Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-dan-chuyen-chuc-ta-bi-dong-manh-vo-dich.jpg

Toàn Dân Chuyển Chức: Ta Bị Động Mạnh Vô Địch

Tháng 3 5, 2025
Chương 1400. Gặp nhau lần nữa, nhân tộc vĩnh bất vi nô! Chương 1395. Đến từ yên diệt một nghìn lần công kích
dai-tan-vo-cung-tan-nhan-nhat-thua-tuong-thuy-hoang-cau-ta-dung-giet

Đại Tần: Vô Cùng Tàn Nhẫn Nhất Thừa Tướng, Thủy Hoàng Cầu Ta Đừng Giết

Tháng mười một 25, 2025
Chương 1187: Đại kết cục Chương 1186: Hội hội tên thiên tài này
ta-la-sieu-cap-dai-phan-phai.jpg

Ta Là Siêu Cấp Đại Phản Phái

Tháng 2 9, 2026
Chương 624 chương đại thành đứng sừng sững Chương 623 chương đánh không lại, liền gia nhập
tan-the-cuc-han-tim-duong-chet.jpg

Tận Thế Cực Hạn Tìm Đường Chết

Tháng 1 24, 2025
Chương 361. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 360. Kiếp trước kiếp này
ban-ton-cau-den-vo-dich-vo-han-phan-than-che-ba-tien-gioi

Bản Tôn Cẩu Đến Vô Địch, Vô Hạn Phân Thân Chế Bá Tiên Giới

Tháng 2 8, 2026
Chương 2078: Lấy ra các ngươi Lưu Ảnh Thạch! Ghi khắc ta! Chương 2077: Một chiêu! Rung động toàn trường!
nguoi-choi-cua-ta-deu-la-dien-ky-phai.jpg

Người Chơi Của Ta Đều Là Diễn Kỹ Phái

Tháng 1 20, 2025
Chương 365. Mỗi người đều là lịch sử Quy Tự Giả! Chương 364. Các ngươi thiếu một chút thành công
song-lai-thien-long-dai-tong-tieu-vuong-gia-thien-ha-vo-dich.jpg

Sống Lại Thiên Long, Đại Tống Tiểu Vương Gia, Thiên Hạ Vô Địch

Tháng 1 8, 2026
Chương 929: Xuất quan nói chuyện Chương 928: Cửu chuyển Niết Bàn kinh
nuong-chieu-trum-phan-dien.jpg

Nuông Chiều Trùm Phản Diện

Tháng 2 4, 2026
Chương 760: chủng tộc phân chia, Trích Tinh Chương 759: Tam Hoa Tụ Đỉnh, Tử Phủ Quỳnh Cung
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 363: Nhất đạo chạy
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 363: Nhất đạo chạy

Mấy ngày trước còn là một kẻ bị truy sát chạy bán sống bán chết, giờ tự nhiên lại thành đại năng tu hành thân pháp?

Còn Hoa Vân thì đang muốn ói máu.

Nhất Chạy Đạo?

Bái sư?

Đừng có đùa! Ta chỉ là một tên phàm nhân không biết đánh nhau thôi mà!

Nhưng nhìn thấy mấy chục cặp mắt sáng rực đầy sùng bái, hắn liền ho khan hai tiếng, nở một nụ cười thần bí.

“Chuyện này…”

Lão giả vội vàng quỳ xuống:

“Tiền bối! Cầu xin ngài thu nhận bọn ta! Nguyện cả đời bái người làm sư!”

Mấy đệ tử phía sau cũng đồng loạt quỳ xuống.

Diệp Linh tròn mắt nhìn, lẩm bẩm: “Sư phụ… người sắp có cả một tông môn đệ tử rồi…”

Hoa Vân im lặng.

Đúng là chuyện không ngờ tới.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại…

Một đám người thành tâm thành ý muốn theo hắn học chạy, một kỹ năng mà hắn có thể dùng cả đời mà không cần đánh nhau?

Hắn khẽ cười.

“Được rồi. Nếu các ngươi đã thành tâm… từ nay, các ngươi chính là môn hạ của ta!”

Lão giả run rẩy hỏi:

“Vậy… không biết pháp danh của tiền bối là gì?”

Hoa Vân vẫy tay áo, ánh mắt xa xăm, giọng nói thâm trầm:

“Nhớ kỹ, từ nay về sau, ta chính là

Thiên Hạ Đệ Nhất Chạy!””

“Hoa Vân bước ra khỏi khu rừng rậm, quần áo xộc xệch, thần sắc mệt mỏi.

Diệp Linh theo sau, mặt đầy u oán.

“Sư phụ… người thực sự nghĩ là chúng ta thắng sao?”

Hoa Vân ngẩng mặt lên trời, thở dài:

“Diệp Linh, con còn trẻ, chưa hiểu đạo lý. Chiến thắng không phải là đánh bại kẻ thù, mà là khiến hắn từ bỏ ý định đối địch với mình.”

