Chương 370: Tồn tại kia
Nếu vị này đã siêu thoát đến mức không cần để ý đến cả Tiên Giới, thì mình có lẽ… còn kém xa.
Vậy nên…
Lão tổ quỳ xuống!
“Lão phu bái kiến đại tiên!”
ẦM!!!
Cả tu chân giới hoàn toàn sụp đổ.
“Một vị Tiên Nhân… đã quỳ?!”
“Chúng ta rốt cuộc đã chứng kiến điều gì?!”
“Vị đại tiên kia… rốt cuộc là ai?!”
…
Hoa Vân: “…”
Diệp Linh: “…”
Hoa Vân run rẩy.
Diệp Linh ngã ngồi xuống đất.
Sư phụ nàng… đến mức này rồi, còn có thể lùi sao?”
“Tu chân giới điên cuồng.
Tiên nhân đã quỳ.
Đạo Thần đã quỳ.
Ma Quân cũng đã quỳ.
Bầu trời rộng lớn, chỉ có một người đứng vững.
Người ấy chính là
Hoa Vân.
…
Nhưng trong lòng Hoa Vân
“Mẹ nó chứ!!!”
“RỐT CUỘC TA PHẢI LÀM GÌ?!”
“Muốn chạy cũng không được, muốn nói thật cũng không xong! CÁI QUÁI GÌ ĐANG XẢY RA?!”
Hắn chỉ muốn sống yên ổn, tránh bị chú ý, nhưng giờ thì sao?
Bất kể nhìn theo hướng nào, tất cả đều đang quỳ.
Nếu hắn thở mạnh một chút, có khi tu chân giới sẽ trực tiếp nổ tung!
…
Diệp Linh bây giờ đã không thể suy nghĩ nữa.
Nàng chỉ biết một điều
Sư phụ nàng… đã trở thành tồn tại vô thượng.
Không phải mạnh nhất tu chân giới.
Mà là mạnh nhất cả Tiên Giới!
…
Bỗng nhiên, từ sâu trong hư không, một giọng nói vang lên.
“Chủ nhân, cuối cùng ta cũng tìm thấy ngài.”
ẦM!!!
Vô tận ngân hà nứt vỡ, bầu trời đen kịt, một bóng người bí ẩn xuất hiện.
Mái tóc bạc bay múa, đôi mắt như sâu thẳm của tận cùng vũ trụ.
Hắn bước một bước, vượt qua vô số thời không, trực tiếp xuất hiện trước mặt Hoa Vân.
Một hơi thở nhẹ của hắn… khiến cả Tiên Giới run rẩy.
Hắn… là ai?!
Mọi người tuyệt vọng.
Lẽ nào còn có một tồn tại đáng sợ hơn cả Tiên Giới?!
Lão tổ Tiên Giới run rẩy, quỳ xuống, giọng khàn khàn:
“Đây… đây là ai?”
Bóng người kia chỉ nhìn Hoa Vân, cung kính cúi đầu.
“Chủ nhân, ta đã tìm ngài hơn một triệu năm.”
“Xin hãy trở về vị trí của mình.”
…
Hoa Vân: “…”
Diệp Linh: “…”
Tu chân giới: “…”
Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?”
“Cả tu chân giới nổ tung trong câm lặng.
Một triệu năm?
Chủ nhân?
Lại có một kẻ mạnh hơn cả Tiên Nhân, cúi đầu gọi Hoa Vân là chủ nhân?!
…
Hoa Vân: “…”
Hắn cảm thấy đầu óc mình không còn chịu nổi nữa.
Bắt đầu từ khi nào mà hắn lại trở thành nhân vật chính của một vở kịch quái đản như thế này?
Nhưng giờ không phải lúc nghĩ nữa!
Phải hành động!
…
Diệp Linh cắn môi, run giọng:
“Sư phụ… đây… đây là thật sao?”
Hoa Vân mắt trợn trừng, hắn muốn gào lên rằng ‘KHÔNG’ nhưng ngay lúc này
Lão tổ Tiên Giới đột nhiên quỳ rạp xuống.
“Thì ra… ngài là vị tồn tại kia.”
“…”
“Vị tồn tại kia?”
CÁI GÌ MỚI LÀ “VỊ TỒN TẠI KIA”?
Ta chỉ là một tên tu sĩ vô danh, sống tạm bợ qua ngày, ai cho phép các ngươi tự dựng ra một thân phận khủng bố như vậy hả?!
…
Bóng người tóc bạc nhìn Hoa Vân, cung kính nói:
“Chủ nhân, xin hãy quay về Đệ Nhất Giới.”
ẦM!!!
Cả tu chân giới sụp đổ.
Không chỉ Tiên Giới, mà cả một khái niệm khác, một thế giới còn trên cả Tiên Giới… đã xuất hiện!
Mọi người như hóa điên.
Chưa từng nghe qua Đệ Nhất Giới!
Chưa từng biết đến nó!
Vậy mà… nó thật sự tồn tại!
…
Hoa Vân hít một hơi thật sâu.
Chết chắc rồi.
Nếu hắn từ chối, có khi tên kia sẽ nghi ngờ.
Nếu hắn đồng ý, vậy chẳng phải là phải đến một nơi mà hắn hoàn toàn không biết gì?!
Nghĩ đi nghĩ lại, Hoa Vân cảm thấy chỉ có một cách…
Diễn tiếp!
…
Hoa Vân nhắm mắt, thở dài như đã nhìn thấu tất cả.
Một cử động đơn giản như vậy lại khiến không gian vặn vẹo, thiên địa rung chuyển.
Hắn… đang làm gì vậy?
Đang diễn.
Một hơi thở dài… nhưng mang theo sự cao thâm không thể dò xét.
Bóng người tóc bạc rùng mình.
Đúng vậy… chủ nhân vẫn là chủ nhân.
Dù đã ngủ say hàng triệu năm, nhưng chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ…
Vẫn khiến vũ trụ run rẩy.
…
Hoa Vân cất giọng, chậm rãi hỏi:
“Đệ Nhất Giới…”
“Vẫn còn đó chứ?”
ẦM!!!
Câu hỏi nhẹ nhàng ấy khiến toàn bộ sinh linh quỳ xuống.
Bóng người tóc bạc run rẩy:
“Vẫn còn, nhưng… không ai dám ngồi lên ngai vị kia ngoài ngài.”
…
Hoa Vân: “…”
Hắn… sắp trầm cảm rồi.”
“Không thể dừng lại được nữa.
Cái kịch bản quái quỷ này đã lao về phía trước như một cơn bão.
Giờ mà hắn dừng lại, chỉ sợ sẽ bị xé xác ngay lập tức.
…
Nhưng!
Đệ Nhất Giới?
Ngai vị?
Người duy nhất có thể ngồi lên?
Ta rốt cuộc là ai hả trời?!
…
Diệp Linh đã hoàn toàn ngẩn người.
Nàng từ lâu đã biết sư phụ không đơn giản.
Nhưng…
Không đơn giản đến mức này?!
Ngay cả Tiên Giới cũng chỉ là một trò đùa.
Cả một thế giới còn trên Tiên Giới cũng thuộc về sư phụ nàng!
Sư phụ nàng… rốt cuộc là ai?!
…
Bóng người tóc bạc cúi đầu, giọng run run nhưng vẫn đầy kính cẩn:
“Chủ nhân, xin hãy trở về.”
“Ngai vị ấy… không thể để trống thêm nữa.”
…
Hoa Vân cảm thấy cả linh hồn mình đang gào thét.
“Về cái đầu ngươi! Ta còn chẳng biết Đệ Nhất Giới là cái gì!”
Nhưng…
Hắn không thể nói ra.
Chỉ cần lỡ miệng một chút thôi… có khi cả tu chân giới sẽ sụp đổ ngay lập tức!
