Chương 365: Kim Ngọc Thương Hội
Thế nhưng…
Hắn vẫn mặt dày nhận nhiệm vụ, lấy luôn một trăm viên linh thạch!
Diệp Linh cảm thấy số mệnh của sư phụ mình sắp kết thúc rồi.”
“Sau khi tên béo vui mừng rời đi, Diệp Linh vội vã kéo sư phụ ra góc khuất, thì thào:
“Sư phụ, người điên rồi sao?! Kim Ngọc Thương Hội chỉ là một thế lực thương nhân, nhưng kẻ muốn diệt môn bọn họ chắc chắn không phải hạng tầm thường! Lỡ đâu là một đại tông môn hay một ma đạo cao thủ thì sao? Chúng ta chỉ có hai người, làm sao chống lại?”
Hoa Vân ung dung phe phẩy quạt, lộ vẻ cao thâm khó lường.
“Diệp Linh, con vẫn chưa hiểu sao? Vi sư chưa bao giờ nói là sẽ chống lại kẻ địch.”
Diệp Linh chớp mắt: “Vậy… sư phụ định làm gì?”
Hoa Vân cười nhạt, hạ giọng nói:
“Giả Đạo có một nguyên tắc tối cao: Không đối đầu, chỉ thao túng.”
Diệp Linh: “???”
Đêm đó.
Kim Ngọc Thương Hội, trong đại sảnh nguy nga.
Toàn bộ gia chủ, trưởng lão, hộ vệ đều tập trung lại, sắc mặt lo lắng tột độ.
Đại thiếu gia tên béo đứng giữa phòng, nhìn Hoa Vân với ánh mắt ngưỡng mộ:
“Cao nhân, bọn chúng sẽ tấn công bất cứ lúc nào! Ngài có chiến thuật gì, xin chỉ bảo!”
Hoa Vân gật đầu, giọng nói trầm ổn:
“Hãy làm theo đúng lời ta.”
Mọi người căng thẳng chờ đợi.
Hoa Vân chắp tay ra sau, thong thả nói:
“Mỗi người… đào một cái hố, tự chôn mình xuống.”
Toàn sảnh rơi vào im lặng chết chóc.
Tên béo suýt thì nghẹn họng: “Cái… cái gì?”
Diệp Linh đứng một bên cũng há hốc mồm.
Sư phụ nàng… đây là chiến thuật gì vậy?!
Hoa Vân lắc đầu thở dài, ra vẻ thất vọng:
“Các ngươi quá nông cạn. Nếu không muốn bị tiêu diệt, vậy thì hãy làm sao để kẻ địch không thấy các ngươi.”
Mọi người: “…”
Diệp Linh kéo áo sư phụ, nhỏ giọng: “Người đùa đấy à?! Đào hố tự chôn là kế sách gì chứ?”
Hoa Vân nhíu mày: “Lẽ nào con chưa nghe đến ‘Kim Thiền Thoát Xác’? Kẻ địch đến, thấy cả thương hội trống không, tưởng rằng đã bị diệt sạch, tự nhiên sẽ rời đi. Đơn giản vậy thôi.”
Diệp Linh: “…”
Mọi người: “…”
Tên béo run rẩy hỏi: “Nhưng… nhưng nếu chúng đào lên thì sao?”
Hoa Vân thản nhiên nói:
“Vậy thì… lúc đó các ngươi chết thật cũng không sao cả.”
Mọi người: !!!
Không khí trong sảnh lặng ngắt như tờ.
Tất cả đều hoảng sợ nhìn vị “cao nhân thần bí” trước mặt.
Cái này… có thực sự là một kế sách không?!
Tên béo cắn răng, quay sang các trưởng lão:
“…Đào hố đi.”
Các trưởng lão: “…”
Nửa canh giờ sau.
Cả Kim Ngọc Thương Hội trở thành một bãi tha ma.
Toàn bộ gia chủ, trưởng lão, hộ vệ đều đã chôn mình dưới đất, chỉ để lộ hai cái lỗ nhỏ để thở.
Diệp Linh ôm trán, không dám tin vào mắt mình.
Sư phụ nàng… thật sự đã lừa được cả một thương hội làm chuyện ngu ngốc này!
Hoa Vân ung dung đứng giữa sân, thản nhiên nhấp một ngụm trà.
Sau đó hắn quay sang Diệp Linh, mỉm cười:
“Thấy chưa? Đây chính là sức mạnh của Giả Đạo.”
Diệp Linh: Ta thấy rồi… Ta thấy một đống ngu xuẩn đang tự chôn sống chính mình!”
“Đêm khuya.
Kim Ngọc Thương Hội chìm trong bóng tối.
Chỉ có một người còn thảnh thơi uống tràchính là Hoa Vân.
Diệp Linh ôm đầu, không dám tin rằng toàn bộ thương hội thật sự đã chôn mình dưới đất chỉ vì một câu nói của sư phụ nàng.
Nhưng chuyện kinh hoàng hơn còn ở phía sau.
Bỗng nhiên
Trong màn đêm, hàng trăm bóng đen xuất hiện.
Bọn chúng không nói một lời, bước chân nhẹ nhàng như mèo, lặng lẽ bao vây toàn bộ thương hội.
Diệp Linh hít vào một hơi lạnh.
Sát khí lạnh như băng.
Chỉ cần nhìn qua cũng biết đây tuyệt đối không phải loại người bình thường.
Tên béo bị chôn dưới đất run rẩy đến mức cả bãi đất cũng rung theo.
Diệp Linh nuốt nước bọt, thấp giọng: “Sư phụ… lần này là thật rồi! Bọn chúng là sát thủ chuyên nghiệp!”
Hoa Vân vẫn thản nhiên.
Hắn chậm rãi đặt chén trà xuống, phất quạt một cái, giọng điệu nhẹ nhàng:
“Không sao. Để ta.”
Diệp Linh: “…”
Để người cái đầu ấy!!
Nhưng đã quá muộn.
Kẻ cầm đầu đám sát thủ bước ra.
Hắn mặc áo choàng đen, toàn thân phát ra sát khí dày đặc, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết:
“Kim Ngọc Thương Hội. Hôm nay chính là ngày tận thế của các ngươi.”
Tên béo suýt bật khóc.
“Cao nhân, cứu ta! Cứu ta!”
Hoa Vân híp mắt nhìn, chậm rãi đứng dậy.
Sau đó hắn… bắt đầu ho khan.
Ho một tiếng, hai tiếng, ba tiếng.
Hắn ho đến mức toàn thân run rẩy, như thể có thể chết bất cứ lúc nào.
Đám sát thủ: “???”
Tên cầm đầu hơi nhíu mày: “Ngươi là ai?”
Hoa Vân lau miệng, giọng nói yếu ớt như sắp tắt thở:
“Lão hủ… chỉ là một gã ăn mày đi ngang qua, thấy thương hội này có lòng hảo tâm, nên ghé vào xin chén cơm…”
Hắn vừa nói vừa run rẩy, cúi người ho khục khục.
Diệp Linh đứng bên cạnh, trán rịn đầy mồ hôi.
Nàng biết sư phụ lại giở trò giả bệnh.
Nhưng liệu lần này có hiệu quả không?!
Tên cầm đầu sát thủ cau mày, liếc nhìn Hoa Vân một lúc, rồi… chậm rãi lùi lại hai bước.
Hắn nói với đồng bọn:
“Không ổn. Lão già này… rất có thể là một đại cao thủ!”
Diệp Linh: “???”
Tên béo: “???”
Cả đám người chôn dưới đất: “???”
Cái gì đang xảy ra vậy?!
Tên cầm đầu nheo mắt nhìn Hoa Vân, giọng trầm xuống:
“Nhìn kỹ cách lão ta ho đi… Rất có thể là một loại bí pháp vận chuyển chân khí!”
“Rõ ràng lão ta đang cố tình giả vờ bệnh, nhưng thực chất là muốn che giấu khí thế, đánh lừa chúng ta!”
Đám sát thủ lập tức toát mồ hôi lạnh.
“Thảo nào… ta thấy lão ta ho mà sát khí vẫn âm thầm dao động!”
“Không sai! Đây chắc chắn là một loại đại năng! Nếu ra tay, có khi chúng ta sẽ chết trước khi kịp biết chuyện gì xảy ra!”
Diệp Linh: Đây là… thứ lý luận gì vậy???
Tên béo suýt thì nghẹn họng: Mấy tên sát thủ này bị ngu hả?!
Tên cầm đầu trầm giọng:
“Rút lui.”
Diệp Linh: “???”
Tên béo: “???”
Toàn bộ sát thủ nhanh chóng biến mất vào bóng đêm.
Chỉ còn lại một mình Hoa Vân vẫn đang ho khan như sắp tắt thở.
Tên béo nhìn sư phụ nàng, ánh mắt tràn đầy kính sợ.
“Cao nhân… ngài thật sự quá lợi hại…”
Diệp Linh đứng im một lúc, rồi lẳng lặng nhìn lên trời.
Nàng biết.
Từ nay về sau, chẳng ai có thể lay chuyển được sự ngu ngốc của sư phụ nàng nữa.”
“Sau trận chiến không đánh mà thắng…
Kim Ngọc Thương Hội thoát nạn một cách thần kỳ.
Tên béo vui mừng đến mức suýt bật khóc, quỳ xuống cảm tạ Hoa Vân rối rít.
“Cao nhân! Ngài thật sự là đại thần tiên giáng thế! Chỉ bằng một cái ho đã khiến sát thủ kinh hồn bạt vía, cúi đầu mà lui! Xin ngài nhận ta làm đồ đệ! Ta nguyện theo ngài cả đời!”
Diệp Linh suýt nữa thì cắn nát môi.
Nhận ngươi cái đầu ngươi!
Ngươi có biết không?! Sư phụ ta vốn chỉ là đang giả bệnh cho vui!
Nhưng cái tên béo này quá thành kính, đầu đập xuống đất liên tục, ánh mắt sáng ngời.
Hoa Vân phe phẩy quạt, cười nhẹ:
“Không cần. Chỉ là một chuyện nhỏ, ngươi không cần ghi nhớ.”
Tên béo lập tức gào lên: “Không! Trong lòng ta, ngài chính là ân nhân cả đời! Nếu không có ngài, ta đã chết chắc rồi!”
Hắn quay sang hét với đám thuộc hạ:
“Tất cả nghe lệnh! Từ nay về sau, bất cứ lời nào của đại tiên, chúng ta phải tuân theo tuyệt đối!”
Đám trưởng lão rùng mình, nhưng vẫn gật đầu lia lịa:
“Dạ! Đại thiếu gia nói phải!”
Diệp Linh: Ta… thật sự sắp chịu không nổi rồi!
Nhưng điều kinh khủng nhất chưa dừng lại ở đó.
Vài ngày sau…
Tin đồn “Thần y đại tiên Hoa Vân, chỉ cần ho một cái đã đẩy lùi cả trăm sát thủ” bắt đầu lan rộng.