Chương 355: Hắc Mộc Tán Nhân
Thế là hai người đứng yên trước tấm bia đá, không động vào, không tìm cách phá giải trận pháp, chỉ lẳng lặng quan sát.
Thời gian trôi qua từng giây… từng phút…
Rừng trúc yên tĩnh đến kỳ lạ.
Diệp Linh bắt đầu cảm thấy xấu hổ. Nàng len lén liếc sư phụ, định nói gì đó, thì bỗng
ẦM!
Tấm bia đá nứt vỡ!
Một luồng sáng chói lòa bắn ra, giữa không trung hiện lên một bóng người mơ hồ.
“Người hữu duyên, bước vào rừng trúc này không cần thử thách, không cần phá trận, chỉ cần chờ đợi đã chứng minh tâm tính! Bảo vật thuộc về các ngươi!”
Lời vừa dứt, từ trong lòng đất bay lên một viên ngọc phát sáng, lơ lửng trước mặt Hoa Vân.
Diệp Linh há hốc miệng.
Hoa Vân bình thản đưa tay bắt lấy, gật đầu: “Nhìn xem, số phận đã an bài.”
Diệp Linh: “…”
Nàng thực sự muốn gào lên.
Mấy kẻ vào rừng trúc này trước đây chắc chắn đã phải giải trận, vượt qua hiểm cảnh, liều chết tranh đoạt, vậy mà Hoa Vân chỉ đứng yên đã lấy được bảo vật?
“Sư phụ… cái Đạo Không Lựa Chọn này… thật sự thần kỳ như vậy sao?” Nàng nghi ngờ hỏi.
Hoa Vân cười nhạt: “Tất nhiên.”
Hắn nhìn viên ngọc phát sáng trong tay, trong lòng tràn đầy hài lòng. Hắn biết mình không có lập trường, không có chính kiến, nhưng chỉ cần không lựa chọn, số phận sẽ tự động giúp hắn quyết định.
Và đến giờ, nó vẫn luôn đúng.”
“Diệp Linh nhìn viên ngọc trong tay Hoa Vân, ánh mắt nàng đầy mâu thuẫn.
“Sư phụ, con cảm thấy có gì đó không đúng…”
Hoa Vân thản nhiên nói: “Không có gì không đúng cả. Chúng ta chỉ cần tiếp tục không lựa chọn, tất cả sẽ tự đến.”
Diệp Linh trầm mặc. Nàng nghĩ lại tất cả những gì đã xảy ra. Mỗi lần Hoa Vân không chọn gì cả, bảo vật lại tự đến tay hắn. Điều này… thật sự hợp lý sao?
Nhưng nàng chưa kịp nghĩ thêm, thì từ trong rừng trúc bỗng vang lên một tiếng cười lạnh lẽo.
“Hừ! Các ngươi dám cướp đi bảo vật của ta?”
Một bóng người xuất hiện.
Đó là một nam tử áo đen, tóc dài buông xõa, ánh mắt lạnh lùng đầy sát khí.
Diệp Linh lập tức cảnh giác, đặt tay lên chuôi kiếm. “Ngươi là ai?”
Nam tử áo đen lạnh giọng: “Ta là Hắc Mộc Tán Nhân, đã bỏ ra ba mươi năm để phá giải cấm chế nơi này! Vậy mà các ngươi lại ngang nhiên lấy đi bảo vật của ta?”
Diệp Linh kinh ngạc. Ba mươi năm?
Nàng quay sang nhìn Hoa Vân.
Hoa Vân vẫn thản nhiên: “Thì sao?”
Hắc Mộc Tán Nhân nổi giận: “Thì ta sẽ lấy lại nó!”
Nói rồi, hắn giơ tay chụp về phía viên ngọc trong tay Hoa Vân!
Diệp Linh lập tức rút kiếm, nhưng Hoa Vân đã nhanh hơn.
Hắn chợt… quăng viên ngọc lên trời.
Diệp Linh: “?!”
Hắc Mộc Tán Nhân: “?!”
Viên ngọc bay lên cao, lơ lửng giữa không trung.
Ngay lúc đó
ẦM!
Bầu trời đột nhiên nứt ra, một bàn tay khổng lồ từ trên cao thò xuống, chộp lấy viên ngọc rồi biến mất vào hư không!
Chỉ trong nháy mắt, bảo vật đã không còn.
Toàn bộ rừng trúc lặng ngắt như tờ.
Hắc Mộc Tán Nhân đứng sững tại chỗ, mặt méo xệch. “Cái… cái gì?”
Diệp Linh tròn mắt.
Còn Hoa Vân, hắn chỉ chắp tay sau lưng, gật gù nói: “Thấy chưa? Nếu nó thuộc về ta, dù ta vứt đi, nó cũng sẽ quay lại. Nếu không, dù ta giữ chặt, nó cũng sẽ mất.”
Diệp Linh: “…”
Nàng nhìn nam tử áo đen đang hóa đá, rồi lại nhìn sư phụ mình.
Lúc này, nàng đã không còn lời nào để nói nữa.”
“Hắc Mộc Tán Nhân run rẩy nhìn bầu trời, ánh mắt hắn tràn ngập tuyệt vọng.
“Ba… ba mươi năm khổ tu… ba mươi năm tính toán… mà cuối cùng chỉ đổi lấy một màn như vậy sao?”
Hắn lảo đảo lùi lại, trên mặt đầy vẻ mất hồn.
Hoa Vân nhìn hắn, thản nhiên hỏi: “Ngươi đã ngộ ra chưa?”
Hắc Mộc Tán Nhân giật mình: “Ngộ… ngộ ra cái gì?”
Hoa Vân chắp tay sau lưng, thở dài: “Ngươi đã lầm. Cả đời ngươi theo đuổi bảo vật, nhưng càng theo đuổi, nó càng rời xa ngươi. Trong khi đó, ta không làm gì cả, mà nó lại tự đến. Đây chính là Đạo Không Lựa Chọn.”
Hắc Mộc Tán Nhân há hốc miệng.
Diệp Linh đứng bên cạnh, cũng cảm thấy rợn người.
Hắc Mộc Tán Nhân lẩm bẩm: “Không lẽ… suốt bao năm qua, ta đã đi sai đường?”
Hoa Vân gật đầu: “Đúng vậy. Nếu ngươi muốn có bảo vật, ngươi không được đi tìm nó. Ngươi phải để nó tự tìm đến ngươi.”
Hắc Mộc Tán Nhân rùng mình.
Hắn nhìn Hoa Vân, rồi nhìn bàn tay trống rỗng của mình. Cả đời hắn đã tranh đoạt, đã liều mạng, đã hy sinh vô số thứ…
Nhưng cuối cùng, một kẻ không làm gì như Hoa Vân lại lấy được bảo vật trước hắn.
“…Hóa ra, ta sai rồi.”
Hai mắt hắn dần mất đi ánh sáng.
Hắn cắn răng, quay đầu bỏ đi, bước chân vô định như một kẻ mất hồn.
Diệp Linh lặng nhìn bóng lưng hắn biến mất giữa rừng trúc, lòng tràn đầy cảm xúc phức tạp.
Nàng quay sang Hoa Vân: “Sư phụ, có phải người đang cố ý lừa hắn không?”
Hoa Vân nghiêm túc lắc đầu: “Không, ta chỉ nói sự thật.”
Diệp Linh nhìn hắn chằm chằm.
Một hồi lâu sau, nàng nhẹ giọng nói:
“…Sư phụ, có khi nào ngay cả người cũng không hiểu vì sao mọi thứ lại xảy ra như vậy không?”
Hoa Vân im lặng.
Gió rừng trúc thổi qua, khiến tà áo hắn khẽ lay động.
Một lúc lâu sau, hắn mới thở dài:
“Diệp Linh, ngươi vẫn chưa đủ cảnh giới.”
Diệp Linh: “…”
Nàng không nói nữa, chỉ lặng lẽ đi theo sư phụ.
Giữa rừng trúc tĩnh mịch, hai bóng người dần dần khuất xa.”
“Hai thầy trò bước qua rừng trúc, tiến vào một con đường nhỏ lát đá. Ánh chiều tà nhuộm vàng lối đi, tạo ra những cái bóng dài lê thê.
Diệp Linh đi sau Hoa Vân, tâm trạng vẫn rối bời. Cả ngày hôm nay, những gì nàng chứng kiến thực sự quá quỷ dị.
Nàng không nhịn được, lên tiếng: “Sư phụ, rốt cuộc Đạo Không Lựa Chọn này có giới hạn không? Có thể cứ đứng yên là có tất cả sao?”
Hoa Vân chắp tay sau lưng, điềm nhiên đáp: “Tất nhiên có giới hạn.”
Diệp Linh thoáng thở phào. Cuối cùng cũng có một chút hợp lý…
Nhưng ngay sau đó, Hoa Vân lại nói:
“Giới hạn duy nhất, là ngươi có đủ kiên nhẫn để không làm gì hay không.”
Diệp Linh: “…”
Nàng muốn phản bác, nhưng bỗng dưng cảm thấy, dựa theo những gì đã xảy ra, lời này hình như… không sai?
Hai người tiếp tục đi.
Phía trước, một quán trà nhỏ ven đường, vài người tu sĩ đang tụ tập trò chuyện.
Khi Hoa Vân và Diệp Linh bước đến gần, một lão nhân áo xanh trong quán đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt chợt lóe lên.
“Dừng lại!”
Lão già bước ra, chặn đường hai người.
Diệp Linh nhíu mày: “Làm gì?”
Lão nhân áo xanh cười ha hả: “Hai vị có lẽ không biết, con đường này là do bọn ta trấn giữ. Kẻ nào muốn đi qua, phải để lại một ít bảo vật.”
Diệp Linh lập tức siết chặt chuôi kiếm.
“Cướp đường?”
Lão nhân cười gian: “Không thể nói vậy. Chỉ là thu chút phí qua đường mà thôi.”
Hoa Vân không nói gì, chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn.
Diệp Linh đã chuẩn bị rút kiếm ra, nhưng đúng lúc đó
ẦM!
Mặt đất rung chuyển dữ dội!
Một khe nứt khổng lồ đột ngột xuất hiện ngay trước mặt lão nhân áo xanh!
Từ trong khe nứt, một cột sáng bắn lên trời, mang theo uy áp kinh người.
Ngay sau đó, một món pháp bảo hình phi đao rực rỡ bay ra từ dưới lòng đất, lơ lửng giữa không trung!
Tất cả tu sĩ trong quán trà trợn tròn mắt.
Lão nhân áo xanh đứng sững tại chỗ, mặt đầy kinh hoàng.
“Trời ạ! Là tuyệt thế linh bảo!”
Diệp Linh cũng ngây ra.
Nàng không thể tin nổi.
Lại nữa…
Lại cái kiểu này nữa!
Hoa Vân vẫn đứng yên. Hắn nhìn phi đao lơ lửng trên không, không nói một lời.