Chương 374: Một phân hồn mới, một bước đi mới
“Tại một quán trà nhỏ ven đường, giữa vùng đất hoang vu của Bắc Hoang.
Hoa Vân ngồi dựa lưng vào cột gỗ, mắt lim dim, tỏ vẻ như đang suy nghĩ sâu xa nhưng thực chất chẳng có gì trong đầu. Diệp Linh ngồi đối diện, cầm một tách trà nóng, đôi mắt long lanh tràn đầy hi vọng:
“Sư phụ, chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?”
Hoa Vân mở mắt, hờ hững nhìn nàng, sau đó nhấp một ngụm trà, chậm rãi đáp:
“Không biết.”
Diệp Linh chớp mắt: “Không biết? Nhưng… sư phụ vừa nói chúng ta sẽ đến đây vì có nhiệm vụ quan trọng.”
“Ờ, ta nói thế thôi.” Hoa Vân phẩy tay, “Đến đây rồi, ta quên mất nhiệm vụ là gì.”
Không khí chững lại.
Diệp Linh đặt tách trà xuống, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Không sao, chắc là sư phụ đang có kế hoạch sâu xa…”
“Không, ta thực sự quên.” Hoa Vân thở dài, “Ngươi nghĩ xem, từ lúc ta nhận được mật lệnh đến giờ, ta đã ăn bao nhiêu bữa rồi? Uống bao nhiêu chén trà? Trải qua bao nhiêu chuyện vặt vãnh? Ta không thể nhớ hết được.”
Diệp Linh cảm thấy như mình vừa nghe một đạo lý cực kỳ mất lòng tin vào nhân loại.
“Sư phụ…” nàng chậm rãi nói, “Vậy tại sao chúng ta lại đến đây?”
“À, ta thấy nơi này có quán trà ngon.”
Diệp Linh há miệng nhưng không thốt nên lời. Nàng luôn nghĩ sư phụ mình là người sâu không lường được, hành sự kỳ bí, luôn có mục đích ẩn giấu. Nhưng bây giờ nàng mới hiểu, không phải Hoa Vân có mục đích ẩn giấu, mà là hắn chẳng bao giờ nghĩ xa hơn một bữa ăn.
Nàng cố giữ bình tĩnh: “Vậy… bây giờ chúng ta làm gì?”
Hoa Vân lại nhấp một ngụm trà, suy nghĩ một chút rồi gật đầu:
“Uống thêm một chén nữa.””
“Diệp Linh nuốt nước bọt, bàn tay nắm chặt mép áo, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Sư phụ…” nàng hít sâu một hơi, quyết định thay đổi chiến lược. “Nếu không có việc gì, vậy chúng ta quay về tông môn đi?”
Hoa Vân đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt xa xăm, trầm tư như một vị đại năng ngàn năm đang nghiền ngẫm đại đạo.
“Quay về?” Hắn lẩm bẩm. “Không được.”
Diệp Linh hơi giật mình, lòng tràn đầy hi vọng: “Sư phụ nhớ ra chuyện quan trọng rồi?”
“Không.” Hoa Vân lắc đầu, thở dài. “Về rồi thì lại bị giao nhiệm vụ khác.”
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Diệp Linh hoàn toàn chết lặng.
Sư phụ của nàng không phải là cao nhân vô địch thiên hạ, cũng không phải người có dã tâm xưng bá. Hắn đơn giản chỉ là một kẻ trốn việc!
“Sư phụ…” nàng nghiến răng. “Vậy tại sao chúng ta không đi làm nhiệm vụ?”
“Nhưng ta quên nhiệm vụ là gì rồi.”
“Thì tìm cách nhớ lại đi chứ!”
“Phiền lắm.” Hoa Vân phất tay, vẻ mặt đầy biếng nhác.
Diệp Linh cảm giác máu trong người đang sôi lên. Nàng luôn tin rằng tu chân là con đường gian khổ, phải kiên trì, phải có trách nhiệm với đại đạo. Nhưng sư phụ của nàng, một người đã đạt đến cảnh giới mà nàng chưa với tới, lại hành xử như một kẻ vô công rỗi nghề!
“Vậy… VẬY BÂY GIỜ CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ?”
Hoa Vân thản nhiên rót thêm trà, nói một cách hờ hững:
“Uống xong chén này rồi tính tiếp.”
Không nhịn được nữa, Diệp Linh chụp lấy ấm trà, dốc hết vào miệng mình, rồi đặt mạnh xuống bàn.
“HẾT RỒI! GIỜ TÍNH ĐI!”
Hoa Vân chớp mắt nhìn nàng. Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lay động màn trúc trước quán trà. Sau một hồi suy nghĩ, hắn nhẹ nhàng gật đầu:
“Được rồi.”
Diệp Linh thở phào. Cuối cùng sư phụ cũng chịu hành động.
Nhưng Hoa Vân lại đứng dậy, phủi tay, nói với chủ quán:
“Chủ quán, còn quán trà nào ngon hơn ở gần đây không?””
“Diệp Linh suýt thì phun ra ngụm trà vừa uống.
“SƯ PHỤ!”
Hoa Vân quay sang, vẻ mặt đầy vô tội. “Sao?”
“Chúng ta đang có nhiệm vụ! Người không thể cứ… cứ lo đi tìm quán trà ngon như vậy được!”
“Nhưng trà ở đây chưa đủ ngon.” Hoa Vân khoanh tay, trầm ngâm. “Trà ngon mới giúp tâm trí minh mẫn. Tâm trí minh mẫn mới nhớ ra nhiệm vụ. Nhiệm vụ nhớ ra rồi mới có thể làm.”
