Chương 372: Kiếm tôn
“CÒN BAO NHIÊU ĐỨA NỮA?!””
“Ba ngày sau.
Tin tức lan truyền khắp nơimột kiếm tôn tuyệt thế đã bái phục trước một vị cao nhân thần bí!
Mọi lời đồn đều chỉ nhắc đến một người: Hoa Vân.
Một tồn tại bí ẩn, lời nói của hắn khiến cường giả tự vấn, khiến thiên hạ chấn động.
Câu chuyện càng lúc càng trở nên kỳ dị.
“Nghe nói hắn chỉ dùng một câu nói đã khiến Kiếm Tôn sợ hãi bỏ đi!”
“Hắn chỉ dùng một ánh mắt đã khiến Huyễn Kính Chân Nhân lĩnh ngộ đại đạo!”
“Hắn không cần ra tay, chỉ cần nói một câukẻ mạnh nhất cũng phải tự đánh bại chính mình!”
“Lời của hắn là chân lý!”
Trong khi cả tu chân giới sôi sục tìm hiểu về cao nhân thần bí này…
Hoa Vân vẫn đang gặm bánh bao trong một quán nhỏ ven đường.
“…Diệp Linh.”
“Sư phụ?”
“Có phải ta sắp gặp phiền phức rồi không?”
Diệp Linh gật đầu rất nghiêm túc.
“Đúng vậy.”
“…Là phiền phức lớn hay nhỏ?”
“Lớn đến mức… sư phụ chạy cũng không thoát.”
ẦM!
Hoa Vân phun luôn miếng bánh bao trong miệng ra!
Mẹ nó, tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?!
Nhưng không đợi hắn kịp tiêu hóa tin dữ này…
ẦM!
Bầu trời chấn động, một bóng người giáng xuống!
Khí tức cường đại bao phủ cả khu vực.
Một lão giả râu tóc bạc phơ, trên trán có một vết kiếm ấn nhàn nhạt.
Là Kiếm Tôn!
Diệp Linh kinh hãi, vội kéo Hoa Vân lùi lại!
Kiếm Tôn nhìn chằm chằm Hoa Vân, ánh mắt phức tạp.
“…Ngươi là ai?”
Hoa Vân nuốt nước bọt.
Câu này ta cũng muốn hỏi chính mình…
Nhưng không thể để lộ sơ hở, hắn hắng giọng, trầm giọng nói:
“Ngươi đến đây làm gì?”
Kiếm Tôn trầm mặc một lúc, sau đó nghiến răng nói:
“…Ta đã nghĩ suốt ba ngày… và cuối cùng nhận ra, ngươi nói không sai.”
ẦM!
Diệp Linh trợn mắt!
Lão thật sự tin luôn rồi?!
Kiếm Tôn siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy phức tạp:
“Ngươi đã khiến ta hiểu ra kiếm đạo của mình có thiếu sót… Ta muốn theo ngươi, học hỏi thêm về đạo lý ngươi đã ngộ ra.”
Hoa Vân: “???”
Diệp Linh: “???”
Đợi đã! Không đúng! Chuyện này không đúng chút nào!
Nhưng Kiếm Tôn đã quỳ xuống một gối, cúi đầu thật sâu.
“Xin đại sư chỉ giáo!”
ẦM!
Trời đất rung chuyển, tu chân giới sắp sửa nghênh đón một cơn đại họa…”
“Cả quán ăn rơi vào tĩnh lặng.
Mọi người xung quanh há hốc mồm nhìn cảnh tượng khó tin trước mắt.
Một đại nhân vật như Kiếm Tôn lại quỳ xuống trước một thanh niên vô danh?
Chuyện này là thật hay giả?!
Hoa Vân suýt nữa ngất tại chỗ.
Lão điên thật rồi?!
Nhưng ngay lúc này, Diệp Linh bỗng nắm lấy tay áo hắn, ánh mắt đầy khẩn trương.
“Sư phụ, người mau nghĩ cách đi!”
Hoa Vân nuốt nước bọt, nhìn Kiếm Tôn vẫn đang quỳ một gối, vẻ mặt đầy thành kính.
Chuyện này phải giải quyết thế nào?!
Nếu ta từ chối, lão có thể nổi điên giết ta ngay tại chỗ…
Nhưng nếu ta nhận lời… chẳng phải ta sẽ trở thành ‘đại sư’ thật sao?!
Trán hắn đổ mồ hôi lạnh.
Đúng lúc này, một luồng kiếm khí từ xa xé gió lao đến!
ẦM!
Một thân ảnh bạch y giáng xuống!
Khí tức thanh tao, kiếm ý mờ mịt bao phủ thiên địa.
Lại một cao thủ nữa?!
Diệp Linh giật mình nhìn qua, lập tức biến sắc.
“…Là Tuyệt Kiếm Tiên!”
Hoa Vân cứng đờ.
Lại thêm một cái danh hiệu kinh khủng nữa? Đến làm gì?!
Người mới đến chắp tay, ánh mắt đầy thâm trầm.
“Nghe nói Kiếm Tôn đã bái phục một vị cao nhân. Hôm nay ta đến để chứng kiến sự thật.”
Kiếm Tôn hừ lạnh.
“Nếu ngươi không tin, thì cứ thử lĩnh hội một chút đi.”
Tuyệt Kiếm Tiên nhíu mày.
“…Được.”
Hắn xoay sang nhìn Hoa Vân, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy nghiêm.
“Xin đại sư chỉ điểm.”
ẦM!
Hoa Vân như bị sét đánh!
Mẹ nó, ta biết cái gì mà chỉ điểm?!
Diệp Linh lo lắng nhìn sư phụ nàng, nhưng không dám nói gì.
Quần hùng xung quanh đều nín thở, chờ đợi lời dạy của “đại sư”.
Hoa Vân cảm thấy linh hồn sắp thoát xác.
Chết thật, lần này phải làm sao?!
Nhưng đúng lúc này, hắn bỗng nhớ lại kinh nghiệm lừa gạt trước đó…
Không cần nói đạo lý! Không cần kiếm pháp! Chỉ cần… khiến đối phương tự vấn!
Ánh mắt hắn lập tức trở nên huyền bí.
Hắn chắp tay sau lưng, hít một hơi thật sâu, sau đó chậm rãi thốt ra một câu:
“Ngươi cảm thấy kiếm trong tay ngươi là thật, hay là giả?”
ẦM!!!
Một cơn chấn động vô hình bùng nổ trong tâm trí Tuyệt Kiếm Tiên!
Cả cơ thể hắn khẽ run lên, đồng tử co rút!
Thật… hay là giả?!
Trong khoảnh khắc, vô số suy nghĩ tuôn trào trong đầu hắn!
Từ nhỏ ta đã luyện kiếm, kiếm là chân lý của ta. Nhưng… nếu kiếm không phải thật? Nếu tất cả chỉ là một ảo giác? Nếu như… chính ta cũng không tồn tại?!
BÙM!
Tuyệt Kiếm Tiên bỗng dưng thổ huyết!
Cả người loạng choạng, sắc mặt trắng bệch!
Chấn động tâm linh!
Lĩnh ngộ kiếm đạo nhưng đồng thời cũng tự hủy kiếm đạo!
Kiếm Tôn thấy vậy thì hít sâu một hơi, ánh mắt thêm phần kính nể.
“…Quả nhiên cao thâm khó lường.”
Tuyệt Kiếm Tiên run rẩy quỳ xuống, giọng khàn đặc:
“Đa tạ đại sư… đã khai ngộ.”
ẦM!!!
Cả quán ăn nổ tung trong tiếng hét kinh hoàng của mọi người!
Một tuyệt thế kiếm tiên… lại cũng quỳ xuống!
Một câu nói khiến cường giả thổ huyết!
Thật hay giả?!
Nhưng không ai dám nghi ngờ nữa.
Vì trước mặt bọn họ… là một nhân vật đáng sợ đến mức không thể hiểu nổi!
Là Hoa Vân, người có thể xoay chuyển cả tu chân giới chỉ bằng một lời nói!”
“Sát khí từ bốn phương tám hướng kéo đến.
Sau khi Tuyệt Kiếm Tiên quỳ xuống, tất cả tu sĩ xung quanh đều lâm vào trạng thái hoảng loạn.
Một câu nói khiến cường giả kiếm đạo dao động tâm linh, còn gì đáng sợ hơn?
“Nếu hắn có thể khiến Tuyệt Kiếm Tiên thổ huyết, vậy nếu hắn hỏi chúng ta một câu… chẳng phải chúng ta cũng sẽ mất đi đạo tâm sao?”
Cảm giác nguy hiểm bao trùm.
Đây không phải là một vị đại sư bình thường!
Hắn là một kẻ có thể thay đổi vận mệnh của người khác chỉ bằng một lời nói!
Một số người lập tức bỏ chạy, một số khác cắn răng ở lại quan sát, nhưng ai ai cũng cảnh giác cực độ.
Hoa Vân cũng cảm thấy bầu không khí bất thường.
Không đúng, lần này không ổn rồi!
Nếu còn tiếp tục thế này, không sớm thì muộn hắn cũng sẽ bị đưa lên bàn thờ mà thắp hương mất!
Hắn phải nghĩ cách thoát ra khỏi vũng lầy này.
Nhưng ngay lúc này…
ẦM!
Bầu trời chấn động!
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên như sấm sét:
“Khai Ngộ Đại Sư… ta đến đây để lĩnh giáo.”
ẦM!
Một bóng người áo đen từ trên trời giáng xuống.
Hắc khí lượn lờ quanh thân, đôi mắt như vực sâu vô tận.
Là Ma Hoàng!
Diệp Linh trừng lớn mắt.
Tuyệt Kiếm Tiên run rẩy, không dám ngẩng đầu.
Lần này thật sự xong rồi!
Ma Hoàng, một trong những kẻ mạnh nhất tu chân giới, nắm giữ sinh tử của hàng vạn sinh linh.
Hắn đến đây… chỉ để hỏi một câu?!
Hoa Vân cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Chết tiệt! Sao lại thành ra thế này nữa?!
Nhưng đã không còn đường lui.
Ma Hoàng nhìn chằm chằm Hoa Vân, chậm rãi nói:
“Ngươi nói thật hay giả?”
ẦM!
Câu hỏi này như sấm sét đánh thẳng vào Hoa Vân!
Hắn sững người.
Hắn không thể trả lời “thật” cũng không thể trả lời “giả”.
Vì bất kỳ câu trả lời nào cũng sẽ khiến Ma Hoàng suy diễn thành một đạo lý kinh thiên động địa!
Mẹ nó, không được! Phải nghĩ cách lừa gạt!
Hoa Vân hít sâu, ánh mắt trở nên thâm sâu khó lường.
Hắn chắp tay sau lưng, giọng nói vang lên:
“Thật giả vốn không quan trọng.