Chương 361: Cánh cổng, Bước đi của một phần hồn
Ánh mắt hắn không còn là ánh mắt của một kẻ đang dẫn dắt.
Mà là ánh mắt của một kẻ đang chờ đợi.
Chờ đợi nàng…
Bước qua cánh cửa cuối cùng.”
“Diệp Linh nhìn cánh cổng trước mặt.
Nó không cao lớn, không nguy nga.
Chỉ là một cánh cửa gỗ cũ kỹ, như thể có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Nhưng nàng biết.
Đây không phải một cánh cổng bình thường.
Đây là điểm kết thúc.
Hoặc cũng có thể…
Là điểm khởi đầu.
Nàng hít một hơi, dù không chắc mình còn có một cơ thể để hít thở hay không.
Rồi nàng nhìn sang Hoa Vân.
“Bên kia cánh cửa là gì?”
Hắn không trả lời ngay.
Chỉ khẽ nghiêng đầu, nụ cười nhàn nhạt.
“Ngươi muốn biết sao?”
Diệp Linh siết chặt tay.
“Đây là kết thúc của vòng lặp, đúng không?”
Hoa Vân nhìn nàng một lúc lâu.
Rồi hắn khẽ cười.
Nhưng lần này
Trong nụ cười ấy có một chút…
Buồn bã.
“Không, Diệp Linh.”
“Bên kia cánh cửa, không phải là kết thúc.”
“Mà là nơi ngươi chưa bao giờ đến.”
“Nơi ngươi đã luôn tìm kiếm.”
Tim nàng khẽ run lên.
Không phải vì sợ hãi.
Mà là vì…
Một cảm giác mơ hồ, xa xăm.
“Nơi ta luôn tìm kiếm?”
Hoa Vân gật đầu.
Rồi hắn lùi lại một bước, để lộ cánh cổng hoàn toàn trước mặt nàng.
“Bây giờ, lựa chọn là của ngươi.”
“Bước qua… hoặc quay lại.”
Diệp Linh im lặng.
Quay lại?
Nàng biết điều đó nghĩa là gì.
Lại mắc kẹt trong vòng lặp vô tận.
Lại tiếp tục giấc mơ này.
Lại một lần nữa sống mà không biết mình có thực sự tồn tại hay không.
Còn nếu bước qua cánh cổng…
Nàng không biết điều gì sẽ chờ đợi.
Không ai biết.
Không có gì đảm bảo đó sẽ là một kết thúc tốt đẹp.
Có thể bên kia còn kinh khủng hơn.
Có thể đó là cái chết thực sự.
Nhưng dù vậy…
Dù vậy…
Nàng không muốn quay lại.
Không bao giờ.
Diệp Linh hít một hơi sâu.
Rồi nàng bước tới.
Một bước.
Hai bước.
Chạm tay vào cánh cổng.
Cạch.
Nó mở ra.
Ánh sáng tràn ngập.
Và nàng…
Biến mất. ”
Tại thiên ngoại thiên, 1 tu sĩ thần bí hừ lạnh phất tay. 1 luồng ánh sáng bảy sắc xoay quay tay hắn xoay chuyển.
Việc ngươi đang làm chẳng khác nào mò kim trong biển, tìm cát trong hang.
Căn phòng đột nhiên đóng lại, cút.
Bước tiếp luân hồi, phân hồn mới.
“Hoa Vân đứng trước một cảnh tượng hùng vĩmột dãy núi linh khí bốc lên mờ mịt, thần quang lấp lánh giữa không trung, rõ ràng là một nơi đại phúc địa trong truyền thuyết.
Diệp Linh đứng bên cạnh, mắt sáng rực, thán phục thốt lên:
“Chắc chắn đây là một tiên địa tuyệt hảo! Nếu sư phụ chúng ta chiếm được nơi này, có thể xây dựng đại tông môn, khai sáng một thế hệ huy hoàng!”
Hoa Vân khoanh tay, gật gù đầy uyên bác:
“Không sai! Nhưng cũng không đúng! Thực ra nơi này chẳng có giá trị gì đâu.”
Diệp Linh tròn mắt: “Sư phụ… Ý người là sao?”
Hoa Vân nghiêm nghị chỉ vào mây mù vờn quanh đỉnh núi:
“Con nhìn xem, linh khí chỗ này quá nhiều! Linh khí mà nhiều thì có nghĩa là nơi đây chưa có ai hấp thu, mà chưa ai hấp thu chứng tỏ đây là nơi hoang vắng, không ai thèm ngó ngàng! Một nơi hoang vắng thế này, làm sao có giá trị?”
Diệp Linh há hốc mồm, nhưng Hoa Vân đã quay lưng bỏ đi, đầy vẻ thản nhiên.
“Sư phụ! Chẳng lẽ chúng ta không thử xem sao?”
Hoa Vân xua tay:
“Không cần! Ta đã tính rồi, nơi này chắc chắn không đáng giá! Chúng ta cứ đi tiếp, tìm nơi nào linh khí ít hơn một chút, chứng tỏ có người từng tu luyện ở đó, vậy mới là nơi có giá trị thật sự.”
Diệp Linh đứng đực ra, cảm thấy mọi thứ học được từ trước đến nay sụp đổ hoàn toàn.”
“Trên đỉnh Huyễn Linh Sơn
Diệp Linh háo hức nhìn xung quanh:
“Sư phụ! Núi này linh khí d”
“Diệp Linh do dự một lúc, nhưng rồi vẫn bước theo sau Hoa Vân. Trong lòng nàng tràn đầy nghi hoặc, nhưng không dám nói gì thêm. Dù sao sư phụ cũng là người từng trải… chắc hẳn có đạo lý gì đó mà mình chưa hiểu.
Hai thầy trò tiếp tục đi qua một vùng đất trống trải, linh khí loãng hơn hẳn so với nơi vừa rồi. Trước mặt là một bãi đá khô cằn, không có dấu hiệu của bất kỳ sinh linh nào.
Hoa Vân lập tức vỗ tay đánh “bốp” một cái, hớn hở nói:
“Diệp Linh! Đây chính là nơi chúng ta cần tìm!”
Diệp Linh suýt thì vấp ngã:
“Sư phụ… chỗ này hoang vu cằn cỗi, ngay cả cỏ dại cũng không mọc nổi. Người muốn tu luyện ở đây sao?”
Hoa Vân chắp tay sau lưng, cười đầy tự tin:
“Con còn non nớt lắm! Chẳng phải ta đã nói rồi sao? Một nơi linh khí ít nghĩa là đã có cao nhân từng tu luyện ở đây! Cao nhân nào tu luyện thì nơi đó mới cạn kiệt linh khí thế này. Ngẫm mà xem, nếu linh khí quá nhiều, nghĩa là chẳng ai thèm tu luyện ở đó, chẳng phải vậy sao?”
Diệp Linh há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống. Không lẽ bao nhiêu năm tu luyện của nàng đều sai? Hay là sư phụ… mới là kẻ nhìn thấu đại đạo chân chính?
Trong lúc nàng còn đang quay cuồng với suy nghĩ, Hoa Vân đã ngồi xếp bằng xuống đất, bắt đầu hấp thụ thiên địa linh khí.
Ba giây sau, hắn nhíu mày.
Năm giây sau, hắn cau mày.
Mười giây sau, hắn mở mắt, vẻ mặt nghi hoặc:
“Ừm… hình như linh khí nơi này thực sự hơi ít…”
Diệp Linh nhìn chằm chằm không nói gì.
Hoa Vân ho một tiếng, giấu đi vẻ lúng túng, trầm ngâm nói:
“Chắc hẳn đây từng là nơi một vị tuyệt thế cường giả bế quan. Hắn đã hút cạn linh khí nơi này! Chúng ta đến chậm một bước, thật đáng tiếc.”
Diệp Linh cắn môi, cuối cùng không nhịn được nữa:
“Sư phụ, hay là… chúng ta quay lại chỗ cũ?”
Hoa Vân nghiêm mặt:
“Không được! Một khi đã quyết định, thì phải kiên định đến cùng! Đây là đạo lý làm người!”
Diệp Linh cảm thấy trời đất quay cuồng.
Lúc này, một luồng khí tức mạnh mẽ chợt truyền đến từ phương xa. Một bóng người bay vút lên, ánh mắt băng lãnh quét qua hai người:
“Kẻ nào dám xâm phạm cấm địa của Thái Hư Đạo Cung?”
Diệp Linh lập tức hoảng sợ, đây là một cường giả Hóa Thần kỳ!
Hoa Vân nhìn thấy đối phương, lập tức gật gù cười ha hả:
“Ta đã nói rồi mà! Nơi nào linh khí ít thì nơi đó có cao nhân! Diệp Linh, con còn dám nghi ngờ ánh mắt của vi sư không?”
Diệp Linh ngơ ngác, miệng khẽ run rẩy.
Mà bên kia, cường giả Hóa Thần kỳ sắc mặt trầm xuống:
“Ngươi tìm chết!”
Một chưởng đánh ra, linh lực cuồn cuộn cuốn tới.
Hoa Vân mặt không đổi sắc, quay đầu hét lớn:
“Diệp Linh, chạy!”
Diệp Linh: “…””
“Hoa Vân xoay người bỏ chạy trước, tốc độ nhanh như tia chớp, để lại Diệp Linh đứng đực ra. Nàng còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, một luồng áp lực kinh khủng đã ập tới.
Diệp Linh hoảng hốt, gào lên:
“Sư phụ! Đợi con với!”
Nói rồi, nàng cắn răng vận khởi toàn bộ linh lực, lao theo như một làn khói.
Sau lưng, cường giả Hóa Thần kỳ hừ lạnh, giơ tay định vỗ ra một chưởng, nhưng bỗng khựng lại, ánh mắt lóe lên sự nghi hoặc.
“Hử? Tốc độ chạy trốn này… không tầm thường! Chẳng lẽ là cao nhân giả heo ăn thịt hổ?”
Hắn dừng lại suy nghĩ một lát, quyết định không truy sát ngay mà trước tiên âm thầm quan sát. Nếu đối phương thực sự có bí mật kinh thiên nào đó, giết đi sẽ rất lãng phí.
Bên kia…
Diệp Linh rốt cuộc cũng đuổi kịp Hoa Vân, thở hồng hộc:
“Sư phụ! Sao người chạy nhanh thế?”
Hoa Vân mặt mũi nghiêm nghị, thở đều như không hề mất sức chút nào:
“Hừ, con nghĩ vi sư thực sự sợ hắn sao?”
Diệp Linh ngơ ngác: “Chứ không phải sao?”
Hoa Vân khoanh tay, vẻ mặt đầy thâm sâu khó đoán:
“Không! Ta chạy là để dụ hắn!”
Diệp Linh lắp bắp: “Dụ… dụ hắn?”
Hoa Vân gật đầu:
“Ta đã nhìn ra hắn không phải người đơn giản. Nếu ta đánh ngay lập tức, hắn sẽ cảnh giác mà bày ra toàn lực, như vậy sẽ khó đối phó. Nhưng nếu ta giả vờ bỏ chạy, hắn sẽ nghĩ ta có bí mật gì đó, không dám xuống tay ngay.