Diệp Linh chớp mắt: “Nhưng rõ ràng chúng ta chỉ vừa chạy vừa la hét…”

Hoa Vân lắc đầu: “Đó gọi là hư trương thanh thế. Một khi ta hét lên đủ to, đối thủ sẽ nghĩ rằng ta có viện binh, từ đó sinh ra sợ hãi. Hơn nữa…”

Hắn dừng lại, khoanh tay, vẻ mặt đầy cao thâm:

“…việc ta chạy nhanh như vậy đã khiến hắn nghi ngờ rằng ta không phải người thường. Nếu ta thật sự yếu, sao có thể chạy thoát trước mặt hắn?”

Diệp Linh đơ người.

Sư phụ nói cũng có lý… mà nghe lại thấy sai sai?

Bỗng nhiên, phía sau có tiếng bước chân dồn dập.

Một thanh niên áo đen chạy tới, quỳ xuống ngay trước mặt Hoa Vân, mặt đầy kích động:

“Tiền bối! Xin hãy nhận ta làm đồ đệ!”

Hoa Vân tròn mắt: “…Hả?”

Diệp Linh há hốc mồm: “Tên này bị bệnh à?”

Thanh niên áo đen nghiến răng: “Ta đã chứng kiến tiền bối vừa chạy vừa hét, một đường bỏ xa cường giả Hóa Thần. Thân pháp ấy… quả thực là đỉnh cao của đạo chạy! Ta theo đuổi Tật Ảnh Bộ mười năm nhưng chưa từng thấy ai chạy được như vậy. Xin tiền bối thu nhận ta!”

Hoa Vân: “…”

Diệp Linh: “…”

Không khí trầm mặc trong vài giây.

Hoa Vân chắp tay sau lưng, ánh mắt xa xăm:

“Ngươi muốn học chạy?”

Thanh niên nghiêm túc gật đầu.

“Được.”

Hoa Vân gật gù, thở dài:

“Vi sư có một bộ công pháp tuyệt thế, gọi là Thiên Hạ Vô Song Độn. Nhưng nó rất khó học, đòi hỏi thiên phú cực cao.”

Thanh niên quỳ rạp xuống: “Xin tiền bối chỉ điểm!”

Hoa Vân chậm rãi giơ tay… chỉ về phía chân trời.

“Hãy đi về hướng kia, chạy đến khi nào ngươi cảm thấy mình sắp chết thì dừng lại.”

Thanh niên ngẩng đầu, ánh mắt đầy kiên định: “Sau đó thì sao, thưa sư phụ?”

Hoa Vân bình thản nói:

“Sau đó, nếu ngươi chưa chết, chứng tỏ ngươi có tư cách luyện công pháp này.”

Thanh niên hít sâu một hơi, vẻ mặt kính phục. Hắn đứng lên, chắp tay bái lạy ba cái, sau đó quay người, lao đi như một mũi tên.

Diệp Linh nhìn theo, nhỏ giọng hỏi:

“Sư phụ… người nghĩ hắn có sống nổi không?”

Hoa Vân khoanh tay, gật gù:

“Nếu hắn chết, chứng tỏ hắn không có thiên phú.”

Diệp Linh: “…”

Lúc này, từ xa xa, lại có thêm một đám người chạy tới, trên mặt đầy vẻ kích động.

“Tiền bối! Xin hãy nhận chúng ta làm đệ tử!”

Hoa Vân nhìn trời, trầm ngâm.

Dường như… hắn lại vô tình tạo ra một đại phái?”

“Hoa Vân và Diệp Linh ngồi trong một quán trà ven đường, trên bàn chỉ có một ấm trà nguội ngắt và hai cái chén mẻ.

Diệp Linh chán nản chống cằm: “Sư phụ, chúng ta thật sự nghèo đến mức này sao?”

Hoa Vân điềm nhiên uống một hớp trà, sắc mặt không đổi: “Nghèo không đáng sợ. Đáng sợ là không có chí tiến thủ.”

Diệp Linh bĩu môi: “Vậy người có chí tiến thủ không?”

Hoa Vân chững lại một chút, rồi hừ lạnh: “Vi sư đương nhiên có. Nhưng mà tiến thủ bằng cách nào lại là một chuyện khác.”

Diệp Linh: “…”

Hai thầy trò ngồi thừ ra, nhìn dòng người qua lại.

Bỗng nhiên, một lão già râu bạc lướt qua, vạt áo rộng thùng thình, tay cầm một cây quạt lông vẽ tranh sơn thủy. Ông ta vừa đi vừa ngâm thơ, dáng vẻ tiêu sái vô cùng.

Hoa Vân nhìn theo, ánh mắt sáng lên.

Diệp Linh lập tức cảnh giác: “Sư phụ, người lại nghĩ ra cái gì quái dị nữa phải không?”