Diệp Linh suýt nữa thì ngất.
“Sư phụ… người có thể nhớ lại nhiệm vụ bằng cách khác không?”
Hoa Vân nghĩ một chút, rồi gật đầu.
“Có.”
Diệp Linh vội vã nắm lấy tia hi vọng cuối cùng: “Cách gì?”
“Đi tìm người đã giao nhiệm vụ, hỏi lại.”
Không khí lặng đi ba giây.
Diệp Linh chậm rãi, rất chậm rãi, nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, sau đó nghiến răng:
“Chúng ta đã đi suốt ba tháng trời… chỉ để người quên mất nhiệm vụ, rồi bây giờ muốn quay lại hỏi lại?”
“Ừ.”
“VẬY CHÚNG TA VÒNG VÒ CẢ THÁNG QUA ĐỂ LÀM CÁI GÌ?”
Hoa Vân suy nghĩ một lúc, rồi chậm rãi đáp:
“Uống trà.”
Diệp Linh cảm thấy thế giới xung quanh mình bắt đầu nứt vỡ.
“Sư phụ…” Giọng nàng run rẩy. “Có khi nào người không phải là một tu sĩ mà chỉ là một kẻ lang thang nghiện trà không?”
“Lang thang?” Hoa Vân nhíu mày. “Ta có địa vị mà.”
“Địa vị?”
“Đệ tử Vạn Kiếm Tông.”
“Sư phụ đã bị khai trừ khỏi Vạn Kiếm Tông từ lâu rồi!”
Hoa Vân thản nhiên: “Ta có thể tự nhận.”
Diệp Linh ôm đầu, cảm giác tam quan của mình đang bị nghiền nát.
Nàng chậm rãi hít thở, cố gắng giữ bình tĩnh, sau đó kiên quyết nói:
“Được. Nếu sư phụ không nhớ, vậy để ta tìm manh mối! Chúng ta đã đi qua những nơi nào?”
Hoa Vân nhấp một ngụm trà, trầm tư.
“Bắc Hoang… Nam Hoang… Đông Hoang… rồi quay về Bắc Hoang.”
“…Tại sao?”
“Vì ta quên mất nhiệm vụ.”
“…”
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Diệp Linh hoàn toàn tuyệt vọng.
Lần đầu tiên trong đời, nàng nghi ngờ con đường tu chân của chính mình.”
“Diệp Linh ngồi phịch xuống ghế, đầu óc trống rỗng.
Ba tháng lang thang, chỉ để cuối cùng nhận ra sư phụ mình quên sạch nhiệm vụ, rồi quay về điểm xuất phát. Nếu đây không phải là truyện tu tiên, mà là một trò đùa của thiên đạo, thì nàng cũng chẳng thấy lạ.
Nàng hít một hơi thật sâu, gắng gượng tìm ra chút lý trí cuối cùng.
“Sư phụ…” nàng cố nén giận. “Có lẽ chúng ta không cần phải quay về. Người có ghi lại nhiệm vụ ở đâu không?”
Hoa Vân nhíu mày suy nghĩ, rồi lục lọi trong tay áo. Sau một hồi loay hoay, hắn lôi ra một tờ giấy cũ nhăn nheo, đầy vết trà.
“À, có đây.”
Diệp Linh cảm thấy máu nóng dồn lên đầu.
“NGƯỜI CÓ TỜ GIẤY NÀY SUỐT BA THÁNG MÀ KHÔNG THÈM XEM?”
“Ta quên mất là mình có nó.” Hoa Vân đáp rất thản nhiên.
Nếu lúc này có thể động thủ với sư phụ, Diệp Linh thề sẽ đánh hắn ngay lập tức. Nhưng nàng kiềm chế bản thân, chộp lấy tờ giấy, cố gắng đọc nội dung bên trên.
Chữ viết nhòe nhoẹt vì vết trà, nhưng nàng vẫn nhìn ra được vài dòng:
“Mật lệnh: Đến Bắc Hoang, tiêu diệt…”
Phần sau bị che mất.
Diệp Linh cắn răng: “Người có nhớ chút gì về kẻ chúng ta cần tiêu diệt không?”
Hoa Vân nhìn chằm chằm vào tờ giấy, vẻ mặt suy tư, rồi chậm rãi gật đầu.
“Có.”
Diệp Linh vội vàng: “Ai?”
“Là một kẻ rất nguy hiểm.”
“…Tên gì?”
“Không nhớ.”
“Dấu hiệu nhận dạng?”
“Có thể là một tu sĩ.”
Diệp Linh suýt thì nổ tung. “BẮC HOANG CÓ HÀNG VẠN TU SĨ! NGƯỜI MUỐN TIÊU DIỆT CẢ VÙNG ĐẤT NÀY LUÔN HAY SAO?”
Hoa Vân nhún vai: “Ta có thể thử.”
Diệp Linh ôm đầu, cảm giác thế giới này đã không còn cứu vãn được nữa.
Nàng thở hắt ra, nghiến răng nói: “Vậy… bây giờ chúng ta làm gì?”
Hoa Vân chậm rãi rót thêm trà, hờ hững đáp:
“Uống nốt chén này rồi tính tiếp.””
“Diệp Linh cảm thấy trời đất trước mắt như sụp đổ.
“SƯ PHỤ! Chúng ta đã ngồi uống trà suốt ba tháng! NGƯỜI CÒN ĐỊNH NGỒI ĐẾN KHI NÀO?”
Hoa Vân thản nhiên nhấp một ngụm, chậm rãi đáp:
“Đến khi nào nhớ ra nhiệm vụ.”
Diệp Linh suýt thì phun máu.