Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hoang-huynh-co-gi-tao-phan

Hoàng Huynh Cớ Gì Tạo Phản?

Tháng mười một 9, 2025
Chương 1274: Hồi cuối: Đông Cung chi tranh (mười tám) Chương 1273: Hồi cuối: Đông Cung chi tranh (mười bảy)
tong-man-lam-cha-cac-nu-chinh.jpg

Tống Mạn Làm Cha Các Nữ Chính

Tháng 2 1, 2025
Chương 20. Hành trình vĩnh viễn không có cuối cùng Chương 19. Dã vọng, tại lúc này rốt cục đạt thành
gia-nhap-vao-mu-rom-doan-toan-man-thuyen-ta-mo-phong-xuyen-qua.jpg

Gia Nhập Vào Mũ Rơm Đoàn, Toàn Mạn Thuyền Ta Mô Phỏng Xuyên Qua

Tháng 2 12, 2025
Chương 368. Mạnh nhất kỹ xảo chiến đấu Chương 367. Châm ngòi ly gián
ta-o-phong-truc-tiep-cua-tien-nhan-nhat-phuc-dai.jpg

Ta Ở Phòng Trực Tiếp Của Tiên Nhân Nhặt Phúc Đại

Tháng 2 9, 2026
Chương 709: Thiên Thông Phách Mại Hành Chương 708: góp một viên gạch
one-piece-chi-sett-hai-tac-thien-dich.jpg

One Piece Chi Sett! Hải Tặc Thiên Địch!

Tháng 1 21, 2025
Chương 325. · đại kết cục Chương 324. · kĩ năng kết thúc
hokage-bat-dau-an-sap-root-danzo-de-cho-ta-lan.jpg

Hokage: Bắt Đầu Ăn Sập Root, Danzo Để Cho Ta Lăn

Tháng 2 8, 2026
Chương 315: Tiến hóa hoàn thành Chương 314: Tiên nhân bản nguyên
khieu-long-mon

Khiêu Long Môn

Tháng 2 6, 2026
Chương 1387: Bỏ quyền ba người, xuất chiến tám người Chương 1386: Đại ân đại đức, không thể báo đáp
han-noi-dien-nang-buon-ban-kiem-luyen-tong-hoa-phong-bi-mang-lech.jpg

Hắn Nổi Điên, Nàng Buôn Bán Kiếm, Luyến Tống Họa Phong Bị Mang Lệch

Tháng 2 2, 2026
Chương 119: Coi như ta là iFeng, ta cũng cảm thấy có trá! Chương 118: - =͟͟͞ヘ(´Д`)ノ Ta muốn chém chết non hai cái ba ba tôn!!
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 358: Khống ngục
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 358: Khống ngục

Hoa Vân vẫn ngồi đó, nhắm mắt như thể chưa từng động đậy.

…

Nàng vẫn chưa rời đi sao?

Diệp Linh cảm thấy có gì đó lạnh lẽo bò dọc sống lưng.

“Sư phụ.” Nàng thì thào.

Hoa Vân không mở mắt.

“Ta có bao giờ rời khỏi đây không?”

Hoa Vân mở mắt, nhìn nàng một lúc lâu.

Sau đó, hắn bình thản nói:

“Không.”

…

Diệp Linh siết chặt nắm tay.

Nàng rõ ràng đã đứng lên.

Rõ ràng đã đi rất xa.

Nhưng kết quả… vẫn ngồi ngay tại chỗ.

…

Nàng chưa từng rời đi.

Nàng chưa từng làm bất cứ điều gì cả.

Diệp Linh rùng mình.

Nơi này… là gì?”

“Diệp Linh hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào Hoa Vân.

“Người biết chuyện này từ đầu, đúng không?”

Hoa Vân vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên. “Biết gì?”

“Chúng ta bị nhốt.”

“Ồ?” Hắn nhướng mày, như thể đây là lần đầu nghe thấy chuyện đó.

Diệp Linh siết chặt tay.

“Không có đường ra.” Nàng hạ giọng. “Không có hướng nào để đi. Chúng ta bị giam cầm trong một thứ mà ngay cả chính ta cũng không nhận ra mình đang bị giam.”

Hoa Vân khẽ nghiêng đầu, vẻ suy tư.

“Nếu ngươi không nhận ra mình bị giam, vậy thì có khác gì không bị giam đâu?”

“Khác chứ!”

Diệp Linh hét lên.

“Ngươi có hiểu không? Cái cảm giác… giống như tất cả những gì ta làm đều không quan trọng. Ta có đứng lên, có đi xa đến đâu, thì cũng chỉ quay lại chỗ này!”

Nàng nắm lấy vạt áo của Hoa Vân, ánh mắt run rẩy.

“Nó giống như… giống như một giấc mơ. Một giấc mơ mà ta không thể tỉnh lại.”

Lần này, Hoa Vân im lặng rất lâu.

Gió vẫn thổi, mang theo hơi lạnh.

Sau cùng, hắn chỉ thở dài, nhẹ nhàng gỡ tay nàng ra.