Không còn đường lui.
Hoa Vân chỉ có thể tiếp tục diễn.
…
Hắn nheo mắt, thở dài một hơi.
Hắn tạo ra một cảm giác… vô cùng… sâu không lường được.
Hắn lắc đầu thật nhẹ, rồi khẽ nói:
“Còn chưa đến lúc.”
ẦM!!!!
Câu nói ấy như sấm nổ giữa trời quang.
Cả thế giới hóa điên.
Chưa đến lúc?
Chẳng lẽ…
Ngài còn nhìn thấy một thứ gì đó to lớn hơn cả Đệ Nhất Giới?
…
Bóng người tóc bạc cứng đờ.
Hắn không dám nghi ngờ.
Hắn cũng không dám hỏi nhiều.
Chủ nhân đã nói vậy… vậy thì chắc chắn là có lý do.
Hắn chỉ có thể cúi đầu thật sâu.
“Vâng. Mọi thứ sẽ theo ý ngài.”
…
Hoa Vân nuốt nước bọt, vã mồ hôi trong lòng.
May quá… qua được một ải.
Nhưng…
Làm sao để kết thúc chuyện này đây?!”
“Không ai dám thở mạnh.
Cả tu chân giới, cả Tiên Giới, cả Đệ Nhất Giới thần bí kia…
Tất cả đều đang chờ quyết định của hắn.
…
Nhưng Hoa Vân thì sao?
Hắn đang sắp phát điên!
Mẹ nó chứ!
Hắn chỉ là một tu sĩ vô danh, bị cuốn vào mớ hỗn độn này.
Làm sao bây giờ?
…
“Không thể tiếp tục thế này!”
“Ta phải tìm cách rút lui!”
…
Bóng người tóc bạc vẫn cúi đầu chờ đợi.
Diệp Linh vẫn còn sốc đến mức không thể cử động.
Lão tổ Tiên Giới… quỳ gục xuống, không dám ngẩng đầu.
Tình hình đã bị đẩy đến mức không thể kiểm soát.
…
Hoa Vân siết chặt nắm tay.
Lựa chọn duy nhất…
Là rút lui trong vinh quang!
…
Hắn hít một hơi thật sâu, rồi nhắm mắt.
Một cái nhắm mắt vô cùng nhẹ nhàng…
Nhưng lại giống như đã nhìn thấu tất cả.
…
“Không cần phải vội.”
“Thế gian này vẫn còn chưa đủ… đủ hoàn mỹ.”
ẦM!!!!
Câu nói ấy khiến toàn bộ thế giới rung chuyển.
Cái gì?!
Chẳng lẽ ngay cả Đệ Nhất Giới cũng chưa đủ hoàn mỹ?!
Chẳng lẽ… còn có một thứ cao hơn cả Đệ Nhất Giới?!
Mọi người hóa điên.
Diệp Linh hoảng hốt.
Bóng người tóc bạc run rẩy đến cực hạn.
…
Nhưng Hoa Vân thì sao?
Hắn chỉ đang…
NÓI LUNG TUNG ĐỂ CÂU GIỜ!
…
Bóng người tóc bạc lập tức quỳ xuống, giọng cung kính đến cực hạn:
“Chúng ta sẽ chờ. Bao lâu cũng được.”
“Chỉ cần ngài ra lệnh, tất cả sẽ tuân theo.”
…
Hoa Vân nuốt nước bọt.
Được rồi!
Cuối cùng cũng rút lui thành công!
…
Hắn khẽ phất tay.
Một cái phất tay nhẹ như gió thoảng.
Nhưng…
Cả vũ trụ như bị một lực lượng vô hình chấn động.
Bóng người tóc bạc cúi đầu thật sâu, sau đó biến mất vào hư không.
Đệ Nhất Giới… lại chìm vào huyền bí.
…
Mọi người vẫn còn quỳ.
Không ai dám đứng dậy trước hắn.