Chương 357: Đạo thống mới
Lão nhân áo xanh hai mắt rưng rưng, run giọng nói:
“Đạo Không Lựa Chọn… thật sự cao thâm không lường được! Một hòn đá vô tri cũng có thể phá hủy đan điền cường giả Huyết Sát Môn… Đây chính là ý trời! Đây chính là thiên đạo!”
“Ta nguyện dốc hết tâm huyết, đời này đi theo Đạo Chủ, truyền bá chân lý đến khắp tu chân giới!”
“Ta cũng nguyện theo Đạo Chủ!”
“Xin Đạo Chủ thu nhận!”
Đám tu sĩ xung quanh gần như phát cuồng, dập đầu thình thịch.
Diệp Linh cảm thấy da đầu tê dại. Sư phụ rốt cuộc đã làm gì?!
Nàng nhìn về phía Hoa Vân.
Vẫn như cũ, hắn đứng yên tại chỗ, ánh mắt xa xăm, không hề có ý phản ứng.
Nhưng chính sự im lặng này lại khiến đám tu sĩ càng thêm kính sợ.
“Đạo Chủ không trả lời, tức là đang thử thách chúng ta!”
“Chúng ta phải tự mình lĩnh ngộ!”
Diệp Linh: “…”
Lĩnh ngộ cái đầu các ngươi!
Nhưng chuyện còn chưa dừng lại ở đó.
Ầm!
Một tiếng nổ khác vang lên.
Trưởng lão Huyết Sát Môn sau khi bị hòn đá đánh trúng đan điền, sắc mặt vặn vẹo, gào lên:
“Không thể nào! Đây chỉ là trùng hợp! Đây chỉ là ảo giác!”
Hắn cắn răng, điều động linh lực, nhưng ngay khoảnh khắc đó
Bụp!
Đan điền hắn vỡ vụn.
Không ai làm gì.
Không ai tấn công.
Hắn chỉ đơn giản… tự bạo.
…
Toàn trường rơi vào im lặng tuyệt đối.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Lão nhân áo xanh run rẩy như thể vừa chứng kiến thần tích.
“Tự hủy diệt… vì không thể đối diện với Đạo Không Lựa Chọn!”
“Không thể tin được… Ngay cả ý chí cũng bị đại đạo này ảnh hưởng…!”
“Đạo Chủ vạn tuế!”
“Vạn tuế!”
Diệp Linh cảm giác như đầu óc nàng đang sụp đổ.
Cái gì mà đại đạo?! Cái gì mà tự hủy diệt?! Hắn chỉ đơn giản là xui xẻo thôi mà?!
Nàng muốn hét lên, muốn phản bác, nhưng khi nhìn quanh
Ánh mắt cuồng nhiệt của đám tu sĩ, sự sùng bái tuyệt đối trong từng hơi thở của họ…
Nàng bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi.
Sư phụ… thực sự vừa lập một đạo thống ngay tại chỗ?!
Một thế lực… mạnh hơn bất kỳ tông môn nào…
Một tông môn không có bất kỳ quyết định nào.
Một đạo thống hoàn toàn dựa vào sự trùng hợp!”
“Diệp Linh cảm giác bản thân như đang lạc vào một cơn ác mộng.
Một đạo thống không dựa vào công pháp.
Không dựa vào lý luận.
Chỉ dựa vào… những gì ngẫu nhiên xảy ra!
“Đạo Chủ! Xin ngài chỉ điểm con đường tu luyện Đạo Không Lựa Chọn!”
Một tu sĩ trẻ tuổi trong đám người bước ra, ánh mắt cuồng nhiệt, quỳ xuống trước mặt Hoa Vân.
“Xin Đạo Chủ ban ân điển!”
Diệp Linh căng thẳng nhìn sư phụ. Lần này, người sẽ phản ứng thế nào?
…
Hoa Vân không phản ứng gì.
Gió thổi qua, tà áo hắn khẽ lay động.
…
Và đúng lúc đó
Ầm!
Một tiếng nổ vang lên.
Ngay phía sau tu sĩ trẻ tuổi kia, một gốc cây khô đột nhiên gãy ngang, một cành cây rơi xuống đập trúng đầu hắn.
Máu chảy.
Tu sĩ kia sững sờ.
Những tu sĩ khác cũng sững sờ.
Không ai lên tiếng.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Diệp Linh.
Đừng nói là…
Lão nhân áo xanh run rẩy:
“Đạo… Đạo Chủ không ban lời dạy, mà ban thử thách!”
“Người không lựa chọn hướng dẫn… nhưng lại để thiên đạo quyết định!”
“Kẻ này… bị trừng phạt bởi chính vận mệnh của hắn!”
Diệp Linh há hốc mồm. Cái gì cơ?!!
Nhưng còn chưa hết.
Tu sĩ trẻ tuổi kia bỗng nhiên bật dậy, ôm đầu, kích động hét lớn:
“Ta hiểu rồi!!!”
“Đại Đạo Không Lựa Chọn… chính là tùy duyên!!!”
“Không cầu, không ép, không cưỡng cầu, không mong đợi! Tất cả đều thuận theo thiên ý!!!”
Hắn quỳ rạp xuống đất, nước mắt giàn giụa:
“Tạ ơn Đạo Chủ đã khai ngộ! Tạ ơn Đạo Chủ đã ban cơ duyên!”
Diệp Linh cảm giác đầu óc mình vỡ vụn.
Hắn vừa bị cành cây rơi trúng đầu… mà lại cảm thấy mình giác ngộ đại đạo?!
Mà đám tu sĩ xung quanh cũng không nghi ngờ gì.
Ngược lại, bọn họ còn kinh sợ cúi đầu sâu hơn.
“Đạo Chủ vô thượng!”
“Đạo Chủ vạn tuế!”
…
Diệp Linh không dám nhìn nữa.
Nàng cảm thấy… nếu còn tiếp tục nhìn, bản thân cũng sẽ bị cuốn theo mất.
Nàng lặng lẽ quay sang nhìn Hoa Vân.
Sư phụ nàng vẫn đứng đó.
Bất động.
Không nói gì.
Không làm gì.
…
Nhưng chính vì không làm gì, hắn lại trở thành lãnh tụ một đạo thống ngay tại chỗ.
…
Diệp Linh lặng lẽ lui một bước.
Nàng cảm thấy… nàng nên nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Nếu không…
Có khi chính nàng cũng sẽ bị thuyết phục mất!”
“Bắc Hoang, Một ngày nọ.
Trong một quán trà ven đường, Hoa Vân ngồi nhấm nháp chén trà nhạt nhẽo, mắt nhìn xa xăm.
Đối diện hắn, Diệp Linh chọc chọc miếng bánh trong đĩa, ánh mắt đầy oán hận.
“Sư phụ, người không thấy mình quá vô sỉ sao?”
Hoa Vân nhướng mày. “Chuyện gì?”
“Đạo Không Lựa Chọn! Cái đạo lý quỷ quái đó! Ngươi thật sự định mặc kệ bọn họ sao?”
Hoa Vân hờ hững đáp: “Ta có lựa chọn sao?”
Diệp Linh suýt nữa phun máu.
“Đương nhiên là có! Chỉ cần người đứng lên, nói với bọn họ rằng đây là một sự hiểu lầm”
“Nhưng ta đã không lựa chọn làm vậy.”
Hoa Vân nhún vai.
“Cho nên… chuyện đó không xảy ra.”
Diệp Linh run rẩy.
Nàng bỗng nhiên hiểu ra một điều.
Sư phụ không phải đang bị ép buộc.
Hắn hoàn toàn hưởng thụ chuyện này!
Bên ngoài quán trà, một nhóm tu sĩ quỳ rạp trên đất, thành kính chờ đợi.
“Xin Đạo Chủ chỉ dẫn con đường tu hành!”
“Xin Đạo Chủ khai sáng đại đạo!”
“Xin Đạo Chủ ban lời tiên tri!”
Hoa Vân liếc nhìn bọn họ, im lặng vài giây, sau đó quay sang nhìn Diệp Linh.
“Ngươi muốn giải quyết chuyện này?”
Diệp Linh lập tức gật đầu. “Đương nhiên!”
“Vậy thì tùy ngươi.” Hoa Vân gật đầu. “Ta không lựa chọn can thiệp.”
Diệp Linh: “…?”
Khoan đã, cái gì cơ?
Nàng quay đầu lại
Nhóm tu sĩ kia đã rơi vào trầm tư sâu sắc.
“Không lựa chọn can thiệp… tức là trao quyền quyết định cho vận mệnh!”
“Vận mệnh chính là đại đạo!”
“Đạo Chủ vạn tuế!!!”
Diệp Linh cảm giác ba hồn bảy vía của mình sắp bay mất.
Sao lại thành ra thế này?!”
“Bắc Hoang, Một đêm lạnh lẽo.
Diệp Linh co ro ngồi bên đống lửa, hai tay xoa xoa vào nhau để giữ ấm. Nàng lén lút liếc sang bên cạnh, nơi Hoa Vân đang nhắm mắt dưỡng thần.
“…Sư phụ.”
“Hửm?”
“Tại sao chúng ta lại ở đây?”
Hoa Vân khẽ mở mắt, nhìn xung quanh. Gió lạnh rít qua những tảng đá trơ trọi, tiếng dã thú vọng về từ xa. Hoàn toàn không có dấu hiệu của bất kỳ thành trấn hay tông môn nào.
Nơi này… rõ ràng là một chỗ hoang vu không ai muốn đặt chân đến.
“Ta cũng không rõ.” Hắn chậm rãi đáp. “Lúc tỉnh dậy đã thấy ở đây rồi.”
Diệp Linh há hốc mồm. “Người không nhớ tại sao mình tới đây à?”
Hoa Vân trầm tư một lúc. “Ta nhớ mang máng mình đang đi… rồi đột nhiên, ta không còn nhớ gì nữa.”
“…Có khi nào chúng ta bị người ta bắt cóc không?”
“Không.”
“…Vậy có khi nào chúng ta tự đi mà không nhận ra không?”
“Cũng không chắc.”
Diệp Linh cảm thấy máu dồn lên não.
“Người có biết chuyện này vô lý đến mức nào không?”
“Nhưng nó đã xảy ra.” Hoa Vân điềm tĩnh nói.
Diệp Linh bóp trán. “Vậy bây giờ chúng ta làm gì?”
Hoa Vân ngẫm nghĩ một lúc, sau đó nhún vai: “Chắc cứ ngồi đây đợi xem sao.”
“…Đợi cái gì?”
“Không biết.”
Diệp Linh hít một hơi thật sâu, sau đó lặng lẽ đứng dậy, bắt đầu tìm đường ra khỏi đây.
Không thể nào tin được.
Sư phụ nàng có thể không biết bản thân đã đến đây thế nào.
Nhưng nàng thì không thể ở lại đây mà chẳng vì lý do gì được!”
“Diệp Linh bước đi trong bóng tối, ánh trăng mờ nhạt chiếu lên nền đá xám.
Nàng đi rất xa, nhưng cảnh vật vẫn không thay đổi.
Một vùng hoang vu, không có điểm dừng.
Không.
Không đúng.
Nàng đã đi xa như vậy, đáng lẽ phải có chút khác biệt chứ!
Diệp Linh quay lại.
Đống lửa vẫn cháy.