Chương 373: Tuyệt Kiếm Tiên
Quan trọng là… ngươi muốn tin điều gì?”
ẦM!
Một cơn bão vô hình quét qua tâm trí Ma Hoàng!
Hắn chấn động dữ dội, cả người run rẩy!
Thật giả không quan trọng… chỉ quan trọng là ta tin cái gì?!
Tâm ma hắn bùng nổ!
Hắn bỗng nhiên không phân biệt được thật giả, không biết bản thân đang sống trong chân lý hay trong ảo vọng!
ẦM!
Hắc khí bùng phát, Ma Hoàng thổ huyết ngay tại chỗ!
“…Ta… ta sai rồi sao?”
Ma Hoàng điên cuồng lùi lại mấy bước, vẻ mặt mờ mịt.
“…Không, không thể nào! Không thể nào!”
Hắn hét lớn, sau đó hóa thành một luồng hắc quang bỏ chạy mất dạng!
ẦM!
Cả tu chân giới chấn động!
Một câu nói khiến Ma Hoàng thất thần bỏ chạy!
Tuyệt Kiếm Tiên quỳ rạp xuống đất, Kiếm Tôn cúi đầu thật sâu.
Toàn bộ tu sĩ xung quanh run rẩy nhìn Hoa Vân, ánh mắt tràn ngập sợ hãi lẫn tôn kính.
Một người run giọng nói:
“Đại sư… không, thánh nhân! Ngài rốt cuộc là ai?”
Hoa Vân cứng đờ.
Diệp Linh há miệng, không thốt nổi một lời.
Cả thế giới bỗng trở nên điên cuồng…
Và Hoa Vân, chỉ muốn lập tức biến mất khỏi nơi này!”
“ẦM!
Bầu trời cuồng loạn, sấm sét giáng xuống.
Chuyện vừa xảy ra quá mức kinh khủng, vượt qua nhận thức của tất cả mọi người.
Một câu nói khiến Ma Hoàng bỏ chạy, một câu nói khiến Kiếm Tôn quỳ xuống, một câu nói khiến Tuyệt Kiếm Tiên thổ huyết…
Đây còn là con người sao?!
Đây là… đạo thánh chân chính!!!
Từng ánh mắt xung quanh nhìn Hoa Vân, ánh lên sự sùng kính tuyệt đối.
“Thánh nhân giáng thế…”
“Một lời định thiên hạ, một câu phá vạn pháp…”
“Thánh nhân có thể xoay chuyển sinh tử, nắm giữ chân lý tuyệt đối…”
Đám người điên cuồng cúi đầu bái lạy, tiếng niệm tụng vang vọng khắp thiên địa.
Hoa Vân cứng đờ, từng sợi tóc dựng đứng.
Mẹ nó, sai lầm rồi! Sai lầm lớn rồi!
Bọn họ tin ta là thánh nhân thật rồi!!!
Diệp Linh há hốc mồm, lắp bắp nhìn sư phụ nàng.
“Sư… sư phụ…”
Hoa Vân trừng mắt nhìn nàng, ý bảo im ngay!
Nhưng quá muộn.
ẦM!
Một tiếng nổ vang lên!
Từ chân trời, hàng loạt thân ảnh cường giả bắn tới!
“Thánh nhân xuất thế! Mau đến bái kiến!”
“Chúng ta muốn nghe chân lý!”
“Mau lĩnh hội đạo lý vô thượng!”
Cao thủ các đại tông môn điên cuồng đổ về, khí thế kinh thiên động địa!
Hoa Vân nhìn cảnh tượng trước mắt, tay chân lạnh toát.
Lúc này hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
Chạy!!!”
“ẦM!
Một đám người lao đến như thủy triều, toàn bộ tu chân giới tựa như điên cuồng.
“Thánh nhân! Xin hãy khai ngộ cho chúng ta!”
“Cầu xin thánh nhân chỉ điểm!”
“Chúng ta nguyện làm tín đồ suốt đời!”
Tiếng la hét vang vọng khắp trời.
Hoa Vân mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Xong! Lần này thật sự xong rồi!
Nếu còn đứng đây, hắn chắc chắn sẽ bị đám người này bế lên kiệu thánh, đưa vào đại điện thần thánh, sau đó suốt đời suốt kiếp phải giảng đạo, khai ngộ, thuyết pháp!
Hắn không muốn!
Hắn chỉ là một kẻ chuyên đi lừa đảo, làm sao gánh nổi danh hiệu thánh nhân?!
Không thể để bị bắt!
Ánh mắt hắn quét qua bốn phương, tìm đường thoát thân.
Ngay lúc đó, một bóng người bay vút đến trước mặt!
Đó là một lão giả tóc bạc, thân mang cẩm bào, khí thế ngút trời.
Hắn vừa xuất hiện, tất cả tu sĩ xung quanh đều cung kính cúi đầu.
“Hắn là ai?” Diệp Linh hoảng hốt.
Một tu sĩ run giọng nói:
“Là… Thái Thượng Chưởng Giáo của Bạch Nhật Thánh Địa!”