“Vậy ngươi thử đi lại lần nữa xem.”

Diệp Linh cắn răng, quay người bỏ đi.

Lần này, nàng sẽ dùng linh lực.

Lần này, nàng sẽ bay lên, vượt khỏi vùng đất chết tiệt này.

Nàng nhún chân, cơ thể bắn thẳng lên trời.

Bầu trời mở rộng trước mắt nàng.

Bóng tối phía dưới thu nhỏ lại.

Nàng bay ra rồi!

Nhưng đúng lúc đó

ẦM!

Một lực ép vô hình đập thẳng vào nàng.

Thế giới trước mắt méo mó, cuộn tròn.

Tất cả vỡ vụn

Và khi tầm nhìn của nàng sáng trở lại, nàng vẫn đang đứng trước đống lửa.

Hoa Vân vẫn ngồi đó.

Nhìn nàng.

Diệp Linh run rẩy lùi lại.

“Không thể nào…”

Hoa Vân thở dài.

“Bây giờ thì ngươi hiểu rồi chứ?”

Hắn chỉ vào đống lửa đang cháy.

“Chúng ta chưa từng đi đâu cả.””

“Diệp Linh không thể chấp nhận được.

Nàng giơ tay lên, véo mạnh vào má mình.

Đau.

Như vậy không phải mộng.

Nàng cắn môi, vận linh lực, bấm niệm pháp quyết.

Nhưng

Linh lực không động.

Diệp Linh tái mặt. “Sư phụ… nơi này là gì?”

Hoa Vân nhặt một cành củi khô ném vào đống lửa, nhìn ánh lửa bùng lên, chậm rãi nói:

“Ta nghĩ… có lẽ đây là một lựa chọn.”

Diệp Linh ngẩn ra.

“Lựa chọn?”

“Phải.” Hoa Vân gật đầu. “Ngươi có từng nghĩ, nếu có một nơi mà ngươi có thể sống mãi mãi mà không cần lo lắng gì cả, ngươi có muốn ở lại không?”

“Không!” Diệp Linh gắt lên. “Ta muốn rời khỏi đây!”

Hoa Vân thở dài. “Nhưng nếu ngươi không thể rời đi, vậy chẳng phải lựa chọn duy nhất là ở lại sao?”

Diệp Linh rùng mình.

Có gì đó rất sai.

Có gì đó rất không đúng.

Nàng siết chặt nắm tay.

“Không.” Nàng lắc đầu. “Ta sẽ tìm cách ra ngoài.”

Hoa Vân nhìn nàng, ánh mắt có chút thương hại.

“Vậy thì ngươi cứ thử đi.”

…

Diệp Linh thử.

Nàng thử đi về mọi hướng.

Nàng thử bay lên, đào xuống.

Nàng thử thi triển mọi đạo thuật mà mình biết.

Nhưng cuối cùng

Mọi con đường đều dẫn về đống lửa.

Mọi thứ nàng làm…

Đều vô nghĩa.

Nàng kiệt sức, ngã quỵ xuống đất.

Hoa Vân vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn nàng.

“Thấy chưa?” Hắn thản nhiên nói. “Lựa chọn duy nhất… là ở lại.”

Diệp Linh run rẩy.

“Không… ta không tin…”

Nàng ôm đầu.

Nàng không thể chấp nhận được.

Nhưng

Một phần trong nàng đang dần nhận ra một sự thật đáng sợ.

…

Có lẽ.

Có lẽ nàng chưa bao giờ rời khỏi đây.”

“Không.

Diệp Linh cắn chặt răng, cơ thể run lên.

Nàng không thể chấp nhận.

Có thứ gì đó ở đây.

Thứ gì đó giữ chân nàng.

Không thể nào có chuyện thế giới này lại vô lý như vậy được!

Diệp Linh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Nếu mọi thứ đều quay về đống lửa, vậy có nghĩa…

Mọi thứ đều xoay quanh nó.

Nàng chậm rãi mở mắt, nhìn vào ánh lửa bập bùng trước mặt.

Nơi này… tồn tại vì ngọn lửa này.

Diệp Linh ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt của Hoa Vân.

“Sư phụ.” Giọng nàng khô khốc. “Người có bao giờ nghĩ đến việc dập tắt ngọn lửa này chưa?”

Hoa Vân chớp mắt.

Hắn cúi xuống nhìn đống lửa, rồi bật cười.

“Không.”

“Tại sao?”

“Bởi vì… ta chưa bao giờ nghĩ rằng nó có thể bị dập tắt.”

…

Diệp Linh siết chặt nắm tay.

Nàng không biết linh lực còn tác dụng hay không.

Nàng không biết liệu đây có phải là một cái bẫy khác hay không.

Nhưng

Nàng phải thử.

Diệp Linh đứng bật dậy, vung tay.

Cả thân thể nàng bùng lên linh quang.

ẦM!

Một luồng linh lực dữ dội giáng thẳng xuống đống lửa.

Ngọn lửa bùng lên, rồi co rút lại.

Mặt đất run rẩy.

Không gian xung quanh méo mó, như thể thực tại đang bị xé toạc.

Và rồi

Tất cả sụp đổ.

…

Một khắc sau, Diệp Linh choàng tỉnh.

Nàng đang nằm trên mặt đất lạnh lẽo, gió Bắc Hoang rít qua từng kẽ đá.

Đống lửa… không còn nữa.

Bên cạnh nàng, Hoa Vân cũng vừa mở mắt.

Hắn nhíu mày, đưa tay xoa trán.

“Ồ?” Hắn chớp mắt vài lần, giọng có phần ngạc nhiên. “Chúng ta ra được rồi à?”

Diệp Linh thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Nàng quay sang nhìn Hoa Vân, giọng khàn khàn:

“Người… có nhớ chúng ta vừa trải qua chuyện gì không?”

Hoa Vân nghiêng đầu suy nghĩ.

Một lúc sau, hắn nhún vai.

“Không.”

Diệp Linh nhìn hắn, trái tim đập loạn.

Trong khoảnh khắc đó, nàng chợt nhận ra một điều còn đáng sợ hơn cả việc bị nhốt trong một thế giới ảo.

Có lẽ, không phải nàng đã thoát ra.

Mà chỉ là một lớp ảo giác khác vừa mới bắt đầu.”

“Không thể nào.

Diệp Linh tự nhủ.

Nàng đưa tay véo má mình.

Đau.

Không giống mộng.

Không giống ảo ảnh.

Nhưng cảm giác này

Cảm giác rằng mọi thứ vẫn chưa kết thúc, vẫn bám chặt lấy nàng như một cơn ác mộng dai dẳng.

Diệp Linh xoay sang Hoa Vân.

Hắn vẫn thản nhiên như cũ, ngồi vắt chân, quét mắt nhìn trời.

“Sư phụ.” Nàng hít sâu. “Người thật sự không nhớ gì à?”

Hoa Vân gõ cằm, suy nghĩ một lát, rồi nhún vai.

“Chẳng phải chúng ta vẫn luôn ở đây sao?”

Tim Diệp Linh trầm xuống.

“Không… chúng ta đã bị nhốt. Ở một nơi nào đó. Có thứ gì đó đã giữ chân chúng ta.”

Hoa Vân nghiêng đầu. “Vậy sao?”

“Phải!” Nàng gần như hét lên. “Người không cảm thấy gì lạ sao? Không thấy… có thứ gì đó không đúng?”

Hoa Vân nheo mắt, ra vẻ suy tư, rồi bỗng mỉm cười.

“Có chứ.”

Diệp Linh nín thở.

“Cái gì?”

Hoa Vân nghiêng người, thì thầm vào tai nàng.

“Ta nghĩ, ngươi chưa bao giờ thoát ra cả.”

…

Diệp Linh đông cứng.

Trong khoảnh khắc đó, nàng không dám cử động.

Không dám thở.

Không dám tin.

“Ngươi nói gì?” Giọng nàng run lên.

Hoa Vân lùi lại, mỉm cười đầy bí ẩn.

“Ngươi thật sự nghĩ rằng mọi thứ đơn giản như vậy sao?”

Diệp Linh rùng mình.

Mặt đất dưới chân nàng bỗng dưng chao đảo.

Không gian méo mó.

Mọi thứ…

Lại bắt đầu xoay vòng.

Nàng muốn hét lên.

Nhưng âm thanh không thoát ra được.

Ánh sáng tan rã.

Bóng tối ập đến.

…

Và rồi

Nàng lại mở mắt.

Đống lửa vẫn cháy.

Hoa Vân vẫn ngồi đó, nhìn nàng, vẻ mặt chẳng có gì thay đổi.

“Thấy chưa?” Hắn thở dài. “Ta đã nói rồi. Lựa chọn duy nhất… là ở lại.””

“Không.

Diệp Linh cảm thấy lạnh.

Không phải cái lạnh của Bắc Hoang.

Mà là cái lạnh từ trong xương tủy.

Nàng siết chặt nắm tay, móng tay cắm vào da thịt.

Cơn đau này là thật.

Nhưng

Mọi thứ khác thì sao?

Nàng đã thử rời đi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tien-lo-tranh-phong.jpg
Tiên Lộ Tranh Phong
Tháng 1 30, 2025
cuoi-ninja-h2-truy-duong-sat-cao-toc-giao-hoa-cam-dong-khoc
Cưỡi Ninja H2 Truy Đường Sắt Cao Tốc, Giáo Hoa Cảm Động Khóc
Tháng 2 6, 2026
sau-khi-song-lai-ta-tai-nha-tre-lac-lu-thanh-mai-truc-ma.jpg
Sau Khi Sống Lại, Ta Tại Nhà Trẻ Lắc Lư Thanh Mai Trúc Mã
Tháng 1 22, 2025
tien-lo-sinh-huong-bat-dau-tu-bi-my-nu-tong-chu-day-nguoc.jpg
Tiên Lộ Sinh Hương: Bắt Đầu Từ Bị Mỹ Nữ Tông Chủ Đẩy Ngược
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP