Chương 359: Bên kia đống lửa
Đã thử phá hủy đống lửa. Đã thử mọi cách để thoát ra.
Nhưng tất cả…
Chỉ quay về điểm ban đầu.
Diệp Linh hít một hơi thật sâu.
Lần này, nàng không hành động vội vàng nữa.
Nàng quan sát.
Không gian xung quanh vẫn như cũmột vùng hoang dã vô tận, không có gì ngoài đống lửa.
Không có mặt trời, không có trăng sao.
Thời gian không trôi.
Không có gì thay đổi.
Diệp Linh chuyển ánh mắt về phía Hoa Vân.
Hắn vẫn ngồi đó, bình thản.
Quá bình thản.
Nàng chợt nhớ lạitừ lúc bị nhốt đến giờ, chưa một lần nàng thấy hắn bối rối.
Không phải hắn không sợ…
Mà là…
Hắn biết.
Nàng nuốt khan, chậm rãi nói:
“Sư phụ.”
Hoa Vân mỉm cười, gật đầu. “Ừ?”
“Người đã từng thử thoát ra chưa?”
Hắn cười nhạt. “Tại sao ta phải thử?”
Diệp Linh rùng mình.
“Người biết nơi này là gì… đúng không?”
Hoa Vân nhìn nàng một lúc, rồi thở dài.
Hắn đưa tay nhặt một cành củi, thong thả khuấy đống lửa.
“Nơi này… không phải là ngục giam của ngươi.”
Ánh lửa phản chiếu trong mắt hắn, lóe lên những tia sáng kỳ dị.
“Mà là ngục giam của ta.”
…
Diệp Linh chấn động.
“Người nói cái gì?”
Hoa Vân không trả lời ngay.
Hắn thả cành củi vào lửa, nhìn ngọn lửa bùng lên, rồi chậm rãi nói:
“Ta đã ở đây… rất lâu rồi.”
“Lâu đến mức nào?”
Hoa Vân mỉm cười.
“Lâu đến mức ta đã quên mất thời gian.”
Diệp Linh đông cứng.
Lâu đến mức… quên mất thời gian?
Nàng cảm thấy da đầu tê dại.
Lâu đến mức đó, mà hắn vẫn ở đây?
“Vậy tại sao ta lại ở đây?””Tại sao ta lại bị nhốt chung với người?”
Hoa Vân nhìn nàng, ánh mắt có chút thương hại.
“Bởi vì ngươi đã phạm sai lầm.”
“Sai lầm gì?”
Hoa Vân nghiêng đầu, mỉm cười như thể câu trả lời vô cùng đơn giản.
“Ngươi đã tin rằng mình có thể thoát ra.””
“Không thể nào.
Diệp Linh cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Những lời của Hoa Vân như một cái tát giáng thẳng vào nhận thức của nàng.
“Ta tin rằng mình có thể thoát ra… thì ta bị nhốt?”
“Đúng vậy.” Hoa Vân gật đầu. “Nơi này không trừng phạt tội lỗi. Nó trừng phạt niềm tin.”
Diệp Linh lạnh toát sống lưng.
Nàng hít sâu, buộc mình phải bình tĩnh.
“Vậy còn người?” Nàng gằn giọng. “Người cũng từng tin vào điều gì đó… và bị nhốt lại đây?”
Hoa Vân bật cười.
Nụ cười nhẹ nhàng đến mức khiến Diệp Linh cảm thấy bất an.
“Không.”
“Vậy tại sao người ở đây?”
Hoa Vân nhìn thẳng vào mắt nàng, mỉm cười:
“Bởi vì ta chưa bao giờ rời đi.”
…
Tim Diệp Linh như ngừng đập.
Nàng cảm thấy cả người lạnh buốt, tay chân bủn rủn.
“Người…” Giọng nàng khàn đi. “Người là gì?”
Hoa Vân nghiêng đầu, ánh mắt sáng rực trong ánh lửa.
Hắn chậm rãi đưa tay về phía nàng.
Diệp Linh lùi lại theo phản xạ.
Nhưng phía sau nàng…
Chỉ có bóng tối vô tận.
Giọng của Hoa Vân vang lên, nhẹ như tiếng gió thoảng:
“Ta là kẻ chờ đợi.”
“Ta là người giữ lửa.”
“Ta là cánh cửa.”
“Và ngươi”
Hắn mỉm cười.
“Ngươi là kẻ vừa mới bước vào.”
ẦM!
Không gian sụp đổ.
Bóng tối trào lên như sóng dữ, nuốt chửng tất cả.
Diệp Linh cảm thấy cơ thể mình rơi xuống, không trọng lượng, không phương hướng.
Nàng muốn hét lên, nhưng không thể phát ra âm thanh.
Trong cơn hỗn loạn đó, nàng nhìn thấy Hoa Vân vẫn đứng yên giữa hư vô, đôi mắt hắn sáng rực như hai ngọn đuốc.
Và rồi, hắn cất giọng:
“Chào mừng ngươi đến với nơi này.”
“Chào mừng ngươi… đến với sự vĩnh hằng.” ”
“Không!
Diệp Linh hét lên, nhưng âm thanh của nàng chìm vào hư vô.
Nàng rơi xuống, rơi mãi, như thể thế giới này không có đáy.
Nhưng rồi
Bùm!
Nàng chạm đất.
Không có đau đớn.
Không có va chạm dữ dội.
Nàng mở mắt.
Trước mặt nàng là một ngọn lửa.
Bên kia đống lửa, Hoa Vân đang ngồi, vắt chân, gương mặt bình thản.
Y như lúc ban đầu.
Tất cả lại quay về điểm xuất phát.
Diệp Linh run rẩy, quay ngoắt lại.
Bóng tối vô tận vẫn bủa vây.
