Chương 364: Mượn thế
Hắn chậm rãi đứng dậy, phe phẩy quạt, thở dài một hơi:
“Than ôi… nhân sinh như mộng, thế gian có quá nhiều kẻ lỗ mãng. Một hòn đá nho nhỏ này… lại khiến số mệnh của ngươi thay đổi.”
Gã thương nhân tròn mắt: “Gì cơ?”
Hoa Vân nhìn trời than vãn:
“Ngươi vừa ném một viên đá, nhưng có biết viên đá này sẽ mang đến họa sát thân cho ngươi hay không?”
Gã thương nhân xanh mặt.
Diệp Linh nhịn cười đến nội thương.
Gã lắp bắp: “Tta… ta không ném gì cả!”
Hoa Vân lắc đầu, giọng trầm trầm: “Số mệnh đã định, không thể cưỡng lại. Nếu ngươi muốn hóa giải kiếp nạn này… thì phải thành tâm sám hối.”
Gã thương nhân nuốt nước bọt: “Sám hối… bằng cách nào?”
Hoa Vân chậm rãi vươn tay…
“Lấy ra ba viên linh thạch.”
Gã thương nhân: “???”
Diệp Linh: “???”
Lão thương nhân do dự một hồi, cuối cùng run run lấy ra ba viên linh thạch đặt lên bàn.
Hoa Vân mỉm cười, phe phẩy quạt:
“Được rồi. Kiếp nạn của ngươi đã được hóa giải.”
Gã thương nhân vừa mừng vừa sợ, vội vàng ôm quyền: “Đa tạ cao nhân!” Sau đó ba chân bốn cẳng chạy mất.
Diệp Linh tròn mắt nhìn ba viên linh thạch trên bàn, quay qua nhìn Hoa Vân đầy kinh ngạc:
“Sư phụ… người làm thật luôn à?”
Hoa Vân phe phẩy quạt, cười nhạt:
“Đây gọi là mượn thế, hiểu chưa?”
Diệp Linh há miệng, nhưng không biết nói gì.
Nàng chợt có một dự cảm…
Từ hôm nay, sư phụ nàng sẽ không bao giờ nghèo nữa.”
“Sau khi lấy được ba viên linh thạch, Hoa Vân thong thả nhặt lên, cẩn thận lau bụi, rồi nhét vào tay áo, dáng vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Diệp Linh nhìn mà trợn mắt há mồm.
Nàng thấp giọng hỏi: “Sư phụ… người không thấy cắn rứt lương tâm sao?”
Hoa Vân bình thản đáp: “Vi sư không hề lừa gạt ai cả. Chỉ là người ta tự nguyện đưa linh thạch để hóa giải kiếp nạn thôi.”
Diệp Linh: “Nhưng mà… cái ‘kiếp nạn’ đó vốn không có thật!”
Hoa Vân cười nhạt, phe phẩy quạt rách: “Thật hay không, không quan trọng. Quan trọng là hắn tin nó là thật.”
Diệp Linh nghe xong, bất giác rùng mình.
Sư phụ nàng… không đơn giản là một kẻ lừa đảo bình thường.
Hắn là một thiên tài lừa đảo.
Sau khi thành công kiếm được ba viên linh thạch, Hoa Vân càng thêm tự tin vào “đại đạo khí chất” của mình.
Hắn tiếp tục tìm một góc vắng vẻ, nhắm mắt dưỡng thần, tỏ vẻ cao nhân.
Diệp Linh đứng cạnh, chỉ biết âm thầm cầu nguyện đừng có ai tới nữa…
Nhưng đời không như mơ.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, một tu sĩ trẻ tuổi mặc trường bào trắng bước tới.
Người này có dáng vẻ thư sinh, mặt mày nho nhã, nhưng giữa hai chân mày lại lộ ra nét u sầu.
Thấy Hoa Vân đang ngồi thiền, hắn do dự một chút rồi chắp tay:
“Vãn bối bái kiến tiền bối.”
Diệp Linh: Xong rồi! Lại có người mắc bẫy!
Hoa Vân chậm rãi mở mắt, liếc nhìn hắn một cái, sau đó than nhẹ một tiếng.
“Haizz…”
Tu sĩ trẻ giật mình: “Tiền bối, ngài thở dài như vậy là có ý gì?”
Hoa Vân lắc đầu: “Ngươi có số đào hoa, nhưng lại là đào hoa kiếp.”
Tu sĩ trẻ biến sắc: “Tiền bối… ngài nhìn ra điều gì?”
Hoa Vân trầm ngâm một lát, rồi thấp giọng nói:
“Ba ngày sau, ngươi sẽ gặp một nữ nhân xinh đẹp như tiên. Nàng ấy sẽ khiến trái tim ngươi rung động, nhưng đồng thời cũng mang đến đại họa.”
Tu sĩ trẻ nghe vậy, sắc mặt tái mét.
“Tiền bối, vãn bối nên làm gì?”
Hoa Vân phe phẩy quạt, thản nhiên nói:
“Muốn tránh họa, phải có vật trấn mệnh.”
Tu sĩ trẻ nuốt nước bọt: “Vật trấn mệnh là gì?”
Hoa Vân vươn tay…
“Ba viên linh thạch.”
Tu sĩ trẻ: “???”
Diệp Linh: “???”
Mặc dù cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng tu sĩ trẻ tuổi vẫn ngoan ngoãn móc ba viên linh thạch đưa ra.
Hoa Vân thu vào tay áo, gật đầu hài lòng:
“Được rồi. Kiếp nạn của ngươi đã được hóa giải.”
Tu sĩ trẻ mừng rỡ, dập đầu cảm tạ, sau đó nhanh chóng rời đi.
Diệp Linh đứng một bên, há hốc mồm nhìn sư phụ.
Một lát sau, nàng rốt cuộc không nhịn được nữa, run run giọng hỏi:
“Sư phụ… người… người không thấy chột dạ sao?”
Hoa Vân thản nhiên đáp:
“Chột dạ cái gì? Vi sư đã bảo hắn gặp nạn, hắn sẽ tự sinh ra tâm lý phòng bị. Nếu sau này thật sự gặp nữ nhân, hắn sẽ không dễ bị dụ dỗ. Như vậy chẳng phải vi sư đã giúp hắn rồi sao?”
Diệp Linh: “…”
Nàng bỗng có cảm giác…
Sư phụ nàng không phải kẻ lừa đảo.
Hắn chính là tổ sư gia của Giả Đạo!”
“Sau khi thành công kiếm thêm ba viên linh thạch, Hoa Vân càng đắc ý.
Hắn phe phẩy quạt rách, ánh mắt sâu xa, tự cho rằng bản thân đã bước một bước dài trên con đường trở thành một cao nhân giang hồ.
Diệp Linh đứng bên cạnh, nội tâm giằng xé.
Một mặt, nàng không thể phủ nhận sư phụ mình quá giỏi trong việc… tẩy não người khác.
Mặt khác, nàng cảm thấy… nếu cứ tiếp tục như vậy, một ngày nào đó sẽ có cao thủ thật sự đến đập chết sư phụ!
“Sư phụ, người có nghĩ đến hậu quả không?”
Hoa Vân cười nhạt: “Diệp Linh, con còn quá non. Thế gian này, tất cả chỉ xoay quanh một chữ giả.”
Diệp Linh nghiến răng: “Vậy nếu một ngày nào đó có kẻ mạnh hơn đến, vạch trần bộ mặt thật của người thì sao?”
Hoa Vân không chút hoảng loạn, chỉ nhẹ nhàng phe phẩy quạt:
“Đơn giản. Khi đó ta sẽ giả bộ mình là một tên phế vật không đáng để giết.”
Diệp Linh: “…”
Nàng thật sự hết lời.
Khi hai thầy trò còn đang nói chuyện, bỗng nhiên, một tiếng gào thét vang lên từ xa.
“CAO NHÂN! XIN HÃY CỨU MẠNG TA!”
Một bóng người lao tới như gió, vừa chạy vừa khóc lóc thảm thiết.
Hoa Vân híp mắt nhìn.
Đó là một tên béo tròn, mồ hôi nhễ nhại, y phục hoa lệ nhưng xộc xệch, trên cổ đeo mấy cái vòng ngọc phát sáng.
Gã vừa chạy vừa thở hồng hộc, đến trước mặt Hoa Vân liền quỳ sụp xuống, ôm chân hắn:
“Cao nhân! Ta là Đại thiếu gia của Kim Ngọc Thương Hội, gia tộc ta sắp bị diệt môn rồi! Cầu xin ngài ra tay cứu giúp!”
Hoa Vân hơi nhướn mày, ra vẻ sâu xa:
“Ồ? Nói rõ xem nào.”
Gã béo sụt sịt, gấp gáp nói:
“Gia tộc ta bị kẻ thù nhắm vào, bọn họ nói đêm nay sẽ huyết tẩy Kim Ngọc Thương Hội! Ta biết ngài là cao nhân ẩn thế, chắc chắn có cách cứu chúng ta! Chỉ cần ngài ra tay, ta nguyện dâng hết gia sản!”
Diệp Linh nghe mà trợn mắt.
Lần này không phải lừa đảo một hai viên linh thạch nữa…
Mà là cả một gia tộc!
Nàng vội kéo tay áo sư phụ, thấp giọng:
“Sư phụ, lần này hơi quá rồi đấy! Người không có thực lực thật sự, nếu dây vào chuyện này, có khi bị giết thật đó!”
Hoa Vân vẫn ung dung, nhẹ nhàng phe phẩy quạt.
“Ngu xuẩn.”
Diệp Linh tức muốn ói máu.
Tên béo thấy Hoa Vân không nói gì, sợ hắn từ chối, liền vội vàng rút từ tay áo ra một cái túi trữ vật, đặt thẳng lên bàn.
“Đây là một trăm viên linh thạch thượng phẩm, chỉ là lễ ra mắt! Nếu cao nhân chịu ra tay, ta sẽ dâng thêm!”
Diệp Linh: Một trăm viên?!
Nàng nhìn chằm chằm túi trữ vật trên bàn, cảm thấy tâm trí mình chao đảo.
Một trăm viên linh thạch thượng phẩm… đủ để một tu sĩ Trúc Cơ sống xa hoa cả trăm năm!
Diệp Linh nuốt nước bọt, lén nhìn sư phụ.
Chắc lần này hắn sẽ từ chối, đúng không?
Nhưng Hoa Vân chỉ nhẹ nhàng đưa tay, chậm rãi cầm lấy túi trữ vật, thản nhiên bỏ vào tay áo.
Sau đó hắn gật đầu.
“Được. Vi sư nhận nhiệm vụ này.”
Diệp Linh: “…”
Tên béo mừng như điên, dập đầu bôm bốp: “Đa tạ cao nhân! Đa tạ cao nhân!”
Diệp Linh thì đầu óc trống rỗng.
Sư phụ nàng… thật sự dám nhận!
Hắn không có thực lực.
Không có kế hoạch.
Không biết địch nhân là ai.