Một trong những người mạnh nhất tu chân giới!!!
Hoa Vân lập tức muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng đã muộn.
Thái Thượng Chưởng Giáo quỳ xuống, giọng nói run rẩy:
“Xin thánh nhân… ban cho ta một câu!”
ẦM!
Trái tim Hoa Vân suýt nữa thì nổ tung.
Mẹ nó! Không còn đường lui rồi!!!
Diệp Linh cứng đờ, không dám thở mạnh.
Không khí yên lặng đến đáng sợ.
Tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi.
Thánh nhân sẽ khai ngộ điều gì đây?!
Ánh mắt Hoa Vân đảo loạn, mồ hôi chảy ròng ròng.
Không được, lần này phải lừa cho thật khéo, nói bừa một câu thôi cũng không xong…
Trong đầu hắn nhanh chóng sắp xếp từ ngữ.
Rồi hắn hít sâu, giọng nói trầm thấp:
“Một cốc trà nóng, không thể cầm bằng tay lạnh.”
ẦM!
Một cơn chấn động vô hình lan tỏa khắp đất trời!
Lời vừa dứt, toàn bộ tu chân giới như chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối!
Thái Thượng Chưởng Giáo ngẩn người.
Các cường giả xung quanh đều chấn động toàn thân, ánh mắt dần dần sáng lên!
Một giây…
Hai giây…
Ba giây…
ẦM!
“Aaaaaa! Ta đã hiểu rồi!!!”
Thái Thượng Chưởng Giáo hét lớn, hai mắt đỏ hoe, lệ già tuôn trào!
“Thánh nhân khai ngộ! Thánh nhân khai ngộ!!!”
“Quá thâm ảo! Quá huyền diệu!”
“Một cốc trà nóng, không thể cầm bằng tay lạnh… có nghĩa là… đạo không thể cưỡng cầu, kẻ chưa đủ căn cơ không thể nắm giữ chân lý!”
“Trời ơi! Đạo lý tối cao!”
ẦM!
Các cường giả đồng loạt quỳ xuống!
Cả vùng trời rung chuyển, vang vọng tiếng niệm tụng!
“Thánh nhân vạn tuế! Thánh nhân vạn tuế!!!”
Hoa Vân: “……”
Diệp Linh: “……”
Mẹ nó, lừa bừa một câu mà cũng thành đạo lý tối cao???
Hoa Vân cảm thấy trời đất đảo lộn, đầu óc quay cuồng.
Nhưng hắn chưa kịp hoàn hồn, thì…
ẦM!
Một giọng nói lạnh lẽo từ phương xa truyền đến.
“Ha… thánh nhân? Một kẻ như vậy mà cũng xứng?”
ẦM!
Một luồng sát khí kinh thiên động địa quét qua!
Từ xa, một thân ảnh đỏ như máu đang tiến đến!
Diệp Linh run rẩy, giọng nói nghẹn lại:
“Sư phụ… là… Sát Đạo Tông!!!”
Hoa Vân: “…”
Lòng hắn lạnh buốt.
Chết thật rồi! Lần này thật sự xong rồi!!!”
“ẦM!
Một cỗ uy áp như thiên địa sụp đổ ập đến!
Bầu trời vốn trong xanh bỗng chốc chuyển thành màu máu!
Từng cơn gió rét lạnh mang theo mùi tanh nồng nặc quét qua.
Một nam tử áo đỏ, gương mặt tái nhợt, đôi mắt như vực sâu, chậm rãi bước tới.
Hắn là…
Đại Trưởng Lão Sát Đạo Tông, Bạch Vô Thường!
Tu sĩ xung quanh hít sâu một hơi, sắc mặt đại biến.
“Bạch Vô Thường?! Truyền thuyết nói hắn từng giết một tông môn chỉ bằng một đêm, ngay cả chó mèo cũng không còn!”
“Ta nghe nói, chỉ cần bị hắn điểm tên, bất kể là ai… cũng đều phải chết!”
“Lần này… có biến rồi!”
Tất cả mọi người đồng loạt lùi lại, không dám thở mạnh.
Chỉ còn Hoa Vân đứng đó, mồ hôi lạnh chảy dài.
Xong rồi! Lần này chết chắc rồi!!!
Bạch Vô Thường chậm rãi nhìn Hoa Vân, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh:
“Thánh nhân?”
“Ha… Tu chân giới thật sự buồn cười. Chỉ cần nói vài câu liền trở thành thánh nhân?”
Hắn giơ một ngón tay lên.
ẦM!
Không gian xung quanh vỡ nát!
Một cỗ sát ý ngập trời lao thẳng đến Hoa Vân!
Diệp Linh hét lên: “SƯ PHỤ CẨN THẬN!”
Nhưng ngay khoảnh khắc sát khí chạm tới
VÔ!
Một luồng khí tức vô hình lan tỏa!
Bạch Vô Thường sững người.
Tất cả mọi người há hốc mồm.
