Chương 362: Tiếp tục, chạy
Diệp Linh tròn mắt:
“Vậy… bước tiếp theo là gì?”
Hoa Vân hít sâu một hơi, chắp tay sau lưng, giọng điệu đầy trí tuệ:
“Bước tiếp theo rất đơn giản! Chúng ta… tiếp tục chạy!”
Dứt lời, hắn tung người phóng đi như một con thỏ.
Diệp Linh: “…”
Nàng thật sự muốn khóc nhưng không có nước mắt.
Mà phía sau, cường giả Hóa Thần kỳ vẫn đang trầm tư.
Hắn nhìn bóng hai người khuất xa, trầm giọng tự nhủ:
“Không thể xem thường tên này… Một kẻ có thể chạy nhanh đến mức này, chắc chắn là một cao thủ ẩn thế! Phải tiếp tục quan sát…”
Thế là hắn cũng âm thầm bám theo.
Hoa Vân chạy thục mạng, Diệp Linh khổ sở đuổi theo, còn cường giả Hóa Thần thì nghiêm túc theo dõi.
Và thế là, một cuộc truy đuổi kỳ quái bắt đầumột kẻ chạy trốn không biết rằng hắn đang được người khác kính nể, một kẻ đuổi theo không biết rằng hắn đang bị lừa, và một kẻ trong lòng đầy rối loạn vì không hiểu rốt cuộc mình đã bước vào tình huống quái quỷ gì.”
“Ba bóng người một trước một sau lao vút qua các dãy núi, xuyên qua những cánh rừng rậm rạp. Hoa Vân chạy trước, Diệp Linh theo sau, còn cường giả Hóa Thần thì lặng lẽ bám sát phía xa, đôi mắt ngày càng thâm trầm.
“Thực lực quỷ dị!”
Hắn quan sát kỹ từng động tác của Hoa Vân. Dáng chạy nhẹ nhàng nhưng tốc độ nhanh khủng khiếp, linh lực không hề dao động chút nào, tựa như không cần sử dụng sức lực vẫn có thể lướt đi như bay.
“Một thân pháp cao thâm… Rốt cuộc hắn là ai?”
Càng nghĩ, cường giả Hóa Thần càng cảm thấy khó tin.
Mà phía trước, Hoa Vân đang thầm mắng chửi.
“Chết tiệt! Sao tên kia không đuổi kịp rồi giết ta đi? Ta đã chạy lâu như vậy rồi cơ mà! Không lẽ hắn đang chơi với ta?”
Hắn không biết rằng ở phía sau, cường giả Hóa Thần cũng đang nghĩ tương tự:
“Tại sao hắn không dừng lại phản kích? Chẳng lẽ còn giấu sát chiêu gì đó? Hắn đang câu giờ để dụ ta vào bẫy sao?”
Lão già cau mày, bắt đầu cảm thấy bất an.
Lúc này, Diệp Linh rốt cuộc không chịu nổi nữa, hét lên:
“Sư phụ! Ta… không chạy nổi nữa!”
Hoa Vân quay đầu nhìn, thấy Diệp Linh mồ hôi đầm đìa, thở dốc như sắp chết đến nơi. Hắn hừ lạnh một tiếng:
“Nhìn con thế này, rõ ràng là chưa rèn luyện thân thể đầy đủ! Vậy mới nói, không thể chỉ lo tu luyện linh lực, mà còn phải tập trung nâng cao sức bền!”
Diệp Linh suýt nữa hộc máu: “Sư phụ… vậy người thì sao?”
Hoa Vân vẫn chạy như bay, mặt không đổi sắc, thản nhiên đáp:
“Vi sư không giống con. Vi sư… trời sinh đã có thể chạy!”
Diệp Linh: “…”
Lúc này, cường giả Hóa Thần ở phía sau chợt cảm thấy lạnh sống lưng. Hắn dừng bước, đôi mắt co rút lại.
“Không đúng! Không thể nào! Chạy liên tục lâu như vậy mà không có dấu hiệu hụt hơi, không hề dùng linh lực, chỉ bằng thân thể thuần túy mà vẫn giữ tốc độ cao thế này… Hắn chắc chắn là một tồn tại khủng bố! Một kẻ có thể làm được chuyện này, chỉ có thể là đại năng cấp bậc Tiên Nhân hoặc chí ít là một Thánh Thể siêu cấp!”
Trong đầu lão già lập tức xuất hiện hình ảnh một cường giả tuyệt thế.
Một thân ảnh bí ẩn, chỉ dựa vào chạy mà đánh lừa vô số kẻ địch, khiến toàn bộ tu chân giới khiếp sợ.
Một nhân vật truyền kỳ…
“Không thể chọc vào!”
Trong khoảnh khắc, toàn thân cường giả Hóa Thần toát mồ hôi lạnh, quyết đoán xoay người bỏ chạy theo hướng ngược lại!
Hắn không dám đuổi nữa. Hắn sợ rồi.
Còn phía trước…
Hoa Vân vẫn chạy như điên, thầm rủa: “Tên kia sao còn chưa giết ta! Không lẽ ta phải chạy đến khi nào đây?”
Nhưng rồi hắn đột nhiên nhận ra… không còn ai đuổi theo nữa.
Hắn chậm lại, quay đầu nhìn.
Diệp Linh cũng nghi hoặc nhìn theo, rồi cả hai sững sờlão già Hóa Thần đã biến mất từ lúc nào!
Hoa Vân nhướng mày, trầm ngâm gật gù:
“Hừm… ta đã đoán đúng.”
