Chương 371: THIÊN ĐẾ ĐIỆN
Không ai dám nhìn thẳng vào hắn.
…
Hoa Vân cảm thấy như mình sắp ngất.
Nhưng hắn vẫn phải giữ vẻ bình thản.
Hắn quay đầu, nhẹ nhàng nhìn Diệp Linh.
“Đi thôi.”
…
Diệp Linh giật mình tỉnh lại.
Nàng không còn lời nào để nói.
Sư phụ nàng…
Thật sự là tồn tại vô thượng.
Nàng chỉ có thể theo sau.
…
Bước đi giữa vô số tu sĩ đang quỳ rạp.
Hoa Vân không dám thở mạnh.
Không dám suy nghĩ nhiều.
Chỉ có một câu văng vẳng trong đầu
“Chết tiệt! Bao giờ mới thoát được cái trò này?!””
“Hoa Vân tiếp tục bước đi…
Nhưng bước chân hắn càng lúc càng run rẩy.
Không phải vì sợ.
Mà vì…
Hắn không biết mình phải đi đâu nữa!
…
Diệp Linh vẫn còn ngẩn người.
Nàng nhìn bóng lưng sư phụ, ánh mắt đầy kính ngưỡng.
Chỉ một câu nói nhẹ nhàng…
Mà đã có thể khiến Đệ Nhất Giới rút lui!
Sư phụ nàng rốt cuộc là ai?
…
Hoa Vân cảm thấy áp lực như núi đè.
Bây giờ làm gì tiếp?
Hắn không thể cứ đi mãi như thế này được!
Hắn cần phải
…
“Chủ nhân!”
Một giọng nói vang lên!
Hoa Vân khựng lại.
Diệp Linh giật mình!
Tất cả mọi người đều run rẩy.
…
Từ hư không, một bóng người xuất hiện.
Người này mặc một bộ áo choàng tím, mái tóc dài bay trong gió.
Khí thế cao ngút trời, giống như có thể nghiền nát cả thế gian.
Nhưng khi hắn nhìn Hoa Vân…
Hắn quỳ xuống ngay lập tức.
“Chúng ta đã chờ ngài quá lâu rồi.”
“Xin hãy ra lệnh!”
…
Hoa Vân suýt thì ngất.
Lại nữa?!
Chết tiệt, ai thế này?!
…
Hắn hít một hơi sâu, cố giữ vẻ bình tĩnh.
“Không cần vội.”
“Thời cơ… vẫn chưa chín muồi.”
…
ẦM!!!!
Câu nói ấy vang vọng như sấm chớp.
Cả thế gian run rẩy.
Chẳng lẽ…
Còn có một thứ gì đó trên cả Đệ Nhất Giới?!
Chẳng lẽ…
Ngài đã nhìn thấy một đại thế vô biên nào đó mà bọn họ không thể hiểu nổi?!
…
Diệp Linh đứng lặng.
Ánh mắt nàng càng thêm sùng bái.
Sư phụ nàng… thật sự là tồn tại cao nhất!
…
Bóng người áo tím cúi đầu sâu hơn.
“Vâng, tất cả sẽ theo ý ngài.”
“Chúng ta… sẽ tiếp tục chờ.”
…
Hoa Vân cứng đờ.
Hắn đang diễn đến mức nào rồi?!
Nhưng…
Còn có thể dừng lại sao?!
Không thể!
Không thể!!!
Hắn chỉ có thể tiếp tục bước đi.
Nhưng trong lòng thì gào thét:
“Chết tiệt! Khi nào mới hết trò này?!””
“Hoa Vân tiếp tục bước, nhưng bên trong lòng đã rối như tơ vò.
Đệ Nhất Giới đã rút lui.
Một kẻ áo tím thần bí lại xuất hiện quỳ xuống.
Tiếp theo còn ai nữa?!
…
Diệp Linh vẫn đi theo sau.
Ánh mắt nàng đầy kính sợ lẫn mê man.
Sư phụ nàng…
Thật sự là tồn tại vô thượng sao?
…
Nhưng đúng lúc này
ẦM!
Bầu trời rạn nứt.
Một thanh âm vang lên như xuyên qua thiên địa:
“Ngươi… rốt cuộc là ai?”
…
Hoa Vân suýt thì té sấp mặt.
Mẹ nó chứ, ai lại tới nữa đây?!
…
Một đôi mắt khổng lồ xuất hiện giữa bầu trời.
Một cái nhìn bao phủ cả thế gian.
Tất cả mọi người đều run rẩy, không dám thở mạnh.
Chỉ có Hoa Vân…
Đang tuyệt vọng bên trong!
…
Không thể hoảng loạn!
Hắn bắt buộc phải bình tĩnh!
…
Hắn hít sâu một hơi, rồi nhẹ nhàng đáp:
“Ngươi… không có tư cách để hỏi ta.”
…
ẦM!!!!
Toàn bộ thế giới rung chuyển.
Những kẻ quỳ dưới đất càng thêm kính sợ.
Diệp Linh hoàn toàn chấn động.
…
Đôi mắt khổng lồ kia run rẩy!
Không thể nào!
Chẳng lẽ hắn…
Thật sự vượt trên tất cả sao?!
…
Hoa Vân cảm thấy tim mình đập loạn xạ.
Nhưng…
Hắn phải tiếp tục diễn!
…
Hắn khẽ phất tay.
Một cái phất tay nhẹ như gió thoảng.
Nhưng
Bầu trời lập tức khép lại.
Đôi mắt khổng lồ… biến mất không dấu vết.
…
Toàn bộ tu chân giới… hoàn toàn im lặng.
Không ai dám thở mạnh.
Không ai dám cử động.
Chỉ có một suy nghĩ vang lên trong đầu họ:
“Ngài ấy… thật sự là tồn tại chí cao vô thượng!”
…
Diệp Linh nhìn sư phụ, ánh mắt tràn đầy kính ngưỡng.
Sư phụ nàng…
Lại một lần nữa… khiến thế gian phải quỳ gối.
…
Hoa Vân cố gắng giữ bình tĩnh.
Hắn chỉ có một suy nghĩ:
“CHẾT TIỆT, CÒN BAO NHIÊU ĐỨA NỮA?!””
“Hoa Vân tiếp tục bước đi, trong lòng thì gào thét.
Hắn không muốn làm “tồn tại chí cao” gì hết!
Hắn chỉ muốn sống bình yên!
Nhưng hết kẻ này quỳ, lại đến kẻ khác quỳ!
Hết thiên địa chấn động, lại đến tồn tại thần bí xuất hiện!
CÒN CHƯA XONG HAY SAO?!
…
Diệp Linh vẫn lặng lẽ theo sau.
Nàng càng lúc càng kính sợ sư phụ.
Mỗi bước đi của sư phụ nàng…
Như quyết định vận mệnh của thiên địa!
…
Nhưng đúng lúc này
ẦM!!!
Một ánh sáng rực rỡ chiếu rọi bầu trời.
Một cung điện bay ra từ hư không, tỏa ra thần quang vạn trượng.
Một giọng nói vang lên:
“Kính bái Đại Nhân!”
“Thiên Đế Điện đã chờ ngài cả vạn năm!”
…
Hoa Vân sắp ngất tại chỗ!
THIÊN ĐẾ ĐIỆN CÁI GÌ?!
TA CHẢ BIẾT CÁC NGƯƠI LÀ AI!!!
…
Nhưng không thể hoảng!
Không thể rối!
Hắn phải diễn tiếp!
…
Hắn híp mắt, trầm giọng:
“Vạn năm quá ngắn, chưa đến lúc.”
…
ẦM!!!
Thiên địa run rẩy.
Bên trong Thiên Đế Điện, vô số cường giả đồng loạt quỳ xuống!
“Vâng! Chúng ta… sẽ tiếp tục chờ!”
…
Hoa Vân chỉ muốn khóc.
Bao giờ mới thoát khỏi cái vòng quỳ này?!”
“Hoa Vân tiếp tục bước đi…
Nhưng trong lòng thì gào thét không ngừng.
Bao giờ mới hết trò này?
Bao giờ mới không có ai quỳ nữa?!
…
Diệp Linh nhìn sư phụ, ánh mắt ngày càng tràn đầy tín ngưỡng.
Sư phụ nàng…
Chỉ một câu nói nhẹ nhàng, đã khiến Thiên Đế Điện phải tiếp tục chờ đợi!
Hắn rốt cuộc là ai?!
…
Hoa Vân cũng muốn biết mình là ai đây này!
Hắn chẳng biết cái gì hết!
Hắn chỉ muốn sống bình yên thôi!
Nhưng bây giờ…
Hắn vừa đi vừa run!
…
Và rồi
ẦM!!!
Mặt đất nứt toác.
Một luồng ánh sáng đỏ thẫm bùng nổ.
Một giọng nói vang lên, khàn đặc như vọng từ viễn cổ:
“Cuối cùng… cũng tìm được ngài rồi.”
…
Hoa Vân muốn khóc.
Lại nữa à?!
…
Từ trong lòng đất, một bàn tay xương xẩu vươn lên.
Một thân ảnh mặc áo bào đen bước ra.
Lão già này… toát ra khí tức chết chóc, tựa như tồn tại từ thời đại xa xưa.
Lão quỳ xuống.
“Ma Đế Bất Tử… xin dập đầu trước Đại Nhân!”
…
Toàn bộ thiên địa, lại rơi vào tĩnh lặng.
Một vị Ma Đế vạn cổ bất diệt… cũng phải quỳ?!
Diệp Linh siết chặt tay, trái tim nàng đập loạn.
Sư phụ nàng…
Thật sự đã tồn tại từ những kỷ nguyên viễn cổ sao?!
…
Hoa Vân thì rơi vào tuyệt vọng.
HẾT NGƯỜI QUỲ CHƯA?!
CÒN ĐỨA NÀO NỮA KHÔNG?!”
“Hoa Vân hít một hơi thật sâu.
Không thể để lộ sơ hở.
Hắn phải diễn tiếp!
…
Hắn chắp tay sau lưng, chậm rãi nói:
“Ngươi vẫn còn sống à?”
…
ẦM!!!
Lời vừa dứt, toàn bộ thiên địa run rẩy!
Ma Đế Bất Tử run lên bần bật.
Cái đầu cắm thẳng xuống đất!
“Đại Nhân tha tội!”
“Kẻ hèn này không dám phản nghịch!”
…
Diệp Linh trợn tròn mắt.
Ma Đế vạn cổ bất diệt… lại quỳ như cún?!
Còn run rẩy như sắp chết đến nơi?!
Sư phụ nàng…
Đáng sợ đến mức nào?!
…
Hoa Vân thì rối loạn trong lòng.
Mẹ nó, lão này là ai?!
Mình đâu có quen!!!
…
Nhưng đúng lúc đó
ẦM!!!
Bầu trời nứt ra.
Một cỗ khí tức kinh thiên động địa bùng nổ.
Một bóng người khổng lồ xuất hiện.
Thân khoác áo bào vàng, mắt như nhật nguyệt.
Cả thiên địa… đều quỳ xuống trước hắn!
Đó là một vị Đế Vương chân chính!
Và hắn
Đang quỳ trước Hoa Vân!
“Bái kiến Đại Nhân!”
…
Hoa Vân suýt thì ngất.
LẠI NỮA À?!
ĐẾ VƯƠNG CÁI GÌ?!
HẾT QUỲ CHƯA?!
…
Nhưng hắn vẫn phải diễn!
Hắn khẽ thở dài, chắp tay sau lưng, lẩm bẩm:
“Cả ngươi cũng tìm đến rồi sao…”
…
ẦM!!!
Bầu trời rung động, đại địa sụp đổ.
Cả thế gian… lại rơi vào tĩnh lặng!
…
Diệp Linh chỉ còn biết há hốc mồm.
Sư phụ nàng…
Quả thật là tồn tại tối cao vô thượng!
…
Hoa Vân thì gào thét trong lòng.