Bởi vì…
Sát khí kia, trước khi chạm đến Hoa Vân… liền tan biến trong hư vô!!!
Cái quái gì thế này?!
Một kẻ như hắn… làm sao có thể triệt tiêu sát khí của Bạch Vô Thường?!
Diệp Linh cũng trợn mắt.
“Sư phụ… ngươi… ngươi thật sự là thánh nhân sao?!”
Hoa Vân: “……”
Hắn cũng chấn động!
Hắn không làm gì cả!!!
Sát khí kia… tự tan biến?!
Bạch Vô Thường nhíu mày, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Hoa Vân.
“Một cốc trà nóng không thể cầm bằng tay lạnh…”
Hắn lẩm bẩm.
Bỗng nhiên, đôi mắt hắn rung động mãnh liệt!
ẦM!
Một luồng đạo vận kỳ dị từ trên người hắn bộc phát!
Bạch Vô Thường lảo đảo lùi lại ba bước, sắc mặt tái nhợt!
“Đây… đây là…”
Hắn khiếp sợ nhìn Hoa Vân, trán toát đầy mồ hôi!
Bỗng nhiên
PHỤP!
Hắn quỳ xuống!
Tất cả mọi người chấn kinh!!!
Bạch Vô Thường, Đại Trưởng Lão Sát Đạo Tông, quỳ xuống trước mặt Hoa Vân?!
Chuyện gì đang xảy ra?!
Trong ánh mắt sợ hãi của mọi người, Bạch Vô Thường run giọng nói:
“Xin thánh nhân… khai ngộ cho ta!”
ẦM!
Cả thiên địa như muốn nổ tung!
Hoa Vân: “……”
Diệp Linh: “……”
MẸ KIẾP!!!
LỪA BỪA MÀ CŨNG RA CÁI QUÁI GÌ THẾ NÀY?!”
“ẦM!
Cả thiên địa rung chuyển!
Tất cả mọi người há hốc mồm, mắt trợn trắng.
Bạch Vô Thường… Đại Trưởng Lão Sát Đạo Tông, kẻ khét tiếng tàn bạo, một trong những tồn tại đáng sợ nhất tu chân giới…
Lại QUỲ XUỐNG trước mặt Hoa Vân?!
Chuyện này… chuyện này sao có thể?!
Bầu không khí đông cứng lại.
Không ai dám tin vào mắt mình.
Nhưng… Bạch Vô Thường thật sự đang quỳ!
Trán hắn lấm tấm mồ hôi, ánh mắt tràn đầy kính sợ, giọng nói run run:
“Xin thánh nhân khai ngộ cho ta!”
ẦM!
Những kẻ xung quanh vừa mới sợ hãi Bạch Vô Thường, giờ lại sợ hãi Hoa Vân gấp mười lần!
Một câu nói đơn giản có thể khiến cường giả Sát Đạo Tông quỳ xuống cầu đạo?!
Vậy thì… vị này rốt cuộc mạnh đến mức nào?!
Cả đám người run rẩy, ánh mắt tràn đầy sự tôn kính.
Diệp Linh cứng đờ, nhìn sang Hoa Vân, giọng run run:
“Sư phụ… người rốt cuộc là ai?!”
Hoa Vân: “……”
Mẹ kiếp! Ta còn muốn biết hơn cả ngươi đây!!!
Hắn không hiểu gì cả!
Rõ ràng hắn không làm gì hết, vậy mà Bạch Vô Thường lại tự quỳ xuống?!
Rốt cuộc sai ở đâu?!
Nhưng…
Hắn không thể do dự!
Hắn biết rõ, chỉ cần nói một câu ngu ngốc, hắn sẽ chết ngay lập tức!
Bởi vậy…
Hắn hít sâu một hơi, ánh mắt mơ hồ, thần sắc thâm trầm, chắp tay sau lưng, giọng nói xa xăm:
“Có những thứ… không cần nhìn, cũng có thể thấy.”
ẦM!
Một câu nói đơn giản vang lên.
Thế nhưng…
Bạch Vô Thường rung động dữ dội!
Đôi mắt hắn mở to như muốn nổ tung!
Toàn thân hắn run rẩy, sát khí tiêu tán, tâm thần chấn động!
Một giây…
Hai giây…
Ba giây…
ẦM!
Hắn đột nhiên đập đầu xuống đất, khóc rống lên!
“Ta đã sai rồi! Ta đã sai rồi!!!”
ẦM!
Cả thiên địa lại lần nữa rung chuyển!
Tất cả mọi người hoảng sợ tột cùng!
Bạch Vô Thường… ĐẠP ĐẦU XUỐNG ĐẤT KHÓC RỐNG?!
Vị thánh nhân này rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới nào?!
Tất cả đồng loạt quỳ xuống!
“Thánh nhân vạn tuế!!!”
“Thánh nhân vạn tuế!!!”
Hoa Vân: “……”
Diệp Linh: “……”
Đậu xanh, lừa bừa một câu mà cũng thành đạo lý tối cao?!
Mẹ kiếp, ai giải thích hộ ta được không?!”