Diệp Linh hổn hển: “Đoán đúng cái gì?”
Hoa Vân vuốt cằm, vẻ mặt đầy huyền bí:
“Ta đã tính toán từ trước… Hắn sẽ không dám đuổi nữa.”
Diệp Linh há hốc mồm: “Tại sao?”
Hoa Vân nghiêm mặt nói:
“Bởi vì hắn biết… nếu tiếp tục đuổi theo, hắn sẽ không thể nào theo kịp vi sư!”
Diệp Linh: “…”
Một cơn gió thổi qua.
Diệp Linh nhìn sư phụ mình, cảm thấy đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Mà từ hôm đó, trong tu chân giới bắt đầu lan truyền một lời đồn…
“Có một tuyệt thế cao nhân, chỉ bằng một thân pháp vô thượng, đã khiến một cường giả Hóa Thần khiếp sợ bỏ chạy.”
Cái tên “Thiên Hạ Đệ Nhất Chạy” bắt đầu lưu truyền.”
“Hoa Vân dừng chân giữa rừng núi hoang vu, ánh mắt xa xăm, thở dài một hơi:
“Hừm, rốt cuộc cũng thoát khỏi hắn!”
Diệp Linh bò lê bò lết đến bên cạnh, thở không ra hơi:
“Sư phụ… người… người thật sự chỉ chạy thôi sao?”
Hoa Vân nhìn nàng với ánh mắt cao thâm:
“Chạy? Con nghĩ vi sư chỉ chạy đơn thuần ư? Đây là Nhất Chạy Đạođạo lý cao siêu chỉ những bậc đại trí mới lĩnh hội được! Không phải cứ cắm đầu chạy là được, mà phải có chiến lược, có nhịp điệu, có phong cách!”
Diệp Linh há hốc mồm.
“Sư phụ, vậy chiến lược chạy của người là gì?”
Hoa Vân trầm ngâm, rồi gật gù nói:
“Đơn giản thôi, chiến lược của ta có ba bước.”
“Thứ nhất: Chạy thật nhanh.”
“Thứ hai: Chạy đến khi đối thủ sợ.”
“Thứ ba: Nếu đối thủ vẫn chưa sợ, quay lại làm mặt nghiêm trọng, khiến hắn nghĩ mình có hậu chiêu.”
Diệp Linh sững sờ nhìn Hoa Vân, một loại cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng.
Đây mà cũng tính là chiến lược à?!
Nhưng mà… nó lại có hiệu quả đáng sợ!
Cường giả Hóa Thần thực sự đã bị sư phụ hù dọa bỏ chạy!
Lẽ nào trên đời này thực sự có loại chiến thuật chạy đến mức đối thủ sợ sao?
Mà lúc này, ở một nơi xa…
Cường giả Hóa Thần vừa chạy về đến động phủ, lập tức đóng cửa bế quan, cả người toát mồ hôi lạnh.
Hắn ngồi xuống, mặt đầy vẻ kinh hoàng:
“Không thể tin được… Một kẻ có thể chạy nhanh đến mức ấy, tuyệt đối không đơn giản! Nếu ta ngu ngốc lao lên đối đầu, có khi đã bị hắn giết từ lâu rồi!”
Nghĩ đến đây, hắn càng cảm thấy sợ hãi.
Hắn bỗng nhiên nhớ lại ánh mắt bí hiểm của Hoa Vân, nhớ lại từng bước chạy của đối phương… Rõ ràng là không chút dao động linh lực, nhưng lại có thể bỏ xa hắn một cách quỷ dị.
“Lẽ nào… hắn chính là truyền nhân của Nhất Chạy Đạo trong truyền thuyết?!”
Hắn lập tức chắp tay, hướng về phía xa xa bái lạy ba cái, trong lòng thầm khấn:
“Tiền bối đại nhân, ta đã biết sai! Ta không dám đối địch với ngài nữa!”
Và cứ thế, truyền thuyết về Thiên Hạ Đệ Nhất Chạy ngày càng lan xa…
Mà kẻ trong cuộcHoa Vân, vẫn không hề hay biết.”
“Hoa Vân ngồi xuống một tảng đá, vươn vai một cái, nhìn trời nhìn đất đầy vẻ thảnh thơi.
“Hừm, xem ra chuyến này lại một lần nữa khẳng định danh tiếng của vi sư rồi.”
Diệp Linh còn chưa kịp phản ứng, từ xa xa đã có một đoàn người chạy tới. Dẫn đầu là một vị lão giả râu tóc bạc phơ, dáng vẻ đầy tiên phong đạo cốt, vừa nhìn thấy Hoa Vân liền cung kính chắp tay hành lễ:
“Bái kiến tiền bối!”
Hoa Vân giật mình, lấm lét nhìn quanh.
Diệp Linh cũng ngơ ngác: “Sư phụ, họ đang chào người à?”
Hoa Vân đằng hắng một tiếng, cố giữ phong thái điềm đạm: “Khụ, đương nhiên rồi. Nhưng mà… các vị là ai?”
Lão giả kích động nói:
“Bọn ta là đệ tử của Tật Phong Tông, chuyên tu hành thân pháp và tốc độ! Nghe nói tiền bối có Nhất Chạy Đạo vô thượng, chỉ bằng thân thể đã có thể bỏ xa cường giả Hóa Thần, bọn ta ngưỡng mộ vô cùng, muốn đến bái sư!”
Lời này vừa thốt ra, Diệp Linh liền cảm thấy đầu óc choáng váng.