên tấn công không?

Hoa Vân nhìn lên, suy tư trong chốc lát rồi gật đầu:

Đúng, chúng ta nên tấn công.

Diệp Linh rút kiếm ra, sẵn sàng lao vào. Nhưng chỉ một nhịp sau, Hoa Vân lắc đầu:

Không, không đúng. Chúng ta không nên tấn công.

???

Diệp Linh khựng lại, nhẫn nhịn hỏi tiếp:

Vậy chúng ta rút lui?

Hoa Vân gật đầu:

Đúng, chúng ta rút lui.

Diệp Linh thở phào, chuẩn bị quay đi, thì Hoa Vân lại lắc đầu:

Không, không đúng. Chúng ta không thể rút lui.

…

Diệp Linh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Nàng nhìn chằm chằm vào sư phụ, cố gắng kiểm soát cảm xúc:

Vậy rốt cuộc chúng ta làm gì?!

Hoa Vân trầm ngâm, sau đó bình thản đáp:

Ta không biết.

Một cơn gió lạnh thổi qua. Diệp Linh cảm giác như đạo tâm của mình đang lung lay.

Sư phụ, người không có chính kiến đến mức này sao?

Linh nhi à, đời người vốn vô định. Quyết định làm gì hay không làm gì, chẳng phải cũng như một chiếc lá trôi trên dòng nước hay sao?

Diệp Linh bóp trán, nghiêm túc đề nghị:

Sư phụ, hay là để con quyết định đi?

Hoa Vân nghĩ một chút, rồi gật đầu:

Được, con quyết định đi.

Diệp Linh hít sâu, sau đó nghiến răng:

Chúng ta tấn công!

Hoa Vân gật đầu:

Ừ, vậy thì tấn công.

Diệp Linh vừa định xông lên thì Hoa Vân đột nhiên nói:

Nhưng nếu con quyết định sai thì sao?

Diệp Linh sững người.

Nếu chúng ta tấn công mà chết hết thì sao? Nếu chúng ta đánh không lại thì sao? Nếu bọn chúng có mai phục thì sao? Nếu bây giờ đổi ý thì có phải an toàn hơn không?

Diệp Linh cảm thấy đầu óc ong ong, cả người cứng đờ.

Cuối cùng, nàng cúi đầu, giọng khô khốc:

Sư phụ, hay là… chúng ta về đi?

Hoa Vân lập tức gật đầu, vẻ mặt thản nhiên:

Ừ, về thôi.

Hai thầy trò quay lưng rời đi, để lại Huyết Ảnh Môn đứng đó… chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra.”

“Hai thầy trò một đường quay về, dọc đường không ai nói gì.

Diệp Linh im lặng, ánh mắt vô hồn như đã mất hết niềm tin vào cuộc sống. Hoa Vân thì hai tay chắp sau lưng, vẻ mặt thong dong, như thể tất cả đều đã nằm trong kế hoạch.

Đi một đoạn, Diệp Linh không nhịn được nữa, lên tiếng:

Sư phụ, người thực sự không có chính kiến đến mức nào?

Hoa Vân gật đầu.

Đúng vậy.

Diệp Linh hít sâu, cố gắng nhẫn nhịn.

Vậy… nếu bây giờ con bảo sư phụ đánh Huyết Ảnh Môn, người có đánh không?

Hoa Vân trầm tư, rồi chậm rãi gật đầu.

Ừ, đánh.

Diệp Linh cảm thấy có chút hy vọng.

Thật chứ?!

Nhưng nếu đánh xong lại không hay thì sao?

…

Nếu lỡ như Huyết Ảnh Môn có chỗ dựa lớn hơn thì sao? Nếu có bẫy thì sao? Nếu bọn chúng đã đoán trước chúng ta quay lại thì sao?

Diệp Linh cảm thấy cả người lạnh lẽo.

Sư phụ, người có thể ngừng suy nghĩ quá nhiều không?!

Hoa Vân mỉm cười đầy thâm sâu:

Linh nhi à, người không có chính kiến không phải là không có suy nghĩ. Mà là nghĩ quá nhiều, đến mức không có lựa chọn nào cả.

Diệp Linh lảo đảo, cảm giác như đạo tâm mình sắp vỡ vụn.

Vậy giờ… chúng ta làm gì?

Hoa Vân thản nhiên đáp:

Ta không biết.

Diệp Linh lập tức ngồi bệt xuống đất, ôm đầu tuyệt vọng.

Lúc này, một toán người từ xa bước đến. Dẫn đầu là một tu sĩ trung niên, khí tức cường đại, mặc trường bào đỏ sậm, rõ ràng là một cao tầng của Huyết Ảnh Môn.

Hai vị đạo hữu, sao lại đứng ở đây?

Hoa Vân bình thản đáp:

À, chúng ta đang quyết định xem có nên đánh Huyết Ảnh Môn hay không.

Cả toán người lập tức biến sắc, đồng loạt rút vũ khí.

Diệp Linh muốn té xỉu.

Sư phụ!!!

Hoa Vân vuốt cằm, tiếp tục tự hỏi:

Nhưng mà nếu đánh thì có lợi gì không nhỉ? Nếu không đánh thì có hại gì không? Nếu cả hai đều không quan trọng thì có cần suy nghĩ nữa không?

Tu sĩ áo đỏ sắc mặt âm trầm:

Ý ngươi là gì?

Hoa Vân nghiêm túc nói:

Ý ta là… ta không biết.

…

Không khí lặng ngắt như tờ.

Diệp Linh thật sự muốn đập đầu vào đá cho xong.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trung-sinh-ho-yeu-da-tu-da-phuc-lien-tro-nen-manh-me.jpg
Trùng Sinh Hổ Yêu, Đa Tử Đa Phúc Liền Trở Nên Mạnh Mẽ
Tháng 2 26, 2025
tho-lo-nguoi-khong-tiep-thu-nguoi-bat-ta-me-uy-hiep-ta.jpg
Thổ Lộ Ngươi Không Tiếp Thụ, Ngươi Bắt Ta Mẹ Uy Hiếp Ta?
Tháng 1 25, 2025
theo-vo-dao-bat-dau-than-ma-tien-hoa.jpg
Theo Võ Đạo Bắt Đầu Thần Ma Tiến Hóa
Tháng 1 11, 2026
tong-mon-danh-ngach-bi-chiem-ve-sau-ta-thanh-tan-tu.jpg
Tông Môn Danh Ngạch Bị Chiếm Về Sau, Ta Thành Tán Tu
Tháng 1 28, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP