Chương 356: Huyết Sát Môn
Lão nhân áo xanh do dự một lát, nhưng rồi cắn răng lao tới chụp lấy phi đao!
Nhưng ngay khi tay lão vừa chạm vào
ẦM!
Phi đao bắn ra một luồng sáng, đánh bay lão nhân ra xa!
Lão già rơi xuống đất, ho ra một búng máu, mặt mũi tái mét.
Phi đao khẽ rung lên, rồi nhẹ nhàng bay đến trước mặt Hoa Vân, như thể đang chờ hắn nhận lấy.
Tất cả mọi người ngây ngốc.
Diệp Linh mở to mắt.
Lão nhân áo xanh cũng sững sờ. Lão run rẩy nói: “Không lẽ… món bảo vật này… là vì hắn mà xuất thế?”
Cả quán trà lặng ngắt như tờ.
Hoa Vân thở dài, đưa tay nhận lấy phi đao, thản nhiên nói:
“Thấy chưa? Nếu ngươi không tranh, mọi thứ sẽ tự tìm đến.”
Diệp Linh: “…”
Lão nhân áo xanh: “…”
Cả thiên địa như chết lặng.”
“Không khí quán trà như đông cứng. Tất cả tu sĩ đều nhìn chằm chằm vào Hoa Vân, ánh mắt tràn đầy rung động.
Một món tuyệt thế linh bảo… lại chủ động nhận chủ như vậy sao?
Diệp Linh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Nàng đã chứng kiến quá nhiều chuyện khó tin kể từ khi đi theo Hoa Vân, nhưng lần này, cảm giác hoang đường đã lên đến cực hạn.
Sư phụ nàng… thật sự không làm gì cả!
Mà mọi thứ cứ tự động rơi vào tay hắn!
Lão nhân áo xanh run rẩy bò dậy, nhìn Hoa Vân bằng ánh mắt vừa kính sợ vừa tuyệt vọng. Lão lắp bắp:
“Tiền bối… xin dạy ta…”
Hoa Vân nhìn lão, thở dài: “Ngươi không học được đâu.”
Lão nhân siết chặt tay: “Ta nguyện từ bỏ tất cả, chỉ cầu một con đường!”
Hoa Vân trầm ngâm một lúc, sau đó chậm rãi nói:
“Rất đơn giản. Từ hôm nay, ngươi không được làm gì hết.”
Lão nhân áo xanh: “…”
Diệp Linh: “…”
Tất cả tu sĩ xung quanh: “…”
Lão nhân run rẩy hỏi: “Thật sự… chỉ đơn giản như vậy?”
Hoa Vân gật đầu: “Đúng vậy. Ngươi không được làm gì cả. Không tranh đoạt, không nỗ lực, không có mục tiêu, không có quyết định. Chỉ đứng yên, chờ vận mệnh tự dẫn lối.”
Lão nhân cắn răng, ánh mắt kiên định. Lão hít sâu một hơi, rồi…
Ngồi bệt xuống đất.
Tất cả mọi người: “???”
Lão nhân nhắm mắt, không nhúc nhích, cả người như hóa đá.
Diệp Linh nhìn mà suýt nghẹn. “Sư phụ, hắn thật sự tin rồi?”
Hoa Vân thản nhiên: “Người có tư chất đều sẽ lĩnh ngộ rất nhanh.”
Diệp Linh cảm thấy chóng mặt.
Nàng quay sang nhìn lão nhân áo xanh, thấy lão vẫn ngồi yên bất động, không thèm quan tâm xung quanh.
Nhưng chỉ một lát sau…
ẦM!
Một tiếng nổ vang lên!
Từ trong rừng bên cạnh, một con linh thú khổng lồ đột nhiên lao ra, toàn thân đầy vết thương, miệng ngậm một viên linh đan tỏa sáng rực rỡ.
Mọi người đều khiếp sợ.
Con linh thú gầm lên đau đớn, rồi bất ngờ… quỵ xuống ngay trước mặt lão nhân áo xanh, tắt thở.
Viên linh đan rơi xuống đất, lăn đúng vào lòng bàn tay lão.
Lão nhân áo xanh: “…”
Tất cả mọi người: “…”
Diệp Linh: “…”
Lão nhân áo xanh mở mắt, nhìn viên linh đan trong tay mình.
Lão run rẩy.
Lão ngước lên, nhìn Hoa Vân, ánh mắt tràn đầy khiếp sợ.
“Đạo này… quả nhiên là chân lý!!!”
Diệp Linh: “…”
Nàng cảm thấy, mình sắp không chịu nổi nữa rồi.”
“Không khí quán trà chìm trong im lặng đến mức nghe được cả tiếng gió thổi qua tán cây.
Lão nhân áo xanh siết chặt viên linh đan trong tay, toàn thân run rẩy. Lão cảm thấy cả cuộc đời tu luyện của mình, hôm nay mới thực sự nhìn thấy con đường đúng đắn!
Lão ngước nhìn Hoa Vân, giọng đầy kích động:
“Tiền bối! Xin nhận ta làm đệ tử!”
Diệp Linh suýt nữa thì ngã ngửa. Cái gì cơ?!
Nàng quay sang nhìn Hoa Vân, thấy hắn vẫn bình thản như cũ, ánh mắt xa xăm như không quan tâm đến mọi thứ.
Nhưng đúng lúc này, một đám tu sĩ xung quanh bỗng dưng đồng loạt quỳ xuống!
“Tiền bối! Xin thu nhận chúng ta!”
“Xin chỉ điểm đại đạo!”
“Từ nay, ta thề sẽ không làm gì nữa! Sẽ đứng yên đợi thiên cơ!”
