Chương 360: Thoát ra
Hắn… cũng đã thoát?
Diệp Linh mở miệng, nhưng không kịp nói gì.
Hoa Vân nghiêng đầu, chậm rãi bước tới.
Hắn nhìn nàng, ánh mắt chứa một tia thích thú nhàn nhạt.
Hắn cười khẽ.
“Ngươi cho rằng mình đã rời đi?”
Diệp Linh khựng lại.
Một cảm giác quái dị chạy dọc sống lưng nàng.
Nàng thì thầm:
“Đây là đâu?”
Hoa Vân dừng lại trước mặt nàng, cúi người xuống.
Giọng hắn khẽ như gió thoảng:
“Ngươi chưa từng rời khỏi.”
Hắn ngước mắt lên, nhìn thẳng vào nàng.
“Ngươi chỉ bước sang một tầng khác.”
ẦM!
Mặt đất rung chuyển.
Trời xanh rạn nứt.
Những tu sĩ xung quanh ngừng cười.
Tất cả quay đầu nhìn về phía nàng.
Mắt họ…
Trống rỗng.
Không có con ngươi.
Không có sinh khí.
Như những cái xác không hồn.
Diệp Linh hít một hơi lạnh buốt.
Nàng đã sai.
Thoát khỏi nơi đó không có nghĩa là thoát khỏi tất cả.
Nàng chỉ đổi lồng giam.
Hoa Vân khẽ bật cười.
“Chào mừng đến với tầng thứ hai.””
“Không!
Diệp Linh xoay người bỏ chạy.
Nàng lao qua những thân cây, chân giẫm trên lớp lá khô, nhưng…
Không có tiếng động.
Không có cảm giác va chạm.
Như thể nàng đang chạy trên một mặt gương vô hình.
Nàng cắn môi, cố gắng vận chuyển linh lực
Không có linh lực!
Không có tu vi!
Nàng chợt hiểu.
Tầng thứ hai này không chỉ là một cái lồng…
Nó còn là một hố sâu.
Nơi mà tất cả những gì nàng biết, tất cả những gì nàng có, đều không còn tồn tại.
Một tiếng cười trầm thấp vang lên sau lưng.
Hoa Vân.
Hắn không đuổi theo nàng.
Hắn chỉ đứng đó, hai tay chắp sau lưng, mắt đầy hứng thú.
Như một kẻ đã thấy cảnh này vô số lần.
Diệp Linh không dừng lại.
Nàng tiếp tục chạy, xuyên qua rừng cây, băng qua những cánh đồng trống trải, rồi lại vào một khu rừng khác.
Nhưng
Không có lối thoát.
Nàng vẫn ở đó.
Rừng vẫn là rừng.
Mặt trời không lặn.
Thế giới này… không hề thay đổi.
Nàng cắn chặt răng, đôi mắt đỏ lên.
“Không thể nào…”
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên bên tai nàng:
“Ngươi vẫn chưa hiểu sao?”
Diệp Linh giật bắn, quay phắt lại.
Không có ai.
Nhưng giọng nói ấy vẫn tiếp tục, như thì thầm ngay bên tai nàng:
“Đây không phải một thế giới.”
“Đây là một ý niệm.”
“Một giấc mộng không thể tỉnh.”
“Ngươi chạy bao xa… cũng chỉ ở nguyên tại chỗ.”
“Ngươi trốn thế nào… cũng chỉ là một phần của nó.”
“Bởi vì nơi này… chính là chính ngươi.”
ẦM!
Một cơn chấn động dội thẳng vào tâm trí Diệp Linh.
Nàng loạng choạng lùi lại, tim đập thình thịch.
Không đúng.
Không thể nào đúng được.
Nàng đã thoát ra.
Nàng đã thoát ra…
Nàng…
Diệp Linh run rẩy, lẩm bẩm:
“Không… Không thể nào…”
“Tại sao không thể?”
Giọng nói ấy khẽ bật cười.
Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai nàng.
Nàng giật mình quay lại.
Hoa Vân.
Hắn đứng đó, nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng… và lạnh lẽo.
Hắn cúi đầu, nói khẽ:
“Ngươi chưa bao giờ thoát.”
“Bởi vì nơi ngươi muốn trốn thoát…”
“Chưa từng tồn tại.”.”
“ẦM!
Một âm thanh trống rỗng vang lên trong tâm trí Diệp Linh.
Không phải từ thế giới bên ngoài.
Mà là từ bên trong chính nàng.
Mọi thứ bỗng trở nên xa vời.
Cả khu rừng.
Cả bầu trời.
Cả mặt đất dưới chân.
Tất cả như đang dần tan chảy.
Như một giấc mơ.
Như thể nàng…
Chưa từng tồn tại.
“Không…”
Diệp Linh lùi lại, đôi mắt hoảng loạn.
Nàng nhìn xuống đôi tay mình.
Chúng đang mờ dần.
“Không thể nào…”
Nàng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Hoa Vân.
Hắn vẫn đứng đó, yên tĩnh như một pho tượng.
Không cười.
Không lạnh lùng.
Chỉ là… nhìn.
Diệp Linh mở miệng, định nói gì đó.
Nhưng không còn từ nào thoát ra được.
Bởi vì nàng đã hiểu.
Nàng chưa từng thoát.
Nàng cũng chưa từng bị nhốt.
Tất cả chỉ là một vòng lặp.
Một tầng tiếp nối một tầng.
Mỗi lần tưởng rằng đã trốn thoát…
Lại chỉ là bước vào một tầng sâu hơn.
Và bây giờ…
Tất cả mọi thứ đang sụp đổ.
Cả thế giới này…
Cả nàng…
Đều không thật.
…
…
Không.
Không đúng.
Có thứ gì đó…
Một cảm giác mơ hồ…
Một tiếng gọi…
Xa xôi, nhưng vô cùng rõ ràng.
Giọng nói ấy không thuộc về thế giới này.
Không thuộc về những tầng hư ảo.
Mà là…
Từ một nơi xa hơn.
Một nơi…
Mà nàng đã quên.
Diệp Linh nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu.
Rồi nàng mở mắt ra.
ẦM!
Tất cả nổ tung.
Một cơn lốc khủng khiếp cuốn qua mọi thứ.
Rừng cây tan biến.
Mặt đất nứt vỡ.
Ánh sáng vỡ vụn như pha lê.
Và giữa cơn hỗn loạn đó
Nàng thấy hắn.
Hoa Vân.
Hắn vẫn đứng đó, vẫn như cũ.
Nhưng ánh mắt hắn…
Thay đổi.
Có một thoáng bất ngờ lóe lên.
Chỉ trong một khoảnh khắc.
Rồi hắn bật cười.
“Ngươi đã nhớ ra rồi sao?”
Diệp Linh không trả lời.
Nàng chỉ nhìn hắn, đôi mắt không còn hoang mang.
Không còn sợ hãi.
Mà chỉ có…
Sự thanh tỉnh.
ẦM!
Không gian cuối cùng sụp đổ.”
“Khoảnh khắc đó, thế giới chấm dứt.
Không còn rừng cây.
Không còn bầu trời.
Không còn ánh sáng hay bóng tối.
Chỉ còn lại…
Hư vô.
Diệp Linh đứng giữa khoảng không ấy, cảm giác như cơ thể mình vừa bị xé toạc rồi ráp lại.
Nàng hít một hơi sâu.
Không khí?
Không, ở đây không có không khí.
Nhưng nàng vẫn thở được.
Như thể chính bản thân nàng cũng không còn thật.
“Chuyện này là sao?”
Giọng nàng vang lên, lơ lửng giữa hư không.
Hoa Vân vẫn đứng đó, như một bóng ma giữa màn sương không hình thù.
Hắn mỉm cười.
“Ngươi đã đến tận cùng.”
“Đến điểm kết thúc của thế giới.”
Diệp Linh cau mày.
“Ý ngươi là gì?”
Hoa Vân không trả lời ngay.
Hắn chỉ giơ tay lên.
Và một thứ gì đó bắt đầu hiện ra.
Không phải ánh sáng.
Không phải bóng tối.
Mà là… ký ức.
Từng mảnh nhỏ, như những giọt nước phản chiếu hình ảnh.
Diệp Linh thấy chính mình.
Thấy con đường nàng đã đi.
Thấy những gì nàng đã trải qua.
Và
Thấy những gì nàng đã quên.
Nàng không phải Diệp Linh.
Hoặc…
Diệp Linh chưa từng chỉ là một người.
Nàng đã sống qua bao nhiêu kiếp?
Bao nhiêu lần chết đi rồi hồi sinh?
Bao nhiêu lần quên rồi lại nhớ?
Bao nhiêu lần…
Mắc kẹt trong vòng lặp này?
Nàng run rẩy lùi lại.
Không.
Không thể nào.
“Chuyện này… không thể…”
Hoa Vân vẫn nhìn nàng, đôi mắt như xoáy sâu vào tận linh hồn nàng.
“Ngươi hiểu rồi chứ?”
“Chẳng có thế giới nào cả.”
“Chỉ có một giấc mộng dài, kéo dài vô tận.”
“Và ngươi… là kẻ không bao giờ tỉnh.”
ẦM!
Ký ức vỡ tung.
Diệp Linh cảm thấy cả thân thể mình cũng vỡ ra.
Như thể nàng đang bị xé nát thành từng mảnh nhỏ.
Không còn là một cá thể.
Không còn là một con người.
Mà chỉ là một…
Ý niệm.
Một thứ không có hình dạng.
Không có sự tồn tại thực sự.
Chỉ là một phần của giấc mộng.
Và rồi
Tất cả biến mất.”
“Không có gì.
Không ánh sáng.
Không bóng tối.
Không có cảm giác về thời gian hay không gian.
Chỉ có một sự trống rỗng vô tận.
Nhưng ngay trong khoảng không đó…
Một tiếng thì thầm vang lên.
“Ngươi có muốn quay lại không?”
Diệp Linh không biết ai đang nói.
Là nàng tự hỏi chính mình?
Là một thực thể nào đó?
Hay là…
Thứ đang quan sát nàng bấy lâu nay?
Nàng mở miệng, nhưng không có âm thanh.
Không có cơ thể.
Không có linh hồn.
Chỉ có ý thức lơ lửng trong vô định.
Nhưng nàng biết
Nếu trả lời, nàng sẽ lại mắc kẹt.
Lại quay về vòng lặp.
Lại tiếp tục giấc mơ này.
… Nhưng nếu không trả lời?
Nàng sẽ tan biến.
Thực sự biến mất.
Không còn gì cả.
Không còn suy nghĩ, không còn ký ức, không còn tồn tại.
Một sự im lặng kéo dài.
Rồi
Nàng thì thầm.
Chỉ một từ.
“Ta muốn biết sự thật.”
Khoảnh khắc đó, mọi thứ chuyển động.
Không gian xoay vặn.
Hư vô vỡ nát.
Và một lần nữa…
Nàng mở mắt ra.
Nhưng lần này
Thế giới trước mặt nàng không còn như cũ.
Không còn rừng cây, không còn bầu trời.
Chỉ có một cánh cổng.
Đứng trước cánh cổng đó
Hoa Vân.
Hắn nhìn nàng, vẫn với nụ cười khó đoán.
Nhưng có điều gì đó đã thay đổi.