Bầu trời trống rỗng.
Không có gì thay đổi.
Không…
Không đúng.
Có một thứ đã thay đổi.
Cảm giác của nàng.
Lúc trước, nàng hoài nghi.
Bây giờ, nàng biết.
Nơi này không phải một ảo giác.
Nó không phải một giấc mơ.
Nó là một nhà tù thực sự.
Và nàng đã mắc kẹt trong đó.
Mắc kẹt vĩnh viễn.
Nàng quay lại, nhìn chằm chằm vào Hoa Vân.
“Người… là gì?”
Hoa Vân vẫn mỉm cười.
“Ta là kẻ chờ đợi.”
“Người chờ cái gì?”
“Chờ kẻ tiếp theo.”
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Diệp Linh.
Nàng nhớ lại cảm giác mình đã trải qua.
Rơi vào đây.
Lạc lối.
Hoảng loạn.
Bị nuốt chửng.
Và rồi
Trở thành một phần của nó.
Bàn tay nàng siết chặt đến mức run rẩy.
Không.
Không thể nào.
Nàng sẽ không trở thành thứ như hắn.
Nàng sẽ không chờ đợi một kẻ khác để thế chỗ.
Không phải như thế này.
Không phải theo cách này.
Diệp Linh nhắm mắt, hít sâu một hơi.
Khi mở mắt ra, ánh nhìn của nàng trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
“Ta sẽ không ở lại.”
Hoa Vân chớp mắt, vẻ thích thú.
“Ồ? Ngươi nghĩ mình có thể thoát?”
“Ta không nghĩ.” Diệp Linh thì thầm.
“Ta biết.”
Trong khoảnh khắc đó
Ngọn lửa dao động.
Bóng tối xao động.
Và Hoa Vân…
Lần đầu tiên, sắc mặt hắn thay đổi.”
“”Ngươi biết?”
Hoa Vân lặp lại, giọng nói không còn ung dung như trước.
Diệp Linh gật đầu.
Nàng không còn run rẩy. Không còn hoảng loạn.
Nàng đã hiểu.
Nơi này trừng phạt niềm tin.
Nếu ngươi tin rằng mình bị nhốt, thì ngươi sẽ bị nhốt.
Nếu ngươi tin rằng mình có thể thoát, thì ngươi sẽ không bao giờ thoát.
Bởi vì sự tồn tại của niềm tin chính là gông cùm.
Tất cả những kẻ từng đến đây đều phạm phải sai lầm đó.
Họ cố gắng đấu tranh.
Họ cố gắng chống cự.
Nhưng chính sự chống cự đó lại trở thành sợi xích cột chặt họ ở đây.
Diệp Linh nhìn thẳng vào mắt Hoa Vân, chậm rãi nói:
“Ta sẽ không trốn thoát.”
“Ta sẽ không chiến đấu.”
“Ta cũng sẽ không ở lại.”
Hoa Vân nheo mắt.
“Ngươi nói cái gì?”
Diệp Linh mỉm cười.
“Ta đơn giản là… không thừa nhận sự tồn tại của nơi này.”
Trong khoảnh khắc đó
Đống lửa vụt tắt.
Bóng tối nứt vỡ.
Và Hoa Vân… rùng mình.
ẦM!
Một lực lượng khổng lồ cuộn trào, như thể toàn bộ không gian này đang bị xé toạc.
Diệp Linh không cảm thấy mình rơi xuống.
Cũng không cảm thấy mình bay lên.
Nàng chỉ biến mất.
Không dấu vết.
Không âm thanh.
Không ánh sáng.
Chỉ còn lại một mình Hoa Vân.
Hắn ngồi đó, nhìn vào đống lửa đã lụi tàn.
Mắt hắn trống rỗng.
Bàn tay hắn siết chặt, rồi lại buông lỏng.
Hắn thì thầm, giọng nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy:
“Ngươi… đã làm được.”
Hắn nhắm mắt.
Lần đầu tiên sau vô số năm, hắn cảm thấy… một thứ gì đó rất xa lạ.
Không phải thất vọng.
Không phải ghen tị.
Mà là
Giải thoát.”
“Ầm!
Một âm thanh vô hình vang lên trong hư vô.
Rồi tất cả lặng ngắt.
…
Diệp Linh mở mắt.
Nàng đứng giữa một khu rừng.
Gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương hoa cỏ.
Trời cao trong vắt, mây trắng bồng bềnh.
Nàng có thể nghe thấy tiếng chim hót, tiếng suối chảy róc rách, và…
Tiếng cười.
Diệp Linh giật mình quay lại.
Cách đó không xa, một nhóm tu sĩ đang tụ tập, trò chuyện rôm rả.
Bọn họ mặc những bộ đạo bào quen thuộc, mang theo kiếm, tiên khí lượn lờ quanh người.
Tất cả đều sống động, chân thực.
Như chưa từng có gì xảy ra.
Không…
Nàng nhíu mày.
Có điều gì đó không đúng.
Nàng nhìn xuống tay mình.
Trống rỗng.
Nàng sờ lên ngực.
Không có tim đập.
Cả người nàng lạnh toát.
Nàng ngẩng đầu, chầm chậm lùi lại.
Những tu sĩ kia vẫn cười đùa, nhưng ánh mắt họ…
Không ai nhìn nàng.
Không ai nhận ra sự tồn tại của nàng.
Diệp Linh run rẩy.
Không thể nào…
Nàng đã thoát ra.
Phải không?
Nàng quay phắt lại, định bỏ chạy
Nhưng trước mặt nàng, ngay bên bìa rừng, có một người đang đứng đợi.
Một nam nhân áo đen.
Lưng thẳng tắp.
Đôi mắt thâm trầm như vực sâu.
Hoa Vân.
Hắn đang ở đây.