Diệp Linh cảm thấy da đầu tê dại. Đám người này… bị tẩy não rồi sao?!
Nàng nhìn lại sư phụ mình, thấy hắn vẫn không nói gì.
Sau một hồi im lặng, Hoa Vân chậm rãi lắc đầu.
“Không được.”
Lão nhân áo xanh sững sờ: “Tại sao?”
Hoa Vân nhàn nhạt đáp:
“Vì nếu ta nhận đệ tử, có nghĩa là ta đã ra quyết định. Mà Đạo Không Lựa Chọn… không thể có quyết định.”
Lời này vừa nói ra, tất cả tu sĩ lập tức bừng tỉnh.
“Thì ra là vậy! Quả nhiên là đại trí tuệ!”
“Tiền bối không thu nhận chúng ta… chính là đang dạy chúng ta bài học lớn nhất!”
“Chúng ta không cần danh phận! Chỉ cần noi theo đại đạo của tiền bối là đủ!”
Diệp Linh: “…”
Nàng cảm thấy đầu óc quay cuồng, như sắp không chịu nổi nữa rồi.
Cái này… còn ngược hơn cả sảng văn mà nàng từng nghe kể!
Sư phụ nàng không làm gì cả, không nói gì nhiều, không ra tay đánh ai, vậy mà vẫn có thể khiến một đám tu sĩ thần phục hoàn toàn!
Thậm chí… còn lập tức phát triển thành một đạo thống ngay tại chỗ?!
Đây rốt cuộc là cái đạo lý gì vậy?!”
“Lão nhân áo xanh cúi đầu thật sâu, cung kính như bái một vị chân thần.
“Đại Đạo Không Lựa Chọn… từ hôm nay, ta nguyện cả đời tu hành theo con đường này!”
Mấy chục tu sĩ xung quanh cũng đồng loạt cúi đầu, trong mắt tràn đầy kính sợ.
“Bái kiến Đạo Chủ!”
“Bái kiến Đạo Chủ!”
Diệp Linh cảm giác như máu trong người sôi trào.
Khoan… Cái gì cơ?!!
Nàng hốt hoảng nhìn về phía sư phụ mình.
Hoa Vân vẫn đứng đó, vẻ mặt dửng dưng như chẳng có liên quan gì đến chuyện này.
Diệp Linh siết chặt nắm tay, hít một hơi thật sâu.
“Sư phụ!”
Nàng hạ giọng, ghé sát tai hắn, thì thầm gấp gáp:
“Người… không định giải thích gì sao?”
Hoa Vân nhún vai: “Giải thích cái gì?”
Diệp Linh cảm thấy đầu sắp bốc khói. Sư phụ, người có biết mình vừa tạo ra một đạo thống ngay tại chỗ không hả?!
Nhưng còn chưa kịp lên tiếng, một tiếng gầm rung trời vang lên từ xa!
“Kẻ nào dám gây náo loạn trên lãnh thổ Huyết Sát Môn?! Muốn chết sao?!”
Ầm!
Một cỗ uy áp kinh khủng quét ngang, khiến mặt đất rung chuyển. Một nhóm tu sĩ mặc hắc y lao tới, dẫn đầu là một nam nhân trung niên, khí thế bức người.
“Trưởng lão Huyết Sát Môn!”
Có người hô lên, ánh mắt kinh hoàng.
Diệp Linh lập tức cảnh giác.
Nàng còn tưởng mình sẽ thấy sư phụ có phản ứng gì đó…
Nhưng không.
Hoa Vân vẫn đứng yên, không nhúc nhích.
Nam trưởng lão kia liếc nhìn tình hình, ánh mắt tối sầm:
“Một đám ô hợp… muốn lập đạo thống ngay trong lãnh địa của ta?”
Hắn cười lạnh, giơ tay lên, một luồng kiếm khí đỏ thẫm bùng nổ!
“Cút ngay!”
Ầm!
Kiếm khí lao thẳng về phía nhóm tu sĩ.
Lão nhân áo xanh run rẩy, nhưng vẫn cắn răng đứng yên.
“Đại Đạo Không Lựa Chọn… ta không lựa chọn bỏ chạy!”
Mấy chục tu sĩ xung quanh cũng không nhúc nhích.
“Ta không lựa chọn né tránh!”
“Ta không lựa chọn sợ hãi!”
Diệp Linh hoảng sợ: “Các ngươi điên rồi sao?!”
Nhưng đúng lúc đó
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên vang lên.
Trưởng lão Huyết Sát Môn bỗng nhiên trợn trừng mắt, cả người văng ngược ra ngoài, miệng phun máu.
Tất cả mọi người kinh ngạc.
Diệp Linh cũng sững sờ.
Sư phụ nàng… vừa ra tay sao?
Không.
Hoa Vân vẫn đứng yên.
Không nhúc nhích.
Không làm gì cả.
Thế nhưng, ngay phía trước hắn, một hòn đá nhỏ vô tình bị ai đó đá bay ra…
Vừa khéo đập trúng đan điền của vị trưởng lão kia.
…
Không khí chết lặng.
Lão nhân áo xanh như rơi vào trạng thái giác ngộ, nước mắt lưng tròng:
“Không thể tin được… Đạo Không Lựa Chọn… thật sự là thiên đạo!”
“Ngay cả cường giả Huyết Sát Môn cũng không thể chạm vào Đạo Chủ!”
Mấy chục tu sĩ quỳ rạp xuống đất, giọng tràn đầy kính ngưỡng:
“Bái kiến Đạo Chủ!”
“Xin chỉ điểm Đại Đạo!”
Diệp Linh: “…!!!”
Nàng cảm giác mình sắp phát điên rồi.”
“Không khí như đông cứng lại.