Hoa Vân cười bí hiểm: “Tiểu Linh à, con có thấy không? Làm người không nhất thiết phải mạnh, nhưng nhất định phải có khí chất.”

Diệp Linh khó hiểu: “Khí chất?”

Hoa Vân gật đầu: “Đúng. Cái lão già kia, rõ ràng chẳng có chút tu vi nào, nhưng chỉ cần vung quạt, bước đi thong dong, thiên hạ liền nghĩ ông ta là cao nhân ẩn thế.”

Diệp Linh nhíu mày: “Nhưng mà, làm vậy có tác dụng gì?”

Hoa Vân cười gian: “Con không thấy sao? Mấy tên nhà giàu đang len lén nhìn lão. Nếu lão mở miệng giảng đạo, chỉ sợ không lâu sau đã có kẻ dâng linh thạch đến tận cửa cầu chỉ điểm.”

Diệp Linh há hốc mồm.

“Sư phụ… người… người định làm cao nhân lừa đảo?”

Hoa Vân nghiêm mặt: “Nói linh tinh! Đây không phải lừa đảo, mà là một loại nghệ thuật sống!”

Nói rồi, hắn vươn tay nhặt lấy một chiếc quạt rách từ góc quán trà, phe phẩy một cái, dáng vẻ như cao nhân xuất thế.

Diệp Linh ôm mặt.

Lại nữa rồi…

Lần này không biết sư phụ sẽ gây ra trò hề gì đây…”

“Hoa Vân phe phẩy cây quạt rách, ánh mắt xa xăm, khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra phong thái bí ẩn khó lường.

Diệp Linh nhìn mà muốn vùi mặt xuống bàn.

“Sư phụ, người có biết người trông như gì không?”

Hoa Vân cười nhạt: “Như gì?”

“Như một tên ăn mày đang giả vờ làm cao nhân…”

Hoa Vân giật giật khóe miệng, nhưng nhanh chóng lấy lại phong thái, chậm rãi đứng dậy.

“Đi thôi, để vi sư cho con thấy thế nào là khí chất.”

Diệp Linh thở dài, miễn cưỡng theo sau.

Hai người chậm rãi bước vào một con phố đông đúc. Ở đây, quần hào tụ tập, thương nhân giàu có, tu sĩ ra vào nhộn nhịp. Ở giữa phố có một khu vực đấu giá náo nhiệt, người ra kẻ vào đều mang theo bảo vật hiếm có.

Hoa Vân liếc mắt nhìn quanh, chọn một góc vắng vẻ rồi chậm rãi ngồi xuống, đặt cây quạt rách lên bàn đá, nhắm mắt dưỡng thần.

Diệp Linh đứng một bên, nhịn không được hỏi: “Người định làm gì?”

Hoa Vân không mở mắt, chỉ thấp giọng nói:

“Cao nhân chân chính… không cần mở miệng, cũng có người tự tìm đến.”

Diệp Linh: “…”

Nửa canh giờ trôi qua.

Không có ai đến.

Diệp Linh khoanh tay, nhướn mày: “Khí chất của người hình như vô dụng?”

Hoa Vân vẫn điềm nhiên, chỉ khẽ phe phẩy quạt.

Một canh giờ trôi qua.

Vẫn không có ai để ý.

Diệp Linh bắt đầu mất kiên nhẫn: “Sư phụ, hay là chúng ta đi thôi?”

Hoa Vân nghiêm túc nói: “Không được. Một cao nhân chân chính phải có sự kiên trì.”

Diệp Linh đảo mắt, rốt cuộc không nhịn được nữa, bèn lén lút nhặt một viên đá nhỏ, nhắm ngay chân sư phụ mà ném.

“Bộp!”

Hoa Vân giật mình, mở mắt ra nhìn.

Diệp Linh lập tức chỉ tay vào một gã thương nhân gần đó, giả vờ kinh ngạc: “Sư phụ! Có người dám cả gan mạo phạm người!”

Gã thương nhân đang nhai bánh bao, ngẩng mặt lên, mặt mày ngơ ngác: “Hả?”

Hoa Vân chớp mắt, lập tức hiểu ý.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Đại Sư Huynh Lại Ra Cực Phẩm
Ta Có Tu Luyện Hiệu Quả Vạn Lần Trả Lại Hệ Thống
Tháng 1 15, 2025
deu-coi-ta-la-the-than-ta-lay-tien-lien-di-nguoi-khoc-cai-gi
Đều Coi Ta Là Thế Thân, Ta Lấy Tiền Liền Đi Ngươi Khóc Cái Gì
Tháng 12 25, 2025
hokage-cuop-mat-sarutobi-ta-danzo-truoc-doan-hau.jpg
Hokage: Cướp Mất Sarutobi, Ta Danzo Trước Đoạn Hậu!
Tháng 1 31, 2026
tuyet-the-ta-than
Tuyệt Thế Tà Thần
Tháng 12 13, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP